<?xml version='1.0' encoding='UTF-8'?><?xml-stylesheet href="http://www.blogger.com/styles/atom.css" type="text/css"?><feed xmlns='http://www.w3.org/2005/Atom' xmlns:openSearch='http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/' xmlns:georss='http://www.georss.org/georss' xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'><id>tag:blogger.com,1999:blog-3000826164441969988</id><updated>2011-07-29T07:46:56.061+07:00</updated><category term='Diary'/><category term='Friends is all'/><category term='DBSK'/><category term='Kỹ thuật IT'/><category term='Tôi yêu quê hương tôi'/><category term='Music is the life'/><title type='text'>Alice Bes</title><subtitle type='html'>Listen to the rthythm of the life</subtitle><link rel='http://schemas.google.com/g/2005#feed' type='application/atom+xml' href='http://www.alicebes.co.cc/feeds/posts/default'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3000826164441969988/posts/default?max-results=100'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.alicebes.co.cc/'/><link rel='hub' href='http://pubsubhubbub.appspot.com/'/><author><name>Alice_Bes</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15617192433310670933</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><generator version='7.00' uri='http://www.blogger.com'>Blogger</generator><openSearch:totalResults>47</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>100</openSearch:itemsPerPage><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3000826164441969988.post-1571160755587064893</id><published>2010-05-18T22:21:00.003+07:00</published><updated>2010-05-18T23:32:52.814+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='DBSK'/><title type='text'>TVXQ's songs</title><content type='html'>&lt;img style="visibility:hidden;width:0px;height:0px;" border=0 width=0 height=0 src="http://counters.gigya.com/wildfire/IMP/CXNID=2000002.11NXC/bT*xJmx*PTEyNzQyMDAzNjM3OTYmcHQ9MTI3NDIwMDM2NjU2MiZwPTE4MDMxJmQ9Jmc9MQ==.gif" /&gt;&lt;center&gt;&lt;p style="visibility:visible;"&gt;&lt;object type="application/x-shockwave-flash" data="http://assets.mixpod.com/swf/mp3/mixpod.swf" height="311" width="410" style="width:410px;height:311px"&gt;&lt;param name="movie" value="http://assets.mixpod.com/swf/mp3/mixpod.swf" /&gt;&lt;param name="quality" value="high" /&gt;&lt;param name="scale" value="noscale" /&gt;&lt;param name="salign" value="TL" /&gt;&lt;param name="wmode" value="transparent"/&gt;&lt;param name="flashvars" value="myid=54577315&amp;path=2010/05/18&amp;mycolor=BD2223&amp;mycolor2=FC3F01&amp;mycolor3=CF3E4E&amp;autoplay=true&amp;rand=0&amp;f=4&amp;vol=100&amp;pat=14&amp;grad=false"/&gt;&lt;/object&gt;&lt;br&gt;&lt;a href="http://www.mixpod.com/playlist/54577315"&gt;&lt;img src="http://assets.myflashfetish.com/images/btn-get-tracks.gif" alt="Music" title="Get Music Tracks!" border="0"&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://www.mixpod.com" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://assets.myflashfetish.com/images/btn-create.gif" alt="Playlist" title="Create Your Free Playlist!" border=0&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://www.mixpod.com/ringtones/54577315"&gt;&lt;img src="http://assets.myflashfetish.com/images/btn-get-ringtones.gif" alt="Ringtones" title="Get Ringtones From This Playlist!" border="0"&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Create a &lt;a href="http://mixpod.com"&gt;MySpace Playlist&lt;/a&gt; at &lt;a href="http://mixpod.com"&gt;MixPod.com&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;/center&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3000826164441969988-1571160755587064893?l=www.alicebes.co.cc' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.alicebes.co.cc/feeds/1571160755587064893/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.alicebes.co.cc/2010/05/tvxqs-songs.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3000826164441969988/posts/default/1571160755587064893'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3000826164441969988/posts/default/1571160755587064893'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.alicebes.co.cc/2010/05/tvxqs-songs.html' title='TVXQ&apos;s songs'/><author><name>Alice_Bes</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15617192433310670933</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3000826164441969988.post-7690739819902544048</id><published>2010-05-01T06:41:00.003+07:00</published><updated>2010-05-01T06:58:19.959+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Diary'/><title type='text'>Không đề......</title><content type='html'>"...Lovin’ you tsunagatta kimi no te ga Lovin’ you hanareteyuku&lt;br /&gt;Lovin’ you boku no te wa nuku morimo Lovin’ you oboeteru no ni..."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;[nhạc chuông Lovin' you]&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại reo âm ỉ bên tai mình. Tôi quơ tay tìm kiếm nó bên dưới lớp chăn, rồi đưa lên xem ai đã phá giấc ngủ của mình&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thúy Hằng đang gọi- cái tên xuất hiện trên màn hình điện thoại&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;" Bé này gọi mình làm gì vậy nhỉ?" - tôi tự hỏi, rồi bấm tắt điện thoại trong khi con mắt vẫn đang sụp mí. Tôi bỗng mở tròn mắt ra và nhớ lại lời hứa ngày hôm qua&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- "uhm, vậy ngày mai 8h, hẹn gặp ở cổng trường cũ, chị sẽ đưa sách cho em" - &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chết thật,hôm qua đã hứa là đem sách cho con nhỏ mượn mà quên bén, ngủ nướng tới giờ. Tôi vội ngồi dậy, nhìn xuống nhà chỉ thấy một mình chị hai đang ngồi cắt đồ, không thấy xe đạp của tôi đâu cả, điều đó có nghĩa là chị Kim đã lấy xe đi đâu đó rồi..... " humm lại đi đâu vào sáng sớm nữa rồi...." Tôi nghĩ. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;".... Lovin’ you tsunagatta kimi no te ga Lovin’ you hanareteyuku&lt;br /&gt;Lovin’ you boku no te wa nuku morimo Lovin’ you oboeteru no ni....." - Tiếng chuông điện thoại lại reo&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;" Halo" - tôi trả lời&lt;br /&gt;" Chị Huy, chị xuống chưa?" - đầu bên kia nói&lt;br /&gt;" uhm, xin lỗi nhé, em có thể đợi chị một tí nữa không? hiện giờ không có xe đi"&lt;br /&gt;" Dạ được, vậy em đợi ở khu hiệu bộ nhe"&lt;br /&gt;" ok, xin lỗi nha :D" &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi nói xong thì bên kia cũng vừa tắt máy. Tôi ngồi dậy xếp chăn màn, nghe bên tai tiếng nói của cái loa phát thanh ngoài cột điện. " ủa, gì vậy nhỉ?". Và tôi cũng nhận ra là hôm nay là 30/4, [oh yeah] riết rồi tôi chẳng nhận ra ngày giờ gì cả, điên thật rồi.....&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;" Chị Kim đi đâu rồi chị?" - tôi hỏi vọng xuống nhà&lt;br /&gt;" Nó xuống con Lam rồi, việc ở nhà làm không hết mà cứ lo chuyện người ta..." - chị hai trả lời tôi cùng với vài lời phàn nàn&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi không nói gì, việc nghe những lời phàn nàn thế này cũng quen rồi mặc dù những lời đó không phải nói tôi nhưng tôi luôn phải nghe nó. Tôi đi tắm, rửa mặt, rồi chuẩn bị những cuốn sách mà Thúy Hằng muốn mượn của tôi, bỏ tất cả vào một cái bao lớn, tôi nhìn đồng hồ " 8h30 rồi, haizzzzzzz lại trễ nữa rùi &amp;gt;&amp;lt;;". Đúng lúc đó thì chị Kim về đến, tôi chạy nhanh xuống lấy xe rồi phóng như bay đến trường.    Có hai con đường đến trường, một đường là tuyến quốc lộ chính với nhiều chặng đèn giao thông và đông đúc xe cộ; còn một đường thid chỉ qua một chỗ đèn giao thông nhưng đi qua ba cái cầu - chính xác là một cái cầu lớn và 2 cái cầu nhỏ. Tôi thường đi học bằng con đường thứ hai để không bị trễ và có thể hít thở không khí trong lành vì ít xe cộ và đi về bằng con đường thứ nhất vì tôi thích sự nhộn nhịp của đường phố. Nhưng hôm nay, dù là con đường nào thì cũng đông cả, ngày lễ mà, ai cũng đi ra ngoài chơi nên xe cộ đông đúc lắm. Cuối cùng, Tôi cũng tới cổng trường, lấy chiếc điện thoại trong cặp ra và bấm gọi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;" Halo, uhm Hằng ơi chị tới rùi nè, em đang ở chỗ nào?"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;" chị tới rồi hả? dạ em đang bên Thanh Kiên nè chị"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi quay lại nhìn bên cửa hàng sách Thanh Kiên, một cô bé mặc chiếc áo sơ mi tay dài màu hồng đang vẫy tay với tôi, tôi vẫy tay  lại và quay đầu xe chạy lại chỗ cô bé ấy đang đứng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;" xin lỗi nhé, đợi lâu lắm phải không?" - tôi nói khi dừng xe lại&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&amp;nbsp;" hihi uhm em lại nãy giờ lúc em gọi cho chị đó" - cô bé vừa cười vừa trả lời&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi vớ tay lấy cái bọc đen nằm dưới chiếc cặp của tôi trong rỗ xe ra&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;" nè, đây là mấy cuốn chị có, còn mấy cuốn nữa chị đã cho đứa em học DH8 mượn rồi, nó chưa trả :D" - tôi vừa nói vừa đưa cho cô bé&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;" dạ cảm ơn chị, mà có tài liệu của em trong đây không?"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;" có, chị để trong đó luôn rồi đó" - tôi chỉ vào cái bọc cô bé đang cằm&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;" ah mà chị thực tập xong chưa?"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;" xong rồi, mới báo cáo xong. Chị còn hai môn thi nữa là xong hết rồi"- tôi cười khi nói, tôi hỏi tiếp&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;" ủa hôm nay em không đi chơi đâu sao?"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;" không, em về quê. Chị không về quê sao?"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;" uh không, chưa về được chắc là cuối tháng 5 mới về"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;....." ah mà thầy có giải hết bài tập chưa?"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;" chưa chị ơi, thầy dạy bài mới, tuần sau nghỉ tuần tới nữa kiểm tra, thầy kêu về tự giải" - cô bé vừa nói vừa nhăn mặt&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;" vậy ah, uhm chị biết rồi, thôi chị đi trước đây, có gì cho chị hay nha"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;" dạ, em vào đây, em còn mua vài thứ nữa mới về"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"bye nhé" - tôi vẫy tay rồi chạy xe đi  Tôi và cô bé này học chung môn Vật Lý Đại Cương, nó học khóa 10 còn tui học khóa 7, học phần này tôi đã không thi qua nên giờ phải còng lưng học lại. Không phải vì lười biếng nhưng giờ học của môn này luôn trùng với những môn học chính nên tôi phải bỏ qua nó, thế là tôi toàn mượn tập chép... khổ... tôi có phải là đứa lười biếng đâu chứ... Tôi chạy đến đèn bốn ngọn, theo thói quen tôi định chạy bọc bồn binh để về nhà nhưng thấy hôm nay lễ không biêt có gì vui ở trung tâm thành phố, nên tôi đổi hướng chạy thăng. Đường phố hôm nay đông đúc vui thật, người người rủ nhau đi chơi dịp lễ, cờ hoa thì treo khắp nơi hai bên đường, ở khu tượng đài cũng là khu trung tâm có một cái sân khấu lớn được chuẩn bị rất hoành tráng " chắc tối nay có văn nghệ" - tôi nghĩ vậy. mà điều này luôn diễn ra vào mỗi dịp lễ không có gì lạ, và tôi thích sự náo nhiệt đó..... Rồi tôi cũng về đến nhà sau khi chen qua đám đông ở gần sân vận động, hôm nay ở đó rất đông vì vừa có mít tinh ngày 30/4 vừa có đại hội thể thao...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;" ăn luôn không chị làm cho?" - chị Kim hỏi tôi trong khi châm nước vào hai tô mì được chuẩn bị sẵn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;" uhm, mà chị ăn trước đi. Em mệt quá, nghỉ tí rồi ăn" - tôi vừa nói vừa mở tivi - thói quen hàng ngày của tôi, khi thức dậy hay đi học về là mở tivi lên lập tức chuyển ngay đến kênh mình yêu thích iTV, chỉ vì tôi không thích ngôi nhà quá yên tĩnh, âm nhạc sẽ giúp tôi thoải mái hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chị Kim đem hai tô mì cho chị ấy và cho chị Hai ăn và nói với tôi " chị nấu nước rồi đó, tự làm ăn nhe".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi ừ rồi đi lên gác, nhìn lại tôi thấy chị Kim trở vào lấy tô lấy rau, tôi nghĩ chắc chị ấy đang làm mì cho mình luôn, rôi tiếp tục đi lên.   Ngồi xuống giường, tôi lấy điện thoại ra, mở Opera vào facebook trả lời vài wallpost rồi out. Tôi đứng dậy thay cái quần jeans áo thun đang mặc bằng quần short và áo pull ở nhà rồi đi xuống ăn mì. Hôm nay chị Kim giao việc nấu bữa ăn cho tôi, bình thường việc này là của chị ấy nhưng hôm nào tôi ở nhà thì chị ấy giao cho tôi, tôi thích nấu ăn nhưng cũng lười làm việc đó, chỉ khi nào ngẩu hứng thì nhảy vào bếp làm một món nào đó mới học lóm được cho các chị thưởng thức. Tôi thích nhất là vừa nấu ăn vừa nghe nhạc... thật thú vị làm sao ^_^&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xong!!! bữa ăn đã được chuẩn bị. Dì Út cũng đã về, bây giờ là lúc thưởng thức buổi ăn trưa do tôi nấu. Mọi người trong gia đình không ai nghi ngờ hay phàn nàn " tài" nấu ăn của tôi nên họ ăn rất ngon miệng [hehe] có lẽ được thừa hưởng từ mẹ]. Tôi dọn dẹp rửa chén và cho hai con chó ăn, " humm hôm nay phải cắt tóc thôi" - tôi thầm nghĩ, cũng khá lâu rồi tôi không cắt tóc bây giờ nó dài quá rồi và làm tôi trông già đi... tôi không thích điều đó tí nào... Ngã người xuống chiếc giường một cách thoải mái, trong đầu thì bảo rằng sẽ đi tắm rồi đi tới tiệm cắt tóc nhưng đôi mắt thì nhắm lại và tôi từ từ chìm vào giấc ngủ từ khi nào không hay&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;" Quí à.... Quí... xuống dọn chén ăn cơm con!" - tiếng của Út tôi vọng lên từ dưới nhà,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;" Dạ...." - tôi giật mình dậy và dạ với giọng ngáy ngủ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vẫn như thường lệ, ăn cơm và xem chương trình tivi cùng một lúc. Tôi và Út thì muốn xem thời sự nhưng chị Kim thì lại muốn xem phim truyền hình, và lúc nào chúng tôi cũng phải xem những gì chị ấy xem vì đơn giản là chị ấy luôn giữ cái remote trong tay mình =.=".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trời đang mưa, những cơn mưa đầu mùa đã bắt đầu. Tôi định đi ra ngoài tối nay vậy mà trời lại mưa làm cụt hứng...  Tôi mở máy tính, vào trang web quen thuộc facebook để đọc tin nhắn và tôi lúc nào cũng mong chờ tin nhắn từ một người quan trọng. Tôi cười hạnh phúc khi thấy tin nhắn mới của người ấy " take care of yourself and always be happy", tôi định trả lời nhưng nhận ra rằng mình không thể trả lời vì facebook báo account người này không tồn tại. Tay tôi bắt đầu run lên, môi mím lại như giữ tưng tiếng nất trong tôi, tôi không thể nào tìm thấy được nữa và cả những người bạn chúng của hai chúng tôi cũng không tìm thấy, tim đập liên hồi và cố không khóc lớn. Tôi đợi thêm một tí xem người ấy có add tôi với một nick mới nào nữa không nhưng không thấy, tôi không thể gọi điện hay mail gì được cho người đó... những gì tôi có thể làm bây giờ là khóc và chờ đợi trong vô vọng. Những người bạn an ủi tôi, bảo tôi đừng khóc hãy tin người ấy rồi người ấy sẽ sớm quay lại với tôi thôi, tôi cũng hy vọng vậy.... Trái tim tôi như bị bóp nghẹt khi nhận ra rằng mình bị bỏ rơi T__T&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;[buzz] "hu" - tin nhắn gmail từ Tú, cô bạn nhỏ rất thân với tôi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;" ngu rui" - tôi trả lời&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"vay ah? co xem ban phao bong ko?"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;" ko"  " sao ko coi? tui coi ve"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;" ko thik"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;" suyt nua la bi nhot o ngoai"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng tôi nói chuyện, tán gẫu với nhau, điều mà hai đứa tôi thích nhất khi rảnh rỗi, hai đứa tôi là một cặp rất ăn ý, là chị em tốt của nhau nên cũng thường chia sẽ với nhau. Tôi là đứa sống nội tâm, những chuyện riêng tư tôi không bao giờ kể cho người khác biết ngay cả chị em trong gia đình cũng chưa chắc biết hết mọi điều về tôi. Nhưng tôi lại muốn chia sẽ với Tú người bạn thân thiết của tôi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;" uhm giơ nay thuc lam j?" - Tú hỏi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;" choi thui... bun qua"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;" eo... lam j ma bun?"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;" nho nha... 7love"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"acac co love ko ma 7 love" -Tu trả lời giọng mỉa mai, nó biết nào giờ tôi là đứa độc thân trong nhóm&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;" ^_^" = tôi không trả lời, type mặt cười nhưng mặt tôi thì méo xẹo T&amp;gt;T&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;" dua nao zay&lt;br /&gt;noi nghe coi&lt;br /&gt;de tui xu no cho" - Tú hỏi tiếp&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;" no o xa lam"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;" o dau?"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"tui noi voi u chua nhi???&lt;br /&gt;ah ma hinh nhu ko noi voi ai&lt;br /&gt;tinh yeu online&lt;br /&gt;u nghe chua???" - tôi muốn chia sẻ với nhỏ, tôi biết sự tò mò đang sôi lên trong Nhỏ &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;" chưa" -Tú trả lời và chờ đợi nghe câu chuyện của tôi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi kể Nhỏ nghe từ đầu tới đuôi về chuyện tình online của tôi, Nhỏ lắng nghe rất chăm chú, và chia sẽ sự quan tâm vơi tôi. ^^ Tôi không biết Nhỏ có cười tôi bên kia không và tôi cũng không quan tâm điều đó, giờ tôi chỉ muốn nói hết những gì trong tôi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;--me:  ac&lt;br /&gt;de ke cho nghe&lt;br /&gt;bat dau tu dau ta&lt;br /&gt;tu thang 9 hay 10 nam ngoai&lt;br /&gt;tui bat dau co nhiu ban be tren fb&lt;br /&gt;mot trong so do tro thanh ban than cua tui&lt;br /&gt;o Han&lt;br /&gt;bang tuoi&lt;br /&gt;sinh vien su pham Toan&lt;br /&gt;noi chung thi noi chuyen hop nhau&lt;br /&gt;chung so thik&lt;br /&gt;nhiu thu lam&lt;br /&gt;cung zui&lt;br /&gt;roi mot ngay thang 12&lt;br /&gt;ngo loi lam ban trai&lt;br /&gt;uhm thi chap nhan&lt;br /&gt;new relationship begin&lt;br /&gt;moi ngay message&lt;br /&gt;hinh nhu tui dan quen voi viec nhan tin nhan tu nguoi do&lt;br /&gt;moi ngay&lt;br /&gt;neu 1 ngay ko co tin thay thieu j do&lt;br /&gt;:D&lt;br /&gt;u noi tui khung hay j cung dc&lt;br /&gt;nhung nhu the cung vui ma&lt;br /&gt;phai ko&lt;br /&gt;nhung hom nay&lt;br /&gt;--Hoang:  hom nay ko nhan phai ko&lt;br /&gt;--me:  tui nhan 1 tin " take care of yourself and always be happy"&lt;br /&gt;tui dinh tra loi&lt;br /&gt;nhung ko tim thay ng do dau ca&lt;br /&gt;ko bik tai sao&lt;br /&gt;ng do disactive fb&lt;br /&gt;ko noi mot loi&lt;br /&gt;ac&lt;br /&gt;--Hoang:  chac la ban viec j do&lt;br /&gt;--me:  uhm&lt;br /&gt;bay gio ng do cung dang ban hoc thi&lt;br /&gt;nhung neu co muon di&lt;br /&gt;thi cung fai cho minh hay 1 tieng  chu&lt;br /&gt;co dau ma bien mat nhu vay&lt;br /&gt;--Hoang:  hihi, zay la zan lun do ha&lt;br /&gt;--me:  uhm&lt;br /&gt;gian lam chu&lt;/blockquote&gt;&lt;br /&gt;" ma bo u rat co tinh cam voi nguoi nay ah?" - Tú hỏi tôi sau khi nghe xong câu chuyện&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;" uhm&lt;br /&gt;hinh nhu la vay&lt;br /&gt;:D&lt;br /&gt;ma ne&lt;br /&gt;ko noi cho ai nghe chua" - tôi trả lời mập mờ, nhưng thật sự là rất thích [babo]&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"co j dau ma so" &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"tui chi noi voi u thui do" - thật sự Nhỏ là người đầu tiên và duy nhất tôi kể cho nghe về tình cảm của mình, và tôi không muốn có người khác biết về nó, tôi không thích cách họ bình luận tình cảm của tôi, dù gì thì, chỉ một người biết là được. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhỏ thật tốt bụng, không chọc ghẹo hay bình luận gì cả, chỉ khuyên tôi nên biết kiểm soát tình cảm của mình đừng để đi quá xa, không phải Nhỏ không đồng ý với online love nhưng Nhỏ nói " người đó ở xa quá", Nhỏ lo tôi sẽ thất vọng rồi mắc bệnh trầm cảm :D. Nếu Nhỏ mà ngồi bên cạnh tôi, tôi muốn ôm Nhỏ thật chặt và nói rằng cảm ơn vì đã lắng nghe..... Nhưng có một điều tôi không nói thật với Nhỏ là tôi đã khóc nhiều như thế nào, tôi chỉ nói là tôi rất giận và ức chứ không hề nhắc gì tới khóc. Tôi biết nếu nhắc tới khóc Nhỏ sẽ lo cho tôi hơn...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi với Nhỏ lại tiếp tục nói chuyện về những chủ đề khác. Nói chuyện với Nhỏ làm tôi cảm thấy vui hơn một chút mặc dù câu hỏi " tại sao lại bỏ tôi lại như thế?" không thể nào dứt ra khỏi tâm trí...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi chúc Nhỏ ngủ ngon, rồi tiếp tục online và mỗi lần gmail báo có một tin mới, tôi lại vội mở ra xem có phải là người ấy không, nhưng không phải....&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;" ....baby come back to me (come back)&lt;br /&gt;I'll be everything you need (come back)&lt;br /&gt;baby come back to me (come back)&lt;br /&gt;boy, you're one in million (come back)...."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;lời bài hát 'Come back to me' đang vang lên bên tai tôi, và đó cũng là lời của trái tim tôi.........&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3000826164441969988-7690739819902544048?l=www.alicebes.co.cc' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.alicebes.co.cc/feeds/7690739819902544048/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.alicebes.co.cc/2010/05/khong-e.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3000826164441969988/posts/default/7690739819902544048'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3000826164441969988/posts/default/7690739819902544048'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.alicebes.co.cc/2010/05/khong-e.html' title='Không đề......'/><author><name>Alice_Bes</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15617192433310670933</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3000826164441969988.post-7015610075794226999</id><published>2009-12-01T21:30:00.001+07:00</published><updated>2009-12-01T21:32:25.637+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Tôi yêu quê hương tôi'/><title type='text'>Năm non, bảy núi ở miền Tây Nam bộ</title><content type='html'>&lt;span lang="FR-CA" style="color: #5f5f5f; font-family: &amp;quot;Arial&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;; font-size: 6.5pt;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SxUo7hNYfSI/AAAAAAAAAH4/uWeyw1O-c-0/s1600/13.5.1cdv.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://2.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SxUo7hNYfSI/AAAAAAAAAH4/uWeyw1O-c-0/s400/13.5.1cdv.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span lang="FR-CA" style="color: #5f5f5f; font-family: &amp;quot;Arial&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;; font-size: 6.5pt;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;span lang="FR-CA" style="color: #31849b; font-family: &amp;quot;Arial&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;; font-size: 11pt;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span lang="FR-CA" style="color: #31849b; font-family: &amp;quot;Arial&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;; font-size: 11pt;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;b&gt;I - NĂM NON Ở ĐÂU?&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;b&gt;&lt;span lang="FR-CA" style="color: #31849b; font-size: 11pt;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;  &lt;br /&gt;&lt;div style="margin: 6pt 0in 0.0001pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span lang="FR-CA" style="color: black; font-family: &amp;quot;Arial&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;; font-size: 11pt;"&gt;Theo Nguyễn Văn Hầu – &lt;b&gt;Năm non là 5 ngọn vồ&lt;/b&gt; tiêu biểu trong hàng chục ngọn vồ, hang động… trên núi Cấm (Thiên Cấm Sơn), thuộc địa phận huyện Tịnh Biên (vách phía đông), và huyện Tri Tôn (vách phía tây), có độ cao vượt trội và nhiều kỳ tích.&lt;/span&gt;&lt;span lang="FR-CA" style="color: black; font-size: 11pt;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="margin: 6pt 0in 0.0001pt; text-align: justify;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span lang="FR-CA" style="color: black; font-family: &amp;quot;Arial&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;; font-size: 11pt;"&gt;1 - Vồ Bồ Hong&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span lang="FR-CA" style="color: black; font-family: &amp;quot;Arial&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;; font-size: 11pt;"&gt;, vồ cao nhất Núi Cấm, cũng là nóc nhà cao nhất Thất Sơn .Tục rằng, ngày xưa ít ai lên được nên loại bồ hong sinh nở dày đặc tại vồ này, nằm trên độ cao 716 mét, góc phía Tây của núi. Ngày nay, trên đỉnh đã hình thành ấp, dân cư trên một trăm nóc gia. Và từ đó chợ, nhà trọ, quán nước và Trạm truyền hình phát lại của VTV… hình thành. Chợ nhóm cả ngày lẫn đêm với nhiều thức ăn cả chay lẫn mặn. Nhớ cách đây vài năm, cùng với nhóm nhà văn, nhà thơ Tp.Hồ Chí Minh đi du ngoạn thực tế, ở lại đêm trên vồ, mướn ngủ trọ mỗi người ba ngàn đồng được miễn phí một thùng nước để tắm, mùng chiếu và cái võng… tùy thích ngủ sao cũng được miễn là ăn uống tại quán chủ trọ. Nhà thơ Chim Trắng, nguyên Tổng biên tập Tuần báo Văn Nghệ TPHCM chưng hửng, buột miệng: ”Nhà trọ xứ ta cũng có nơi bình dân đến vậy sao?!“… Đêm, và nhất là buổi sáng mùa mưa mây mù, tuyết rơi trắng xóa vây phủ, ta có cảm giác rất khoái lạc giữa cảnh tiên bồng… Lên vồ Bồ Hong, sẽ được nhìn ra bốn phương, tám hướng, mây núi ngút ngàn cùng với ruộng, núi chập chùng thấp dưới chân ta.&lt;/span&gt;&lt;span lang="FR-CA" style="color: black; font-size: 11pt;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="margin: 6pt 0in 0.0001pt; text-align: justify;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span lang="FR-CA" style="color: black; font-family: &amp;quot;Arial&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;; font-size: 11pt;"&gt;2 - Vồ Đầu&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span lang="FR-CA" style="color: black; font-family: &amp;quot;Arial&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;; font-size: 11pt;"&gt;, chếch về phía Tây Bắc của núi, cao 584 mét – Tục truyền rằng , do người đầu tiên lên đây đặt. Lên vồ ta sẽ nhìn xa, rộng về đất bạn Campuchia, gặp núi Tà Lơn (núi Tượng Lăng) nằm trên 2 tỉnh Tà Keo và Cam Bốt, phía dưới là đồng ruộng, cụm núi Tượng, Phú Cường và ngược ra Núi Sam, Châu Đốc rất thơ mộng. Nhìn lại phía Đông thấy chùa Vạn Linh như một bức tranh thủy mạc, cạnh đó là tượng Phật Di Lặc cao 36 mét, mới được xây dựng đang tươi cười, thư thái trên mảng rừng xanh chập chùng.&lt;/span&gt;&lt;span lang="FR-CA" style="color: black; font-size: 11pt;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="margin: 6pt 0in 0.0001pt; text-align: justify;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span lang="FR-CA" style="color: black; font-family: &amp;quot;Arial&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;; font-size: 11pt;"&gt;3 - Vồ Bà&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span lang="FR-CA" style="color: black; font-family: &amp;quot;Arial&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;; font-size: 11pt;"&gt;, cao 579 mét về phía Nam, nơi đây có Điện rộng nằm trong hang đá và thờ Bà Chúa Xứ- Còn có người gọi là vồ Bà Phnom Barech – người hành hương đến để cúng Bà, xin ân đức trong cuộc sống và làm ăn.&lt;/span&gt;&lt;span lang="FR-CA" style="color: black; font-size: 11pt;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="margin: 6pt 0in 0.0001pt; text-align: justify;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span lang="FR-CA" style="color: black; font-family: &amp;quot;Arial&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;; font-size: 11pt;"&gt;4 - Vồ Ong Bướm&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span lang="FR-CA" style="color: black; font-family: &amp;quot;Arial&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;; font-size: 11pt;"&gt;, người xưa kể nơi đây ngày xưa có Ong Bướm, Ong Vôi về ở nên có tên này, nằm phía Bắc cao 480 mét.&lt;/span&gt;&lt;span lang="FR-CA" style="color: black; font-size: 11pt;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="margin: 6pt 0in 0.0001pt; text-align: justify;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span lang="FR-CA" style="color: black; font-family: &amp;quot;Arial&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;; font-size: 11pt;"&gt;5 - Vồ Thiên Tuế&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span lang="FR-CA" style="color: black; font-family: &amp;quot;Arial&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;; font-size: 11pt;"&gt;, còn có tên là vồ Phnom Prapéal - trên vồ này có hàng trăm cây thiên tuế lớn nhỏ từ bao đời nay, hiện chính quyền địa phương đặt ấp Thiên Tuế, gần bốn chục hộ dân sinh sống, nằm phía Đông của núi…&lt;/span&gt;&lt;span lang="FR-CA" style="color: black; font-size: 11pt;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="margin: 6pt 0in 0.0001pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span lang="FR-CA" style="color: black; font-family: &amp;quot;Arial&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;; font-size: 11pt;"&gt;Ngoài ra, còn nhiều vồ, điện, suối khác như điện Rau Tần - vì nhiều loại rau ở đây mọc quanh năm, trong đó rau tần chiếm đa số, hay suối Thanh Long… Nhớ soạn giả Trọng Nguyễn sau giải phóng có bài ca cổ ca ngợi gái Bảy Núi anh hùng yêu trai Đất Mũi, có đoạn ông viết: …"&lt;i&gt;Qua Điện Rau Tần thơm bửa canh chua, ơi Bảy Núi quê em từ Cô Tô đến đồi Tức Dụp"…&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;span lang="FR-CA" style="color: black; font-size: 11pt;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="margin: 0.25in 0in 0.0001pt; text-align: justify; text-indent: 35.4pt;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span lang="FR-CA" style="color: #31849b; font-family: &amp;quot;Arial&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;; font-size: 11pt;"&gt;II - BẢY NÚI GỒM NHỮNG NÚI NÀO?&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;b&gt;&lt;span lang="FR-CA" style="color: #31849b; font-size: 11pt;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="margin: 6pt 0in 0.0001pt; text-align: justify;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span lang="FR-CA" style="color: black; font-family: &amp;quot;Arial&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;; font-size: 11pt;"&gt;1 - &lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span lang="FR-CA" style="color: black; font-family: &amp;quot;Arial&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;; font-size: 11pt;"&gt;Quần thể Thất Sơn, không chỉ kỳ bí về địa danh, thắng cảnh mà còn mang dấu ấn về huyền thoại tâm linh, đậm nét từ các lễ hội chùa miếu quanh năm, những kỳ tích anh hùng trong nhiều thời kỳ chiến tranh chống xâm lược. Cửa ngõ của Thất Sơn có lẽ là núi Sam, dù không nằm trong danh mục Bảy Núi, cao 228 mét, chu vi trên 5200 mét, gắn với núi Sam có miếu Bà Chúa Xứ với lễ hội cao điểm vào 23,24/4 âl hằng năm là một nơi thu hút du khách nhất nhì trong nước. Lần sâu vào là cảnh vật, núi non của &lt;b&gt;Núi Cấm - Thiên Cấm Sơn,&lt;/b&gt; cao nhất và đứng hàng đầu tiên Thất Sơn, vách phía Đông và Bắc thuộc Tịnh Biên, phía Tây và Nam là Tri Tôn, độ cao 716 mét, dài 7.500 mét, rộng hơn 6.800 mét. Tục truyền, núi Trời Cấm là vì lúc Nguyễn Ánh (vua Gia Long) khi xưa thất trận, bị quân Tây Sơn truy nã, có lúc lên núi này ẩn náu. Để tránh bị lộ nên các quan cấm không cho người dân lên đây, viện cớ có nhiều yêu tinh, thú dữ, từ đó mà có tên núi Cấm -Thiên Cấm Sơn, núi lớn và cao nhất trong danh mục Thất Sơn. &lt;/span&gt;&lt;span lang="FR-CA" style="color: black; font-size: 11pt;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="margin: 6pt 0in 0.0001pt; text-align: justify;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span lang="FR-CA" style="color: black; font-family: &amp;quot;Arial&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;; font-size: 11pt;"&gt;2 - Núi Dài&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span lang="FR-CA" style="color: black; font-family: &amp;quot;Arial&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;; font-size: 11pt;"&gt; - &lt;b&gt;Ngọa Long Sơn&lt;/b&gt;, cao 580 mét, dài nhất trong Bảy Núi, trên 8.000mét, nằm dọc theo tỉnh lộ 955B thuộc 4 xã Châu Lăng, Lương Phi, Ba Chúc, Lê Trì của Tri Tôn, rộng trên 4.500 mét, núi dài nên có tên Ngọa Long (Rồng nằm). Có những địa danh bất diệt như Ô Tà Sóc (suối Ông Sóc – theo tiếng Khmer là Tà) nơi tỉnh ủy An Giang làm căn cứ suốt trong nhiều năm, nhiều lần trong thời kỳ chống Mỹ, có nhiều vồ, hang, lò ảng… như vồ 400, vồ Cỏ Sả (Vồ cao nhất), bụng ông Địa, đặc biệt là đồi Ma Thiên Lãnh, nơi có hang rộng chứa hàng chục người, năm 1969 một tiểu đội tiền tiêu của Đoàn 61, chủ lực miền, đóng chặn cửa vào căn cứ Ô Tà Sóc, bị máy bay địch ném bom 500 ký làm sập miệng hang, 7 người chiến sĩ kẹt trong ấy, lúc đầu đơn vị tiếp lương thực vào bằng cách thụt ống tre, đưa cơm cháo, thức ăn… nhưng mấy ngày sau vì địch tập trung càn quét liên tục, đơn vị phải di chuyển về U Minh, nên chia tay với các anh, sự hy sinh dũng cảm ấy đã hơn ba mươi năm qua, nhưng như còn là một nỗi đau quặn thắt từng ngày trong lòng mọi người dân địa phương. Để ghi nhớ các anh, và giữ yên chỗ các anh nằm lại mãi mãi. Ngày kỷ niệm 27/7/1997 ngành thương binh xã hội tỉnh An Giang, cùng địa phương xã Lương Phi, huyện Tri Tôn mở đường lên chót đồi này xây dựng bia tưởng niệm các anh. Thời gian qua có biết bao du khách về nguồn đều lên để cúng viếng các liệt sĩ vô danh ấy. Nhiều áng văn chương, thơ ca, nhạc cổ ca ngợi về sự hy sinh ấy, như: …"&lt;i&gt;Hãy ngồi thêm chút nữa bạn ơi/ Nhang sắp tàn, thắp thêm tuần nhang nữa/ Đồi rộng quá, làn khói thì bé nhỏ/ Gió có đưa vào chỗ các anh nằm"… -(Thơ Nguyễn Thị Trà Giang).&lt;/i&gt; Trong quần thể của căn cứ Ô Tà Sóc có trên mười địa danh khác nằm trong lò ảng từ chân suối lên gần đỉnh như đội Bảo Vệ, hang Quân Y, Dân Y, hang Tuyên Huấn, Điện đài, Phụ Nữ, Cơ Yếu… và điện Trời Gầm làm văn phòng, hội trường Tỉnh ủy chứa gần cả trăm người ăn ở, sinh hoạt – Là đỉnh cao căn cứ, nằm trải dài theo lòng suối thiên nhiên, hang động kỳ bí, quanh co uốn khúc theo lò ảng hơn 1.000 mét từ chân núi lên, nếu ai đã có nép mình vào địa đạo Củ Chi, thì đây là địa đạo thứ hai vậy. &lt;/span&gt;&lt;span lang="FR-CA" style="color: black; font-size: 11pt;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="margin: 6pt 0in 0.0001pt; text-align: justify;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span lang="FR-CA" style="color: black; font-family: &amp;quot;Arial&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;; font-size: 11pt;"&gt;3 - Núi Cô Tô&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span lang="FR-CA" style="color: black; font-family: &amp;quot;Arial&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;; font-size: 11pt;"&gt; - &lt;b&gt;Phụng Hoàng Sơn&lt;/b&gt;, thuộc xã Núi Tô, Tri Tôn, núi ngày xưa là núi của chim Phụng , có rất nhiều loại về đây trú ngụ, dáng núi đẹp cũng mang hình chim phụng, có cái đuôi - gọi là đồi gắn liền về phía Tây, nổi danh là đồi Tức Dụp (Tức Chóp - nước quanh năm, nghĩa theo tiếng Khmer), ngày nay có tên là ngọn đồi 2 triệu đô la vì bọn Mỹ, ngụy và chư hầu đã đánh vào ngọn đồi trong suốt thời gian 128 ngày đêm, nhưng không chiếm được căn cứ của huyện Tri Tôn lúc bấy giờ, chúng tuyên bố đã chi phí quân sự vào đây tương đương 2 triệu đôla. Núi Cô Tô cao 614 mét, dài 5.800mét, rộng 3.700mét. Vách phía Đông Bắc ngửa mặt về thị trấn Tri Tôn (Xà Tón ngày xưa), núi có nhiều danh lam thắng cảnh như Mũi Hải, Tam Cấp, Vồ Hội, Sân Tiên, Pháo đài… Bước vào chân núi là hồ Xoài So (Xoài trắng, nghĩa theo tiếng Khmer) là khu du lịch sinh thái bậc nhất của huyện hiện nay đang xúc tiến đầu tư, có suối nuớc long lanh những mạc vàng óng ánh, nên tục gọi là Suối Vàng… Sắp sửa có con đường từ đây nối qua Tức Dụp, để ta vào nghỉ chân trong hang Tuyên Huấn của Tỉnh ủy An Giang những năm chiến tranh, hang rộng, có nước chảy róc rách, chứa trên 50 người cho một buổi họp mặt, liên hoan… Rồi qua Khu du lịch Tức Dụp, ngắm cảnh núi đá lộ thiên, leo lên ngọn của hòn non bộ khổng lồ trên độ cao gần 200 mét, rộng trên 3.000 mét nhưng toàn là đá chất chồng lên đá. Hay tuột xuống lò ảng như vào một cõi âm nào đó, ta cùng những người du kích năm xưa vạch bản đồ, chỉ ra ngõ ngách để tìm diệt địch, giữ lại lời thề quyết tử cho đồi không vào tay bọn Mỹ - suốt 128 ngày đêm bám trụ – Thiên bi hùng còn mãi với thơ ca: &lt;i&gt;…"Ngủ đêm trên đồi Tức Dụp/ Đá thở, nhịp thở vào ra/ Khắc tim in hình mỏm đá/ Qua đêm thức mọi giấc lòng… (thơ - Trần Thế Vinh).&lt;/i&gt;- Những anh hùng ấy bất diệt cùng với tên ngọn đồi mà Mỹ phải trả giá đến 2 triệu đô la.&lt;/span&gt;&lt;span lang="FR-CA" style="color: black; font-size: 11pt;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="margin: 6pt 0in 0.0001pt; text-align: justify;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span lang="FR-CA" style="color: black; font-family: &amp;quot;Arial&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;; font-size: 11pt;"&gt;4 - Núi Dài Nhỏ - Ngũ Hồ Sơn&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span lang="FR-CA" style="color: black; font-family: &amp;quot;Arial&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;; font-size: 11pt;"&gt;, ngọn núi cao thứ tư trong Bảy Núi, với 265 mét, chu vi 8.751 mét, có 5 giếng nước trên núi, nên còn gọi Ngũ hồ, thuộc thị trấn Nhà Bàng, vách phía Tây và Đông địa phận xã An Phú, Văn Giáo của Tịnh Biên. Núi hiểm trở, vườn cây trái quanh năm. Ngày nay, nếu muốn len sâu vào tìm một cuộc du sơn yên tĩnh, trầm cảm với thiên nhiên, ta vào con đường cát quanh co hơn 3 cây số sẽ được chủ trang trại ổi – ông Bảy Thìn - ân cần đón tiếp. Cây trái như ổi, xoài, bưởi, mận, sầu riêng, thanh long… đều có đủ theo mùa.&lt;/span&gt;&lt;span lang="FR-CA" style="color: black; font-size: 11pt;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="margin: 6pt 0in 0.0001pt; text-align: justify;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span lang="FR-CA" style="color: black; font-family: &amp;quot;Arial&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;; font-size: 11pt;"&gt;5 - Núi Két - Anh Vũ Sơn&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span lang="FR-CA" style="color: black; font-family: &amp;quot;Arial&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;; font-size: 11pt;"&gt;, ngọn núi cao 225 mét, dài và rộng trên 1.100mét, hình khối tròn, có phiến đá dựng hình đầu một con két khổng lồ nằm đưa ra vách phía tây – nên có tên khác là Anh Vũ. Núi dựng phía đông thị trấn Nhà Bàng, Tịnh Biên, dọc theo triền dốc lên vách núi để vào núi Cấm, Tri Tôn, có nhiều cảnh đẹp như vừơn xoài mát rượi, thoai thoải theo trục đường có nghĩa trang uy nghi, trầm mặc, nơi yên nghỉ của những liệt sĩ, anh hùng hy sinh trong chiến tranh biên giới Tây Nam, và đi làm nghĩa vụ quốc tế. Cạnh bên là tượng chiến sĩ thổi kèn, biểu tượng người du kích Thới Sơn anh hùng hơn 30 năm trước đây, còn hừng hực nét kiêu hùng sau giờ chiến thắng.&lt;/span&gt;&lt;span lang="FR-CA" style="color: black; font-size: 11pt;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="margin: 6pt 0in 0.0001pt; text-align: justify;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span lang="FR-CA" style="color: black; font-family: &amp;quot;Arial&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;; font-size: 11pt;"&gt;6 - Núi Tượng - Liên Hoa Sơn&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span lang="FR-CA" style="color: black; font-family: &amp;quot;Arial&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;; font-size: 11pt;"&gt;, núi cao 145 mét, dài hơn 600 mét và rộng 400 mét, nằm trọn địa phận thị trấn Ba Chúc, Tri Tôn. Vách phía Tây, giáp mặt với kinh Vĩnh Tế, do ông Thoại Ngọc Hầu đào những năm hai mươi, thế kỷ l9, xa hơn là núi Trái Tim, núi Thum Đưng, thuộc huyện Kirivong của nước bạn Campuchia - có dáng đầu con voi (tượng) nhô ra, leo lên là thắng cảnh đỉnh Hoàng San của núi Tượng, ta sẽ ngắm trọn quang cảnh chung quanh, nhất là nhìn xuống đồng xanh bát ngát, có trái núi nhỏ nhô lên trong mùa nước nổi, gọi là núi Nước. Vách phía Đông, chợ búa xôn xao, với cảnh hồi sinh một thị trấn trẻ. Cặp vách núi là khu di tích căm thù có nhà mồ tập thể, chứa đựng 1.159 bộ hài cốt nạn nhân bị bọn PônPốt - IêngSaRy thảm sát năm 1978. Hai cảnh chùa hai đầu là Phi Lai, Tam Bửu với kiến trúc cổ, đậm nét của tôn giáo Tứ Ân Hiếu Nghĩa do Ngô Lợi, tức Bổn Sư sáng lập từ năm 1868 đến nay.&lt;/span&gt;&lt;span lang="FR-CA" style="color: black; font-size: 11pt;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="margin: 6pt 0in 0.0001pt; text-align: justify;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span lang="FR-CA" style="color: black; font-family: &amp;quot;Arial&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;; font-size: 11pt;"&gt;7 - Núi Nước - Thủy Đài Sơn&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span lang="FR-CA" style="color: black; font-family: &amp;quot;Arial&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;; font-size: 11pt;"&gt;, núi nhỏ nhất trong danh sách Thất Sơn, cao chưa được 20 mét, diện tích trên dưới 300m2, cấu trúc đất, và những tảng đá lớn, nhỏ bằng phẳng, như một hòn non bộ nằm trên cánh đồng phía Tây Nam và cách chân núi Tượng khoảng 500 mét - như một hòn lẻ của núi Tượng, nhưng lại có tên trong Bảy Núi - Thủy Đài Sơn, núi nằm dưới nước! Từ núi Tượng ra bằng con đường độc đạo, cửa núi có một kiểng chùa của tín đồ Tứ Ân Hiếu Nghĩa, len qua là những bậc thang của núi, để lên đỉnh - một tảng đá bằng phẳng, cây lâm dồ che rợp mát, đủ để hơn 20 người ngồi sinh hoạt tập thể, ngắm nhìn ra bốn phía ruộng lúa xanh tươi, hưởng trọn không khí trong lành, nhất là vào mùa nước nổi từ tháng 6 đến tháng&amp;nbsp;10 trong năm. Núi Tượng và quần thể khu di tích Nhà mồ, chùa Phi Lai, Tam Bửu, đồi Tức Dụp, quần thể căn cứ Ô Tà Sóc - núi Dài đều đã được công nhận di tích cấp quốc gia.&lt;/span&gt;&lt;span lang="FR-CA" style="color: black; font-size: 11pt;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="margin: 6pt 0in 0.0001pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span lang="FR-CA" style="color: black; font-family: &amp;quot;Arial&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;; font-size: 11pt;"&gt;Du ngoạn núi non ở Thất Sơn còn có dịp ta kết hợp xem, tìm hiểu về những phong tục lễ hội văn hóa, thể thao… đặc thù có một không hai của đồng bào dân tộc Khmer Nam bộ, đó là hội đua bò Bảy Núi hằng năm vào cuối tháng 9, đầu tháng 10. Hội đua trọn 1 ngày thi thố tài ba của trên 40 đôi bò quy tụ ở Tri Tôn, Tịnh Biên, Châu Thành… luân phiên mỗi năm ở một trong hai trường đua: Chùa Tà Miệt (TriTôn), chùa Tha Mít (Tịnh Biên), mỗi năm du khách đến xem từ 15 đến 20 ngàn người. Là một cuộc hẹn đầy hấp dẫn đối với những ai chưa một lần biết đến tính hào hứng và kịch tính của những vòng đua quyết liệt đoạn chung kết, có những đôi bò “bứt rút” với tốc độ vượt qua 80 km/giờ ở giai đoạn 100 mét vòng thả để về đích.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="margin: 6pt 0in 0.0001pt; text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span lang="FR-CA" style="color: black; font-family: &amp;quot;Arial&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;; font-size: 11pt;"&gt;Năm non, bảy núi ở vùng đồng bằng Tây Nam Bộ, là một đặc thù, danh lam thắng cảnh, di tích…không phải nơi nào cũng có được. Vùng đất khai mở hơn 250 năm qua, đã gắn liền với địa linh nhân kiệt vùng phía Tây Nam Bộ như Trương Công Định, Thoại Ngọc Hầu, Nguyễn Trung Trực, Mạc Cửu, Phan Văn Trị ,Trần Văn Thành, Ngô Lợi…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span lang="FR-CA" style="color: black; font-family: &amp;quot;Arial&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;; font-size: 11pt;"&gt; &lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span lang="FR-CA" style="color: black; font-family: &amp;quot;Arial&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;; font-size: 11pt;"&gt;source: http://namkyluctinh.org&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3000826164441969988-7015610075794226999?l=www.alicebes.co.cc' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.alicebes.co.cc/feeds/7015610075794226999/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.alicebes.co.cc/2009/12/nam-non-bay-nui-o-mien-tay-nam-bo.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3000826164441969988/posts/default/7015610075794226999'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3000826164441969988/posts/default/7015610075794226999'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.alicebes.co.cc/2009/12/nam-non-bay-nui-o-mien-tay-nam-bo.html' title='Năm non, bảy núi ở miền Tây Nam bộ'/><author><name>Alice_Bes</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15617192433310670933</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SxUo7hNYfSI/AAAAAAAAAH4/uWeyw1O-c-0/s72-c/13.5.1cdv.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3000826164441969988.post-3058780204338096732</id><published>2009-11-25T21:02:00.001+07:00</published><updated>2009-11-25T21:03:40.570+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='DBSK'/><title type='text'>Message from Bigeast fans</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/Sw05MS75q7I/AAAAAAAAAHw/C_glYmHgDIk/s1600/tip2.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://2.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/Sw05MS75q7I/AAAAAAAAAHw/C_glYmHgDIk/s400/tip2.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Dear Cassiopeia Members,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;This is Kocha from Bigeast, Japan.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;This may not be the appropriate place to post this news,&lt;br /&gt;but we do not know exactly where to, since most of us cannot&lt;br /&gt;write Korean.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;First of all, we would like to thank you all for always protecting TVXQ and keeping the faith in them.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Because of the differeces in organization and in culture, we cannot do as much as you do in SK and the rest of Asia.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;However, now that TVXQ are in Japan, we would like to do our&lt;br /&gt;best to avoid their disbanding.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;We know from the news TVXQ are very close to disband.&lt;br /&gt;And we've learned fan's power is very needed.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;We are working on this movement, called "Send A Thank You Postcard to AVEX".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;It is to let Mr. Matsuura know our appreciation for his support for the five, and also to beg him to guarantee their activity in both S.Korea and in Japan (and the rest of Asia).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;We believe there is no Tohoshinki without Dong Bang Shinki.&lt;br /&gt;TVXQ is the precious star that was born in S.Korea.&lt;br /&gt;It is unbearable to see them not able to sing in their own country.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;The thank-you post cards are supposed to be arrived at AVEX on&lt;br /&gt;November 30th.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;It is important that all the mail arrive on the same date so that Japanese media will pick up the news.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;But this may not enough, because Japanese media this year tend to focus on Arashi's 10th year anniversary and their first time attending Kohaku.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;We would like to make sure that this "send a thank-you post card to AVEX" to be broadcasted and told through Korean media, so that&lt;br /&gt;SM will hear it clear.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;So, we need to ask all the bilingual(English/Korean/Chinese etc.) writers a help.&lt;br /&gt;Because we believe this may be our last chance to keep the five together.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;PLEASE!! spread this news here in DBSK Knights, DNBN, Korean TV Stations, Korean newspaper, Korean magazines, and any other media&lt;br /&gt;possible.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;We don't want to lose our last chance!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Make sure to let them know that even the QUIET Japanese fans are raising their voice!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;However, we are not hoping for a battle.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;If there is 1% of possibility for them to avoid disbanding,&lt;br /&gt;we would like to bet on it.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Again, all the mail will be ARRIVED at AVEX on November 30th.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thank you very much for your support.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;This is the time when Bigeast and Cassiopeia get together to fully support TVXQ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sincerely,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kocha from Bigeast, Japan&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Source: &lt;a href="http://ameblo.jp/teapuyopuyo/" onmousedown="UntrustedLink.bootstrap($(this), &amp;quot;03cfec3f3107032bde1dbde685827a5a&amp;quot;, event)" rel="nofollow" target="_blank"&gt;http://ameblo.jp/teapuyopuyo/&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Shared by: DBSKnights + Honey_KizZ@soompi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rachel's note: I just can't believe that DBSKnights and DNBN are mentioned in the same breath! Thank you! And since everyone is asking, here's Avex's address:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Axex Entertainment Co.&lt;br /&gt;Avex Building 6F,&lt;br /&gt;Attention: Tohoshinki&lt;br /&gt;3-1-30, Minami Aoyama,&lt;br /&gt;Minato-ku, Tokyo,&lt;br /&gt;Japan, 107-8577&lt;br /&gt;Tel:+81 03 5423 8550&lt;br /&gt;CEO: Mr. Masato Matsuura&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;It's true that an international postcard mailed today would probably not reach&lt;br /&gt;Japan by November 30th.&lt;br /&gt;BUT,MAIL IT ANYWAY, JUST IN CASE. *a miracle may happen, who knows&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Always keep the faith!&lt;br /&gt;Please Spread this new among all TVXQ/Tohoshinki/DBSK fans worldwide&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Stephanie's note : Let's do it cause even if it don't reach japan on the 30th it will still reach AVEX and maybe we can make a difference !!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thanks to MadihaThanks to Madihah Marzuki for sharing&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3000826164441969988-3058780204338096732?l=www.alicebes.co.cc' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.alicebes.co.cc/feeds/3058780204338096732/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.alicebes.co.cc/2009/11/message-from-bigeast-fans.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3000826164441969988/posts/default/3058780204338096732'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3000826164441969988/posts/default/3058780204338096732'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.alicebes.co.cc/2009/11/message-from-bigeast-fans.html' title='Message from Bigeast fans'/><author><name>Alice_Bes</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15617192433310670933</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/Sw05MS75q7I/AAAAAAAAAHw/C_glYmHgDIk/s72-c/tip2.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3000826164441969988.post-1087967149032912096</id><published>2009-11-18T01:04:00.000+07:00</published><updated>2009-11-18T01:04:27.909+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='DBSK'/><title type='text'>DBSK Xiah Junsu opened a restaurant named Vietnamese Pho</title><content type='html'>&lt;div class="photo photo_none"&gt;&lt;div class="photo_img"&gt;&lt;a href="http://www.facebook.com/photo.php?pid=109975&amp;amp;op=1&amp;amp;view=all&amp;amp;subj=187478470888&amp;amp;aid=-1&amp;amp;auser=0&amp;amp;oid=187478470888&amp;amp;id=100000217065043"&gt;&lt;img alt="" class="" onload="var img = this; onloadRegister(function() { adjustImage(img); });" src="http://photos-g.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc3/hs088.snc3/15563_104061906277711_100000217065043_109975_5639897_n.jpg" style="width: 460px;" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="caption"&gt;image of the article&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;This time, the members of the boyband who is famous in South Korea and Japan DBSK / Tohoshinki are divided among the activities to promote their own name: Yoochun and Jaejoong the single "Colors" in Japan, Yunho and Changmin is still work hard at the film studio.......&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Only one character completely quite for nearly two months now, that is the "Prince Dolphin" Xiah Junsu who is cute, sing and dance very well, what's he doing recently?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;According to the latest information on the Weekly Woman Kim Jun Su recently opened a restaurant for the cuisine of Vietnam and was named "Pho" (Phở in vietnamese) in the capital Seoul.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;From 7 / 9, a customer saw JunSu to his restaurant for three consecutive days. Vietnamese cuisine restaurant is located in Seoul with the main dish is Pho. A correspondent in Japan for visiting and enjoy Pho. And there, the reporter caught that JunSu was talking to chef of the restaurant.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;“Junsu was talking to the kitchen staff, and he was having a meeting with them. He didn’t exit to the hall, but he was wearing the same outfit on the second day, while he was in the kitchen. I suppose he’s helping out in the restaurant?”&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Si Ji Sup (former manager of DBSK) and Lim Yong Pil (a close friend of DBSK Yoo Chun and Jun Su) also known as the co-founder of this restaurant. Recently, Yong Pil frequently have private meetings with Yoo Chun and Jun Su. On 6 / 10, he wrote on his homepage as follows: &lt;i&gt;"Finally I began to conduct business with my brothers" &lt;/i&gt;(referring to DBSK). Also, in same the entry blog mention "manage restaurant with JunSu".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;On 18 / 9, two members of DBSK YooChun and ChangMin enjoyed the food there to support Junsu. Jae Joong also seen at this restaurant on 11/9.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;This is the second restaurant that is business of JunSu and his family. First restaurant is selling pizza is quite popular in Seoul.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; **************************&lt;/span&gt;&lt;div class="clear_none"&gt;&lt;wbr&gt;&lt;/wbr&gt;&lt;span class="word_break"&gt;&lt;/span&gt;******&lt;br /&gt;My opinion: I'm very happy to know this news. I didn't think you love vietnamese Pho so, Junsu oppa...... love you so much....... &lt;br /&gt;Pho is really good taste. Hope that one day is not far away, Junsu and four other DBSK members will come to Vietnam enjoy original Pho&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; **************************&lt;/span&gt;&lt;wbr&gt;&lt;/wbr&gt;&lt;span class="word_break"&gt;&lt;/span&gt;******&lt;br /&gt;Source: &lt;a href="http://sharingyoochun.wordpress.com/2009/10/20/pic-women-weekly-magazine-junsu/" onmousedown="UntrustedLink.bootstrap($(this), &amp;quot;dd30eb53532a61f3e845c6dc5ea7a766&amp;quot;, event)" rel="nofollow" target="_blank"&gt;&lt;span&gt;http://sharingyoochun.word&lt;/span&gt;&lt;wbr&gt;&lt;/wbr&gt;&lt;span class="word_break"&gt;&lt;/span&gt;&lt;span&gt;press.com/2009/10/20/pic-w&lt;/span&gt;&lt;wbr&gt;&lt;/wbr&gt;&lt;span class="word_break"&gt;&lt;/span&gt;&lt;span&gt;omen-weekly-magazine-junsu&lt;/span&gt;&lt;wbr&gt;&lt;/wbr&gt;&lt;span class="word_break"&gt;&lt;/span&gt;/&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&amp;gt;&amp;lt;&amp;gt;&amp;lt;&amp;gt;&amp;lt;&amp;gt;:p bài này post bên facebook rùi nhưng viết tiếng anh, giờ đem qua đây lười dịch lại quá ^^; &amp;lt;&amp;gt;&amp;lt;&amp;gt;&amp;lt;&amp;gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3000826164441969988-1087967149032912096?l=www.alicebes.co.cc' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.alicebes.co.cc/feeds/1087967149032912096/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.alicebes.co.cc/2009/11/dbsk-xiah-junsu-opened-restaurant-named.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3000826164441969988/posts/default/1087967149032912096'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3000826164441969988/posts/default/1087967149032912096'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.alicebes.co.cc/2009/11/dbsk-xiah-junsu-opened-restaurant-named.html' title='DBSK Xiah Junsu opened a restaurant named Vietnamese Pho'/><author><name>Alice_Bes</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15617192433310670933</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3000826164441969988.post-8523754466173714964</id><published>2009-11-18T00:58:00.000+07:00</published><updated>2009-11-18T00:58:15.245+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Kỹ thuật IT'/><title type='text'>Kối nối hai laptop bắng wireless</title><content type='html'>&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Việc sử dụng mạng nội bộ để chia sẻ dữ liệu cho nhau đã trở nên quên thuộc với mọi người. Nhưng để kết nối hai máy tính lại với nhau trong một mạng nội bộ thì phải có dây cáp, hub,... &lt;phức tạp=""&gt;. Hiện nay có nhiều cơ quan đang có hướng chuyển sang mạng không dây để chia sẽ dữ liệu, vì có ngày càng nhiều người chọn sử dụng laptop hơn là một máy PC. Dưới đây xin giới thiệu cho bạn một cách kết nối giữa hai laptop bằng wireless để có thể dễ dàng chia sẽ dữ liệu mà không cần nhiều device khác&lt;/phức&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;///////Bài này tôi sưu tầm được////////&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Phần lớn các máy laptop đều có kết nối không dây (wireless), chính vì vậy mà hai máy laptop trong cùng một cơ quan hoàn toàn có thể nối mạng với nhau để phối hợp làm việc mà không cần phải mua sắm thêm một thiết bị nào khác. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Để giải quyết vấn đề, bạn cần tạo ra một kết nối pear to pear giữa 2 máy. Nhưng vì không có access point nên IP không tự động được cấp mà bạn phải tự gán. Vì vậy, bước đầu tiên là tự gán IP và các bước tiếp theo như sau: &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;1. Tự gán IP cho 2 máy&lt;/span&gt;&lt;/b&gt; &lt;br /&gt;&lt;div align="center"&gt; &lt;img alt="" border="0" onclick="window.open(this.src)" src="http://www.quantrimang.com/photos/image/072007/05/Connect1.jpg" style="cursor: pointer; max-width: 600px;" /&gt; &lt;img alt="" border="0" onclick="window.open(this.src)" src="http://www.quantrimang.com/photos/image/072007/05/Connect2.jpg" style="cursor: pointer; max-width: 600px;" /&gt; &lt;/div&gt;Ở bước này bạn cần thực hiện trên cả 2 máy để cho chúng cùng lớp IP với nhau. Thực hiện như sau: &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Vào cửa sổ tình trạng kết nối wireless (hình 1) bằng cách bấm đôi vào biểu tượng mạng bên phải màn hình. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Bấm vào &lt;b&gt;Properties&lt;/b&gt;, một cửa sổ kế tiếp sẽ xuất hiện (hình 2). &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Bấm đôi vào dòng &lt;b&gt;Internet Protocol (TCP/IP)&lt;/b&gt; và &lt;b&gt;set IP&lt;/b&gt; cho cả 2 máy laptop. Bạn có thể gán tùy ý nhưng bắt buộc là cả 2 máy phải cùng lớp và cùng Subnet mask. Ví dụ cụ thể: &lt;br /&gt;&lt;span style="color: maroon;"&gt;&lt;b&gt;Máy 1&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;IP: 10.0.0.45 &lt;br /&gt;Subnet mask: 255.255.255.0 &lt;/span&gt; &lt;span style="color: maroon;"&gt;&lt;b&gt;Máy 2&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;IP: 10.0.0.46 &lt;br /&gt;Subnet mask: 255.255.255.0&lt;/span&gt; &lt;br /&gt;Các dòng khác cứ để trống. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vậy là bạn đã thực hiện xong bước 1, bây giờ đến bước kết nối cho 2 máy. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;2. Tạo kết nối wireless giữa 2 máy&lt;/span&gt;&lt;/b&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img alt="" border="0" onclick="window.open(this.src)" src="http://www.quantrimang.com/photos/image/072007/05/Connect3.jpg" style="cursor: pointer; max-width: 600px;" /&gt;Trong bước này bạn sẽ làm cho 2 máy phát và nhận sóng của nhau. Thực hiện như sau: &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Bấm phải vào biểu tượng &lt;b&gt;Wireless Network Connection&lt;/b&gt; dưới taskbar, chọn &lt;b&gt;View Available Wireless Network&lt;/b&gt;. Bấm vào dòng &lt;b&gt;Change the order of preferred networks&lt;/b&gt; trong hộp thoại xuất hiện (hình 3). &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tiếp tục bấm nút &lt;b&gt;Add&lt;/b&gt; để tạo một mạng mới (hình 4). &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Đặt tên cho mạng của mình ở dòng &lt;b&gt;Network name&lt;/b&gt;. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Đặt mật khẩu để vào mạng ở dòng &lt;b&gt;Network key&lt;/b&gt;. Chú ý bạn phải chọn vào dòng &lt;b&gt;This is a computer to computer&lt;/b&gt;. Đến đây, bạn đã hoàn tất bước 2. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;3. Vào mạng&lt;/span&gt;&lt;/b&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img alt="" border="0" onclick="window.open(this.src)" src="http://www.quantrimang.com/photos/image/072007/05/Connect4.jpg" style="cursor: pointer; max-width: 600px;" /&gt;- Bấm vào biểu tượng mạng Wireless bên phải màn hình. Chọn nút &lt;b&gt;View wireless network&lt;/b&gt;. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Bấm vào &lt;b&gt;Connect...&lt;/b&gt; Máy 1 bây giờ sẽ phát ra tín hiệu và chờ máy 2 kết nối. Nếu máy 2 dò mạng lúc này sẽ thấy mạng của máy 1. Máy 2 bấm &lt;b&gt;Connect&lt;/b&gt; thì cả hai máy sẽ kết nối với nhau (hình 5). &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;4. Ứng dụng&lt;/span&gt;&lt;/b&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bây giờ bạn có thể share file để máy máy kia vào nhận, hoặc bạn có thể chat trực tiếp giữa 2 máy, send file trực tiếp bằng tiện ích Net meeting của Windows (hình 6) bằng cách vào &lt;b&gt;Run&lt;/b&gt;, nhập lệnh conf để mở được tiện ích này, hoặc bạn có thể chơi game như trong mạng LAN.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Sưu tầm: http://bantot.net&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3000826164441969988-8523754466173714964?l=www.alicebes.co.cc' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.alicebes.co.cc/feeds/8523754466173714964/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.alicebes.co.cc/2009/11/koi-noi-hai-laptop-bang-wireless.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3000826164441969988/posts/default/8523754466173714964'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3000826164441969988/posts/default/8523754466173714964'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.alicebes.co.cc/2009/11/koi-noi-hai-laptop-bang-wireless.html' title='Kối nối hai laptop bắng wireless'/><author><name>Alice_Bes</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15617192433310670933</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3000826164441969988.post-107857578643006290</id><published>2009-11-04T03:23:00.000+07:00</published><updated>2009-11-04T03:23:05.433+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='DBSK'/><title type='text'>My TVXQ Xiah Junsu.......^^</title><content type='html'>&lt;b&gt; &lt;/b&gt;&lt;i&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SvCHVl9OphI/AAAAAAAAAHA/6n1t5IKexzE/s1600-h/090601191816-238-285.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://3.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SvCHVl9OphI/AAAAAAAAAHA/6n1t5IKexzE/s400/090601191816-238-285.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;ul&gt;&lt;li&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;Nghệ danh&lt;/b&gt;: Xiah, Xiah Junsu, Junsu&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;Tên thật&lt;/b&gt;: Kim Junsu&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;Vị trí&lt;/b&gt;: Giọng nam trung&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;Ngày sinh&lt;/b&gt;: ngày 15 tháng 12, 1986&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;Nơi sinh&lt;/b&gt;: Kyung Gi Do, South Korea&lt;/i&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;Gia đình: &lt;/b&gt;cha mẹ và em trai sinh đôi Junho&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;Chiều cao&lt;/b&gt;: 180cm&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;Cân nặng&lt;/b&gt;: 60 kg&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;Nhóm máu&lt;/b&gt;: B&lt;/i&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;Tôn giáo: &lt;/b&gt;đạo Thiên chúa&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;Sở thích&lt;/b&gt;: chơi điện tử, ca hát, piano và bóng đá&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;Khả năng đặc biệt&lt;/b&gt;: Hát và nhảy&lt;/i&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;Nghệ sĩ yêu thích:&amp;nbsp; &lt;/b&gt;Brain McKnight, Bi (Rain), KangTa&lt;/i&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;Chơi nhạc cụ: &lt;/b&gt;piano, guitar&lt;/i&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;Điều đặc biệt: &lt;/b&gt;giọng nói, nụ cười&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;Giải thưởng&lt;/b&gt;: The 6th Starlight Academy Casting System (casted through here), SBS Saturday's Here (KangTa, Moon HeeJun's Showdown of the Century), Kang Ta's Team - Lead Vocal&lt;/i&gt;&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;&lt;i&gt;Junsu được nhận vào công ty năm anh 12 tuổi, và trải qua 6 năm rèn luyện trước khi debut. Anh ấy rất thích đá bóng, ước mơ của anh ấy là trở thành một cầu thủ bóng đá, nhưng sau khi xem H.O.T trình diễn Candy trên tivi thì anh ấy quyết định trở ca sĩ. Anh ấy được đặt cho cái tên dễ thương là "thiên thần hồn nhiên" trong nhóm, nhưng khi trình diễn trên sân khấu anh ấy hoàn toàn khác.....quyến rũ và mạnh mẽ rất thu hút và chuyên nghiệp. Junsu là thành viên thứ hai nhảy giỏi và đẹp sau nhóm trưởng U-know Yunho. Anh ấy thích chơi piano và làm thơ (dễ thương ghê).&amp;nbsp; Một trong những giấc mơ trong đời anh ấy là những tác phẩm của mình sẽ được phát hành thành sách. Một trong những động lực cho sự nghiệp ca hát của anh ấy là giấc mơ trở thành ngôi sao chưa hoàn thành của mẹ anh ấy.&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SvCPJmXpcQI/AAAAAAAAAHI/PxzxB4z1uCo/s1600-h/090601191819-417-523.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://2.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SvCPJmXpcQI/AAAAAAAAAHI/PxzxB4z1uCo/s400/090601191819-417-523.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="header"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;---------------------------------FACT-----------------------------------&lt;br /&gt;&lt;ul&gt;&lt;li&gt; He has said in an interview that he went through a very rough stage of puberty, when his voice was changing.&lt;br /&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt; He has a twin brother, Junho.&lt;br /&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt; He has sensitive teeth, and he says they hurt when he eats ice cream. (TVXQ Bigeastation)&lt;br /&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt; He is left-handed.&lt;br /&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt; Junsu was famously known in Japan during 2007 for his "Oyagi Gags" (literally meaning "Old-man gags") in Japanese. He was requested to do them on almost every single show in Japan during 2007, as Japanese found it amusing that a Korean new to Japan was doing original jokes&lt;br /&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;Junsu wears briefs because it`s `uncomfortable` wearing boxers when he`s dancing.&lt;br /&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;Junsu wears loose clothing when he goes to sleep.&lt;br /&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;Junsu takes after his dad.&lt;br /&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;Jaejoong and Junsu lend each other's underwear.&lt;br /&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;When he is surrounded by fans his face will become red!&lt;br /&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;He can't stand straight and likes to move when standing, so don't be surprised if he starts a dancing 'wave' suddenly.&lt;br /&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;He hates people who pull on his hair.&lt;br /&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;He doesn"t like carbonated drinks and likes to drink "nutritious drinks".&lt;br /&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;He has sensitive skin.&lt;br /&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;He will become very excited if people talk to him about soccer.&lt;br /&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;He drinks nutritious drinks to protect his voice.&lt;br /&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;He will get angry if people talk to him about adult films!&lt;br /&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;He likes to work and is very dedicated to it but the group's schedule is very busy so he doesn't mind resting&lt;br /&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;When he is tired after working and he is asked or starts talking to someone about soccer he will get very excited again.&lt;br /&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;JunSu is best friends with Eun Hyuk from Super Junior.&lt;br /&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;He likes to eat chicken.&lt;br /&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;Junsu's dad named both Junsu and Junho (Junsu's twin brother). Junho was given the name Junho because he looked more masculine. Junsu was named Junsu because he was prettier.&lt;br /&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;He never stands still when he's talking, he always moves about and he apparently (according to his mother) likes to moonwalk to the bathroom.&lt;br /&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;He has never fought with his brother.&lt;br /&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;He was a good student in school.&lt;br /&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;He never needed to be spanked as a child.&lt;br /&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;He tells his mother that he loves her and kisses her often, and often puts hearts in his text messages to her.&lt;br /&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;He never really wet his bed, but the last time he did was when he was 6.&lt;br /&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;His mother spilled hot soup on the back of his neck when he was younger, but it didn't leave a scar.&lt;br /&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;He is the one who persuaded HERO to dye his hair blonde in 2007&lt;br /&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;In the 2006 DBSK house tour, we were told Xiah goes and lies in-front of the bathroom mirror to reflect on something bad or when he wants to punish himself&lt;br /&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;His chilhood dream is to become a soccer player.&lt;br /&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;Does not like to do things around the house, he often asks other members to do his chores for him&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: left;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SvCPsF3FkkI/AAAAAAAAAHQ/6JQjdOgpZ-Q/s1600-h/10527_105536409456922_100000016896850_149315_483927_n.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://4.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SvCPsF3FkkI/AAAAAAAAAHQ/6JQjdOgpZ-Q/s400/10527_105536409456922_100000016896850_149315_483927_n.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SvCP0o84MoI/AAAAAAAAAHY/7oYfHTk9ekM/s1600-h/10527_105536436123586_100000016896850_149321_889120_n.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://1.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SvCP0o84MoI/AAAAAAAAAHY/7oYfHTk9ekM/s640/10527_105536436123586_100000016896850_149321_889120_n.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SvCQOqrRRFI/AAAAAAAAAHg/zgXYcNywGBM/s1600-h/13737_105536452790251_100000016896850_149323_2815165_n.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://2.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SvCQOqrRRFI/AAAAAAAAAHg/zgXYcNywGBM/s640/13737_105536452790251_100000016896850_149323_2815165_n.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;Nụ cười thật là dễ thương wa đi.......&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SvCQ2KjcinI/AAAAAAAAAHo/ZgiTtuC3MSw/s1600-h/jsyuibkkd12.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://3.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SvCQ2KjcinI/AAAAAAAAAHo/ZgiTtuC3MSw/s640/jsyuibkkd12.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;luôn cuốn hút trên sân khấu......&amp;gt;&amp;lt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;LOVE YOU MORE AND MORE&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt; &lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;ul&gt;&lt;/ul&gt;&lt;i&gt;&lt;/i&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3000826164441969988-107857578643006290?l=www.alicebes.co.cc' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.alicebes.co.cc/feeds/107857578643006290/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.alicebes.co.cc/2009/11/my-tvxq-xiah-junsu.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3000826164441969988/posts/default/107857578643006290'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3000826164441969988/posts/default/107857578643006290'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.alicebes.co.cc/2009/11/my-tvxq-xiah-junsu.html' title='My TVXQ Xiah Junsu.......^^'/><author><name>Alice_Bes</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15617192433310670933</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SvCHVl9OphI/AAAAAAAAAHA/6n1t5IKexzE/s72-c/090601191816-238-285.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3000826164441969988.post-3399874337597822360</id><published>2009-11-04T02:32:00.000+07:00</published><updated>2009-11-04T02:32:48.433+07:00</updated><title type='text'>Haloween night......&gt;&lt;</title><content type='html'>Nhật ký thân mến!&lt;br /&gt;Ngày Haloween năm nay mình có cơ hội đi tham gia cùng với bạn thân của mình là mikatu (Mỹ Tú đó mà)...... rất vui chắc vì lần đầu tham dự nên cảm thấy hứng thú lắm.......^_______^ . Mình chỉ tham gia chứ ko có hóa trang....^^....lúc đầu định làm mask nhưng ko có dụng cụ mà cũng trễ nên bỏ luôn (hehe)....&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SvCDtpplweI/AAAAAAAAAGg/Msfmnu82LO8/s1600-h/A%CC%89nh+0437.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://2.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SvCDtpplweI/AAAAAAAAAGg/Msfmnu82LO8/s400/A%CC%89nh+0437.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;vui lắm.... mọi người tập trung ở hội trường lớn (rất đông)....&amp;gt;&amp;lt; chen được lên tới hội trường là cả một vấn đề... mồ hôi mẹ mồ hôi con đổ ướt áo...... mạnh đứa nào đứa nấy hét inh ỏi...... vì cầu thang đi lên đèn tắt tối hù mà còn có mấy con ma đứng ở góc hù nữa nên dù biết là người giả ra nhưng vẫn giật mình la ầm..........&lt;br /&gt;vào được hội trường mệt lã, đau cả tay vì phải đẩy người ta mà đi....&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SvCD_krXacI/AAAAAAAAAGo/tEh0OBlsrQk/s1600-h/A%CC%89nh+0430.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://4.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SvCD_krXacI/AAAAAAAAAGo/tEh0OBlsrQk/s400/A%CC%89nh+0430.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;bên trong cũng tối hù có mấy căn phòng tối....... mình mà đi ngang qua là bên trong đó nhảy ra một con ma mặt trắng tát máu me (giả) đầy mặt hù......còn dưới chân thì có mấy cánh tay thò ra nắm giò mình...... lúc mới vô mình bất ngờ hết hồn la quá trời...... haha. Chưa hết, mấy "con ma" còn đưa ra những chiếc hộp đen cho tụi mình thò tay vô đoán xem cái j bên trong nữa....cái này mắc cười nhất.... mặc dù biết chẳng có j bên trong có thể làm hại mình ngoại trừ làm dơ tay thôi nhưng vẫn thấy hơi hồi hộp khi thò tay vô trong..... U có biết bên trong là j không? chân nè, tay nè, tai nè, mình nữa của...... búp bê **ha ha**, còn nữa, một hộp toàn là mắt (trái nhãn đó mà lột hết vỏ, khi sờ vào thì....), và những thứ đồ chơi mềm mà khi sờ vào làm cho người ta phải hết hồn..........^^&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SvCEM04WChI/AAAAAAAAAGw/nO3Ji4sVGhw/s1600-h/A%CC%89nh+0442.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://4.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SvCEM04WChI/AAAAAAAAAGw/nO3Ji4sVGhw/s400/A%CC%89nh+0442.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;nói chung là giống vô trong căn nhà ma vậy đó....... tối om... đèn nhấp nháy liên tục.... ma tùm lum... người ta thì hét inh ỏi.....&lt;br /&gt;sau khi bị nhát một hồi thì xoay qua chơi trò  chơi nhận quà..... quà toàn là kẹo với bánh.......... hehe.&lt;br /&gt;Chỉ tiết một điều là.... khii cuối chương trình thầy hỏi "would you like to dance"&amp;nbsp; mà hỏng ma nào hưởng ứng hết......thế là giải tán. hihi mình định nhảy ra nói "I wanna dance...." mà ko kịp mất rùi....... T___T.......nhưng dù sao vẫn có một buổi tối vui thật vui, hò hét thoải mái....&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3000826164441969988-3399874337597822360?l=www.alicebes.co.cc' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.alicebes.co.cc/feeds/3399874337597822360/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.alicebes.co.cc/2009/11/haloween-night.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3000826164441969988/posts/default/3399874337597822360'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3000826164441969988/posts/default/3399874337597822360'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.alicebes.co.cc/2009/11/haloween-night.html' title='Haloween night......&gt;&lt;'/><author><name>Alice_Bes</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15617192433310670933</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SvCDtpplweI/AAAAAAAAAGg/Msfmnu82LO8/s72-c/A%CC%89nh+0437.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3000826164441969988.post-2527658540767237101</id><published>2009-10-02T16:04:00.001+07:00</published><updated>2009-10-02T16:04:16.888+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Tôi yêu quê hương tôi'/><title type='text'>Sự tích bánh trung thu</title><content type='html'>&lt;style&gt;&lt;!-- /* Font Definitions */ @font-face {font-family:"MS Mincho"; panose-1:2 2 6 9 4 2 5 8 3 4; mso-font-alt:"ＭＳ 明朝"; mso-font-charset:128; mso-generic-font-family:modern; mso-font-pitch:fixed; mso-font-signature:-1610612033 1757936891 16 0 131231 0;}@font-face {font-family:"\@MS Mincho"; panose-1:2 2 6 9 4 2 5 8 3 4; mso-font-charset:128; mso-generic-font-family:modern; mso-font-pitch:fixed; mso-font-signature:-1610612033 1757936891 16 0 131231 0;} /* Style Definitions */ p.MsoNormal, li.MsoNormal, div.MsoNormal {mso-style-parent:""; margin:0in; margin-bottom:.0001pt; mso-pagination:widow-orphan; font-size:12.0pt; font-family:"Times New Roman"; mso-fareast-font-family:"MS Mincho"; mso-bidi-font-family:"Times New Roman"; mso-bidi-language:AR-SA;}a:link, span.MsoHyperlink {color:blue; text-decoration:underline; text-underline:single;}a:visited, span.MsoHyperlinkFollowed {color:purple; text-decoration:underline; text-underline:single;}@page Section1 {size:8.5in 11.0in; margin:1.0in 1.25in 1.0in 1.25in; mso-header-margin:.5in; mso-footer-margin:.5in; mso-paper-source:0;}div.Section1 {page:Section1;}--&gt;&lt;/style&gt;  &lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 12pt;"&gt;&lt;i&gt;Bánh trung thu tượng trưng cho sự đoàn viên, là thứ không thể thiếu để cúng trăng và thổ địa công vào mỗi mùa Trung thu. Phong tục ăn bánh trung thu vào Tết Trung thu bắt đầu từ cuối đời nhà Nguyên bên Trung Quốc đến nay.&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 12pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SsXBv1RFv6I/AAAAAAAAAGY/gp5sww-BT18/s1600-h/banh_trung_thu.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://4.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SsXBv1RFv6I/AAAAAAAAAGY/gp5sww-BT18/s400/banh_trung_thu.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 12pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center" class="MsoNormal" style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Trong dân gian có rất nhiều truyền thuyết giải thích vì sao cứ đến tết Trung thu người ta lại ăn bánh trung thu. Nhưng truyền thuyết được phổ biến nhất là trong những năm cuối triều đại nhà Nguyên, bọn thống trị áp bức bóc lột nhân dân rất tàn khốc, khiến dân chúng bất mãn và nuôi ý chí phản kháng mãnh liệt.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;Hồi ấy có hai vị lãnh tụ của phong trào nông dân khởi nghĩa là Chu Nguyên Chương và Lưu Bá Ôn đã tổ chức nhân dân vùng lên chống lại bè lũ thống trị tàn bạo. Để có thể truyền đạt tin tức và mệnh lệnh một cách bí mật, người ta đã làm những cái bánh hình tròn, trong những cái bánh này đều có nhét thêm một tờ giấy ước định thời gian khởi nghĩa là lúc trăng sáng nhất trong đêm rằm tháng Tám âm lịch. Sau đó những cái bánh này được người ta truyền đi cho nhau và trở thành một phương tiện liên lạc. Phương pháp này tỏ ra hết sức hiệu nghiệm, tin tức hô hào khởi nghĩa đã được truyền đi khắp nơi.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;Về sau người Trung quốc lấy việc làm bánh Trung thu vào ngày rằm tháng Tám để kỷ niệm sự kiện ấy. Như vậy phong tục ăn bánh Trung thu trong ngày tết Trung thu dần dần đã được lưu truyền cho tới ngày nay.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Sưu tầm... &lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Nguồn &lt;span style="text-decoration: none;"&gt;&lt;/span&gt; &lt;a href="http://chutluulai.net/forums/showthread.php?t=2727"&gt;http://chutluulai.net/forums/showthread.php?t=2727&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3000826164441969988-2527658540767237101?l=www.alicebes.co.cc' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.alicebes.co.cc/feeds/2527658540767237101/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.alicebes.co.cc/2009/10/su-tich-banh-trung-thu.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3000826164441969988/posts/default/2527658540767237101'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3000826164441969988/posts/default/2527658540767237101'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.alicebes.co.cc/2009/10/su-tich-banh-trung-thu.html' title='Sự tích bánh trung thu'/><author><name>Alice_Bes</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15617192433310670933</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SsXBv1RFv6I/AAAAAAAAAGY/gp5sww-BT18/s72-c/banh_trung_thu.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3000826164441969988.post-6193302482236782214</id><published>2009-10-02T16:00:00.001+07:00</published><updated>2009-10-02T16:01:30.710+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Tôi yêu quê hương tôi'/><title type='text'>Sự tích Tết Trung Thu</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SsW-13KqqEI/AAAAAAAAAGA/kuVnsisG9h4/s1600-h/1244729204.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://1.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SsW-13KqqEI/AAAAAAAAAGA/kuVnsisG9h4/s400/1244729204.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;style&gt;&lt;!-- /* Font Definitions */ @font-face {font-family:"MS Mincho"; panose-1:2 2 6 9 4 2 5 8 3 4; mso-font-alt:"ＭＳ 明朝"; mso-font-charset:128; mso-generic-font-family:modern; mso-font-pitch:fixed; mso-font-signature:-1610612033 1757936891 16 0 131231 0;}@font-face {font-family:"\@MS Mincho"; panose-1:2 2 6 9 4 2 5 8 3 4; mso-font-charset:128; mso-generic-font-family:modern; mso-font-pitch:fixed; mso-font-signature:-1610612033 1757936891 16 0 131231 0;} /* Style Definitions */ p.MsoNormal, li.MsoNormal, div.MsoNormal {mso-style-parent:""; margin:0in; margin-bottom:.0001pt; mso-pagination:widow-orphan; font-size:12.0pt; font-family:"Times New Roman"; mso-fareast-font-family:"MS Mincho"; mso-bidi-font-family:"Times New Roman"; mso-bidi-language:AR-SA;}a:link, span.MsoHyperlink {color:blue; text-decoration:underline; text-underline:single;}a:visited, span.MsoHyperlinkFollowed {color:purple; text-decoration:underline; text-underline:single;}span.ctext {mso-style-name:ctext;}@page Section1 {size:8.5in 11.0in; margin:1.0in 1.25in 1.0in 1.25in; mso-header-margin:.5in; mso-footer-margin:.5in; mso-paper-source:0;}div.Section1 {page:Section1;}--&gt;&lt;/style&gt;  &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;style&gt;&lt;!-- /* Font Definitions */ @font-face {font-family:"MS Mincho"; panose-1:2 2 6 9 4 2 5 8 3 4; mso-font-alt:"ＭＳ 明朝"; mso-font-charset:128; mso-generic-font-family:modern; mso-font-pitch:fixed; mso-font-signature:-1610612033 1757936891 16 0 131231 0;}@font-face {font-family:"\@MS Mincho"; panose-1:2 2 6 9 4 2 5 8 3 4; mso-font-charset:128; mso-generic-font-family:modern; mso-font-pitch:fixed; mso-font-signature:-1610612033 1757936891 16 0 131231 0;} /* Style Definitions */ p.MsoNormal, li.MsoNormal, div.MsoNormal {mso-style-parent:""; margin:0in; margin-bottom:.0001pt; mso-pagination:widow-orphan; font-size:12.0pt; font-family:"Times New Roman"; mso-fareast-font-family:"MS Mincho"; mso-bidi-font-family:"Times New Roman"; mso-bidi-language:AR-SA;}a:link, span.MsoHyperlink {color:blue; text-decoration:underline; text-underline:single;}a:visited, span.MsoHyperlinkFollowed {color:purple; text-decoration:underline; text-underline:single;}span.ctext {mso-style-name:ctext;}@page Section1 {size:8.5in 11.0in; margin:1.0in 1.25in 1.0in 1.25in; mso-header-margin:.5in; mso-footer-margin:.5in; mso-paper-source:0;}div.Section1 {page:Section1;}--&gt;&lt;/style&gt;  &lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Sự tích Tết Trung Thu Hàng năm, tới ngày rằm tháng tám âm-lịch, trẻ con khắp nước Việt-Nam được người lớn cho rước đèn, ăn bánh trung-thu và múa lân thật là vui. Ngày lễ ấy gọi là TếtTrung-Thu, hay là Tết Nhi-Đồng. Thực ra, tục vui Tết Trung-Thu đã có từ thời Đường Minh Hoàng bên Trung-Hoa, vào đầu thế kỷ thứ tám (713-755). &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sách xưa chép rằng, nhân một đêm rằm tháng tám, khi cùng các quan ngắm trăng, vua Đường ao-ước được lên thăm cung trăng một lần cho biết. Pháp-sư Diệu Pháp Thiên tâu xin làm phép đưa vua lên cung trăng. Lên tới cung trăng, Minh Hoàng được chúa tiên tiếp rước, bày tiệc đãi đằng và cho hàng trăm tiên nữ xinh tươi mặc áo lụa mỏng nhiều màu sắc rực rỡ, tay cầm tấm lụa trắng tung múa trên sân, vừa múa vừa hát, gọi là khúc Nghê-Thường vũ y. Vua Đường thích quá; nhờ có khiếu thẩm âm nên vừa trầm trồ khen ngợi vừa lẩm nhẩm học thuộc lòng bài hát và điệu múa mong đem về hoàng cung bày cho các cung nữ trình diễn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuối năm đó, quan Tiết Độ Sứ cai trị xứ Tây Lương mang về triều tiến dâng một đoàn vũ nữ với điệu múa Bà-la-môn. Vua thấy điệu múa có nhiều chỗ giống Nghê-Thường vũ y, liền chỉnh đốn hai bài hát và hai điệu làm thành Nghê-Thường vũ y khúc. Về sau các quan cũng bắt chước vua mang điệu múa hát về các phiên trấn xa xôi nơi họ cai trị rồi dần dần phổ biến khắp dân gian. Tục ngắm trăng, xem ca múa sau biến thành thú vui chơi đêm rằm Trung Thu .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SsXAwaVsLdI/AAAAAAAAAGI/Ts2kTDV0asw/s1600-h/8116991221362074.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://1.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SsXAwaVsLdI/AAAAAAAAAGI/Ts2kTDV0asw/s400/8116991221362074.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Về sau tết Trung Thu lan rộng sang các nước láng giềng và thuộc địa của Trung Hoa. Sách sử Việt không nói rõ dân ta bắt đầu chơi Tết Trung Thu từ bao giờ, chỉ biết hàng mấy trăm năm trước, tổ tiên ta đã theo tục này. Ngay từ đầu tháng tám âm lịch, chợ búa bắt đầu có màu sắc Trung Thu. Lồng đèn, bánh nướng, bánh dẻo đã được bày bán la liệt trong các cửa hiệu rực rỡ ánh đèn. Người mua lẫn người đi xem đông chen như hội. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngoài các loại đèn giấy, bánh kẹo còn có các con giống đầu lân, mặt ông địa bày bán đầy các chợ. Những nhà giàu còn bày cỗ Trung Thu để khoe tài nấu nướng của các cô con gái tới tuổi lấy chồng. Đúng vào ngày rằm, các thành phố lớn như Hà Nội, Huế, Sài Gòn đều có múa sư tử, múa lân rất náo nhiệt.&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SsXA2o_obuI/AAAAAAAAAGQ/il65NxDD9TI/s1600-h/mualanngaytetcu0me0.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://2.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SsXA2o_obuI/AAAAAAAAAGQ/il65NxDD9TI/s400/mualanngaytetcu0me0.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&amp;nbsp;Sưu tầm...&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&amp;nbsp;Nguồn &lt;a href="http://www.maiyeuem.net/vtopic62180.html"&gt;http://www.maiyeuem.net/vtopic62180.html&lt;/a&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3000826164441969988-6193302482236782214?l=www.alicebes.co.cc' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.alicebes.co.cc/feeds/6193302482236782214/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.alicebes.co.cc/2009/10/su-tich-tet-trung-thu.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3000826164441969988/posts/default/6193302482236782214'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3000826164441969988/posts/default/6193302482236782214'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.alicebes.co.cc/2009/10/su-tich-tet-trung-thu.html' title='Sự tích Tết Trung Thu'/><author><name>Alice_Bes</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15617192433310670933</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SsW-13KqqEI/AAAAAAAAAGA/kuVnsisG9h4/s72-c/1244729204.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3000826164441969988.post-2763672076869321581</id><published>2009-10-02T15:36:00.000+07:00</published><updated>2009-10-02T15:36:35.705+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='DBSK'/><title type='text'>[FANFIC] UnDERwoRLD (Chapter 9) - 4</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SsW3r3GClRI/AAAAAAAAAF4/FkdOtmXVWuc/s1600-h/9330_1131188074688_1076840844_30337028_5988428_n.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://1.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SsW3r3GClRI/AAAAAAAAAF4/FkdOtmXVWuc/s400/9330_1131188074688_1076840844_30337028_5988428_n.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; font-size: 12pt;"&gt;&lt;span style="color: red; font-size: x-large;"&gt;&lt;b&gt;Chapter 9 “Good Bye”&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;o:smarttagtype name="State" namespaceuri="urn:schemas-microsoft-com:office:smarttags"&gt;&lt;/o:smarttagtype&gt;&lt;o:smarttagtype name="City" namespaceuri="urn:schemas-microsoft-com:office:smarttags"&gt;&lt;/o:smarttagtype&gt;&lt;o:smarttagtype name="place" namespaceuri="urn:schemas-microsoft-com:office:smarttags"&gt;&lt;/o:smarttagtype&gt;&lt;style&gt;&lt;!-- /* Font Definitions */ @font-face {font-family:"MS Mincho"; panose-1:2 2 6 9 4 2 5 8 3 4; mso-font-alt:"ＭＳ 明朝"; mso-font-charset:128; mso-generic-font-family:modern; mso-font-pitch:fixed; mso-font-signature:-1610612033 1757936891 16 0 131231 0;}@font-face {font-family:"\@MS Mincho"; panose-1:2 2 6 9 4 2 5 8 3 4; mso-font-charset:128; mso-generic-font-family:modern; mso-font-pitch:fixed; mso-font-signature:-1610612033 1757936891 16 0 131231 0;} /* Style Definitions */ p.MsoNormal, li.MsoNormal, div.MsoNormal {mso-style-parent:""; margin:0in; margin-bottom:.0001pt; mso-pagination:widow-orphan; font-size:12.0pt; font-family:"Times New Roman"; mso-fareast-font-family:"MS Mincho"; mso-bidi-font-family:"Times New Roman"; mso-bidi-language:AR-SA;}@page Section1 {size:8.5in 11.0in; margin:1.0in 1.25in 1.0in 1.25in; mso-header-margin:.5in; mso-footer-margin:.5in; mso-paper-source:0;}div.Section1 {page:Section1;}--&gt;&lt;/style&gt;  &lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; ” Nope…. Chỉ nhắm mắt một chút…” Jea trả lời, “ Cậu cảm thấy thế nào rồi?”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; ”Oh… em nghĩ… đừng bận tâm. Tôi khỏe rồi…” Min trả lời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; ”&lt;st1:state w:st="on"&gt;&lt;st1:place w:st="on"&gt;Minn&lt;/st1:place&gt;&lt;/st1:state&gt;ie!!!” Junsu hét lên và ôm chặt lấy Min.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Yoochun cũng ôm và Jeajoong thấy thế cũng ôm lấy họ. Họ nhìn trừng trừng vào Yunho, hỏi Yunho có muốn tham gia không. Well, dĩ nhiên là Yunho cũng ôm họ thật chặt&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt; &lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Hey, buông em ra đi….” Min khẩn cầu, “ em không thể…. thở…. đây nè”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Sau vài giây ôm nhau thắm thiết, họ mới buông Min ra. Min đã bất tỉnh 3 ngày. Hôm nay là ngày cuối cùng cho họ ở Athena và sáng ngày mai họ sẽ rời khỏi đây.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; ”Min, cảm giác của cậu thế nào?” Yunho hỏi, đưa ly nước cho &lt;st1:place w:st="on"&gt;&lt;st1:city w:st="on"&gt;Min.&lt;/st1:city&gt; &lt;st1:state w:st="on"&gt;Nh&lt;/st1:state&gt;&lt;/st1:place&gt;ững người khác đã trở về phòng của họ; họ cần nghỉ ngơi sau tất cả mọi việc.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt; &lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Em ổn …” Min trả lời, và sau đó từ từ uống nước. Anh ấy ngồi trên giường của anh ấy.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Đừng ngủ muộn đấy nhé, OK? Cậu mới vừa khoẻ lại…” Yunho nhắc nhở, “ Anh ngủ đây, OK? Gọi anh nếu cậu cảm thấy không khoẻ nhé”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “ Em ổn mà anh…” Min chắc chắn&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Humm… Ok”, Yunho nói và trở lại giường của anh ấy&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Một cách từ từ, Min đi ra ngoài mái hiên. Anh ấy nhìn lên bầu trời, một ngôi sao phát sáng.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Ariel… có phải đó là cậu? Min tự hỏi. Tôi chỉ muốn nói tạm biệt, Tôi sẽ rời khỏi đây ngày mai. Tạm biệt….&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;Chun nói rằng anh ấy đã làm thanh khiết tâm hồn của Ariel, vì vậy bây giờ Min cảm thấy nhẹ nhỏm.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;Vậy còn sở nghiên cứu? Min biết rằng nó đã đóng cửa. Đây là một nghiên cứu bất hợp pháp, Chính phủ đã dọn sạch mọi thứ, nhưng có lẽ họ đã để sót Ariel. Đó là lý do tại sao Ariel vẫn ở đó.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;Min trở vào phòng, và nằm lên giường của anh ấy. Anh ấy nghĩ anh ấy có thể có một giấc mơ đẹp hôm nay, mặc dù anh ấy không biết tại sao. Có lẽ vì anh ấy đã trút bỏ hết mọi gắng nặng đã nhiều năm qua. Nụ cười vẫn trên gương mặt khi anh ấy ngủ.&lt;br /&gt;----------&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;  &lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="color: #38761d;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Written by: &lt;a href="http://www.facebook.com/profile.php?id=1076840844&amp;amp;ref=mf#/profile.php?id=1076840844&amp;amp;v=info"&gt;Jess Chan&lt;/a&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b style="color: #38761d;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Translated by: Alice Bes &lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3000826164441969988-2763672076869321581?l=www.alicebes.co.cc' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.alicebes.co.cc/feeds/2763672076869321581/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.alicebes.co.cc/2009/10/fanfic-underworld-chapter-9-4.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3000826164441969988/posts/default/2763672076869321581'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3000826164441969988/posts/default/2763672076869321581'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.alicebes.co.cc/2009/10/fanfic-underworld-chapter-9-4.html' title='[FANFIC] UnDERwoRLD (Chapter 9) - 4'/><author><name>Alice_Bes</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15617192433310670933</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SsW3r3GClRI/AAAAAAAAAF4/FkdOtmXVWuc/s72-c/9330_1131188074688_1076840844_30337028_5988428_n.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3000826164441969988.post-8920087882118082412</id><published>2009-10-02T15:30:00.001+07:00</published><updated>2009-10-02T15:38:26.215+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='DBSK'/><title type='text'>[FANFIC] UnDERwoRLD (Chapter 9) - 3</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SsW3r3GClRI/AAAAAAAAAF4/FkdOtmXVWuc/s1600-h/9330_1131188074688_1076840844_30337028_5988428_n.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://1.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SsW3r3GClRI/AAAAAAAAAF4/FkdOtmXVWuc/s400/9330_1131188074688_1076840844_30337028_5988428_n.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; font-size: 12pt;"&gt;&lt;span style="color: red; font-size: x-large;"&gt;&lt;b&gt;Chapter 9 “Good Bye”&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;style&gt;&lt;!-- /* Font Definitions */ @font-face {font-family:"MS Mincho"; panose-1:2 2 6 9 4 2 5 8 3 4; mso-font-alt:"ＭＳ 明朝"; mso-font-charset:128; mso-generic-font-family:modern; mso-font-pitch:fixed; mso-font-signature:-1610612033 1757936891 16 0 131231 0;}@font-face {font-family:"\@MS Mincho"; panose-1:2 2 6 9 4 2 5 8 3 4; mso-font-charset:128; mso-generic-font-family:modern; mso-font-pitch:fixed; mso-font-signature:-1610612033 1757936891 16 0 131231 0;} /* Style Definitions */ p.MsoNormal, li.MsoNormal, div.MsoNormal {mso-style-parent:""; margin:0in; margin-bottom:.0001pt; mso-pagination:widow-orphan; font-size:12.0pt; font-family:"Times New Roman"; mso-fareast-font-family:"MS Mincho"; mso-bidi-font-family:"Times New Roman"; mso-bidi-language:AR-SA;}@page Section1 {size:8.5in 11.0in; margin:1.0in 1.25in 1.0in 1.25in; mso-header-margin:.5in; mso-footer-margin:.5in; mso-paper-source:0;}div.Section1 {page:Section1;}--&gt;&lt;/style&gt;  &lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Ariel nằm trên mặt đất, ngay trước mặt Min. Yunho đã bắn hắn.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Ariel!” Min gọi. Những nhánh cây đang xiết những thành viên khác trở nên yếu hơn. Bây giờ họ có thể tự giải thoát bản thân.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “ Tôi…hình như…tôi đã thua … lần nữa…” Ariel thì thầm. Dòng máu màu đen của hắn bắt đầu chảy ra từ ba cái lỗ mà Yunho đã tạo nên.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “ Không… không sao đâu. Cơn đau sẽ sớm qua thôi…” Min đến bên Ariel và nói, ôm hắn vào lòng, anh ấy có thể cảm nhận những giọt nước mắt của hắn đang rơi. Anh ấy sẽ không trốn thoát ở nơi đầu tiên nếu không có Ariel hy sinh bản thân cho Min.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; ” Min… cậu là… người bạn tốt nhất… tôi từng có… cảm ơn cậu…” Ariel nói và nhắm mắt lại.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Min khóc rất nhiều, anh ấy biết anh ấy không thể đánh bại Ariel bởi vì với anh ấy Ariel vẫn là một người bạn. May mắn thay, anh đã có những thành viên của mình luôn luôn hỗ trợ anh ấy.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; ”Có giấc mơ đẹp nhé, Ariel. Tạm biệt…” Min nói&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Đột nhiên, Min ngã xuống đất, bên cạnh là Ash Tree Nymphs.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Min!” những thành viên khác la lên và chạy đến bên Min&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Min cố mở mắt. Anh ấy nhìn thấy những người anh em của mình, đang chạy lăn xăn. Yoochun vào trong phòng tắm, lấy một tô nước lớn. trong khi Junsu đang tìm một cái khăn khô trong tủ đồ. Min có thể cảm giác được Jeajoong đang nắm lấy bàn tay anh ấy. Trong khi Yunho đang đắp cho Min cái khăn ướt. Cơ thể anh ấy nóng như đốt từ trong ra ngoài. Sau khi nhìn thấy mờ mờ, Min lại tiếp tục hôn mê&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; ”Humm?” ánh mặt trời chiếu vào mắt Min khi anh ấy mở mắt ra. Trời sáng rồi.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Min không biết mình đã ngủ bao lâu rồi. Anh ấy nhìn từ từ sang bên phải. Anh ấy thấy Junsu và Yoochun đang nằm ngủ trên ghế dài. Yunho đang ngủ cạnh giường anh ấy. Min quay sang trái, anh ấy thấy Jea đang tựa người anh ấy vào tường.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Anh…” Min gọi khẽ. Jeajoong mở mắt.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;  &lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt;“Min, cậu tỉnh rồi ah?” Jea vừa hỏi vừa dụi mắt.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt;&lt;br /&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; ”Anh à… anh không ngủ chút nào ah?” Min hỏi một cách ngạc nhiên bỏ qua câu hỏi của Jea; dĩ nhiên là anh ấy đã tỉnh táo.&lt;br /&gt;---------&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;i&gt;&lt;a href="http://www.alicebes.co.cc/2009/10/fanfic-underworld-chapter-9-4.html"&gt;TO BE CONTINOUS...&lt;/a&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="color: #38761d;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Written by: &lt;a href="http://www.facebook.com/profile.php?id=1076840844&amp;amp;ref=mf#/profile.php?id=1076840844&amp;amp;v=info"&gt;Jess Chan&lt;/a&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b style="color: #38761d;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Translated by: Alice Bes &lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b style="color: #38761d;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3000826164441969988-8920087882118082412?l=www.alicebes.co.cc' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.alicebes.co.cc/feeds/8920087882118082412/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.alicebes.co.cc/2009/10/fanfic-underworld-chapter-9-3.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3000826164441969988/posts/default/8920087882118082412'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3000826164441969988/posts/default/8920087882118082412'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.alicebes.co.cc/2009/10/fanfic-underworld-chapter-9-3.html' title='[FANFIC] UnDERwoRLD (Chapter 9) - 3'/><author><name>Alice_Bes</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15617192433310670933</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SsW3r3GClRI/AAAAAAAAAF4/FkdOtmXVWuc/s72-c/9330_1131188074688_1076840844_30337028_5988428_n.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3000826164441969988.post-6471233751948212613</id><published>2009-10-02T15:22:00.003+07:00</published><updated>2009-10-02T15:32:39.568+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='DBSK'/><title type='text'>[FANFIC] UnDERwoRLD (Chapter 9) - 2</title><content type='html'>&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;style&gt;&lt;!-- /* Font Definitions */ @font-face {font-family:"MS Mincho"; panose-1:2 2 6 9 4 2 5 8 3 4; mso-font-alt:"ＭＳ 明朝"; mso-font-charset:128; mso-generic-font-family:modern; mso-font-pitch:fixed; mso-font-signature:-1610612033 1757936891 16 0 131231 0;}@font-face {font-family:"\@MS Mincho"; panose-1:2 2 6 9 4 2 5 8 3 4; mso-font-charset:128; mso-generic-font-family:modern; mso-font-pitch:fixed; mso-font-signature:-1610612033 1757936891 16 0 131231 0;} /* Style Definitions */ p.MsoNormal, li.MsoNormal, div.MsoNormal {mso-style-parent:""; margin:0in; margin-bottom:.0001pt; mso-pagination:widow-orphan; font-size:12.0pt; font-family:"Times New Roman"; mso-fareast-font-family:"MS Mincho"; mso-bidi-font-family:"Times New Roman"; mso-bidi-language:AR-SA;}@page Section1 {size:8.5in 11.0in; margin:1.0in 1.25in 1.0in 1.25in; mso-header-margin:.5in; mso-footer-margin:.5in; mso-paper-source:0;}div.Section1 {page:Section1;}--&gt;&lt;/style&gt;  &lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SsW3r3GClRI/AAAAAAAAAF4/FkdOtmXVWuc/s1600-h/9330_1131188074688_1076840844_30337028_5988428_n.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://1.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SsW3r3GClRI/AAAAAAAAAF4/FkdOtmXVWuc/s400/9330_1131188074688_1076840844_30337028_5988428_n.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; font-size: 12pt;"&gt;&lt;span style="color: red; font-size: x-large;"&gt;&lt;b&gt;Chapter 9 “Good Bye”&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: x-large;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt; &lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt; &lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Bây giờ anh ấy biết tại sao anh ấy có thể nghe được những suy nghĩ của Ariel. Bây giờ anh ấy có thể đọc được ý nghĩ, và di chuyển đồ vật. Đó là vì Ariel Ariel đã kết hợp with DNA của anh ấy. Vài tháng sau đó, Min khám phá ra những khả năng mới của anh ấy; một trong những khả năng đó là… anh ấy không thể già đi nghĩa là anh ấy không còn là con người nữa.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;AAAAAAAAAAA!!!!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “ Ariel! Trả lời tôi đi!” Min hét lớn&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;Ariel không trả lời. Bây giờ Min đã biết chuyện gì xảy ra, một vài sự hồi tưởng xuất hiện trong đầu anh. Anh ấy đã trốn thoát với Ariel, và có nhiều đội bảo vệ ở đó. Ariel bảo Min đi trước, Min đã làm theo. Nhưng giờ bạn của anh không thể trốn được.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Min biết anh không thể bảo vệ cho Ariel thậm chí nếu anh ấy có quay lại đó. Bởi vì đó là qui luật, một mẫu vật trốn thoát là một mẫu thất bại, họ sử dụng mẫu vật đó để làm một thử nghiệm kinh khủng khác. Nhưng sự trốn thoát của Min là một trường hợp ngoại lệ, bởi vì đó thực ra là kế hoạch của họ ( để Min gặp Ariel và nâng cấp kỹ năng của anh ấy). Vì vậy Ariel bây giờ, một Ariel sau những thí nghiệm không còn là Ariel mà Min từng biết trước kia.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;[KẾT THÚC HỒI TƯỞNG]&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; ” Những ký ức ngớ ngẩn!!!” Ariel hét. Min đang tấn công hắn bằng những kí ức của họ.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Anh à… em sẽ làm phân tâm hắn… trong khi đó…” Min nói một cách mảnh liệt.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Anh ấy không thể di chuyển bởi vì đang chiến đấu. Anh ấy yêu cầu những người khác giúp đỡ anh ấy đánh bại Ariel trong thế giới thực. Nghĩa là cuộc chiến bình thường.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;Yoochun đã sẵn sàng vũ khí của anh ấy, cái lưỡi hái. Trong khi Jeajoong và Junsu đang thể hiện sức mạnh thật sự của họ. Nhưng, đột nhiên những nhánh cây xiết chặt chân họ; kéo họ treo lơ lửng trên không trung. Lưỡi hái của Yoochun bị rơi tọt vào trong lòng đất. Anh ấy tự trách mình quá ngốc&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; ”AAAAAAAAARRGG!!” Min hét lên khi rơi xuống đất&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Min!” Jea la lớn. Anh ấy phải giải thoát khỏi đám cây này nếu muốn cứu Min.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “ Ngươi thua rồi!!!” giọng của Ariel vang vọng vào Min. Min vẫn nằm trên mặt đất, anh ấy không thể cử động; anh ấy cảm thấy rất mệt. Sự đánh trả của Ariel nhắm thẳng vào anh ấy.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “DOOORRR!!! DOOORRR!!! DOOORRR!!!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;--------&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;a href="http://www.alicebes.co.cc/2009/10/fanfic-underworld-chapter-9-1.html"&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://www.alicebes.co.cc/2009/10/fanfic-underworld-chapter-9-3.html"&gt;TO BE CONTINOUS...&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="color: #38761d;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Written by: &lt;a href="http://www.facebook.com/profile.php?id=1076840844&amp;amp;ref=mf#/profile.php?id=1076840844&amp;amp;v=info"&gt;Jess Chan&lt;/a&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b style="color: #38761d;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Translated by: Alice Bes &lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3000826164441969988-6471233751948212613?l=www.alicebes.co.cc' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.alicebes.co.cc/feeds/6471233751948212613/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.alicebes.co.cc/2009/10/fanfic-underworld-chapter-9-2.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3000826164441969988/posts/default/6471233751948212613'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3000826164441969988/posts/default/6471233751948212613'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.alicebes.co.cc/2009/10/fanfic-underworld-chapter-9-2.html' title='[FANFIC] UnDERwoRLD (Chapter 9) - 2'/><author><name>Alice_Bes</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15617192433310670933</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SsW3r3GClRI/AAAAAAAAAF4/FkdOtmXVWuc/s72-c/9330_1131188074688_1076840844_30337028_5988428_n.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3000826164441969988.post-3191954459822170655</id><published>2009-10-02T15:07:00.001+07:00</published><updated>2009-10-02T15:24:05.885+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='DBSK'/><title type='text'>[FANFIC] UnDERwoRLD (Chapter 9) - 1</title><content type='html'>&lt;style&gt;&lt;!-- /* Font Definitions */ @font-face {font-family:"MS Mincho"; panose-1:2 2 6 9 4 2 5 8 3 4; mso-font-alt:"ＭＳ 明朝"; mso-font-charset:128; mso-generic-font-family:modern; mso-font-pitch:fixed; mso-font-signature:-1610612033 1757936891 16 0 131231 0;}@font-face {font-family:"\@MS Mincho"; panose-1:2 2 6 9 4 2 5 8 3 4; mso-font-charset:128; mso-generic-font-family:modern; mso-font-pitch:fixed; mso-font-signature:-1610612033 1757936891 16 0 131231 0;} /* Style Definitions */ p.MsoNormal, li.MsoNormal, div.MsoNormal {mso-style-parent:""; margin:0in; margin-bottom:.0001pt; mso-pagination:widow-orphan; font-size:12.0pt; font-family:"Times New Roman"; mso-fareast-font-family:"MS Mincho"; mso-bidi-font-family:"Times New Roman"; mso-bidi-language:AR-SA;}@page Section1 {size:8.5in 11.0in; margin:1.0in 1.25in 1.0in 1.25in; mso-header-margin:.5in; mso-footer-margin:.5in; mso-paper-source:0;}div.Section1 {page:Section1;}--&gt;&lt;/style&gt;  &lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SsW0KLsgQrI/AAAAAAAAAFw/0aO4Eky2P-Q/s1600-h/9330_1131188074688_1076840844_30337028_5988428_n.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://4.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SsW0KLsgQrI/AAAAAAAAAFw/0aO4Eky2P-Q/s400/9330_1131188074688_1076840844_30337028_5988428_n.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="color: red; font-size: x-large;"&gt;&lt;b&gt;Chapter 9 “Good Bye”&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “ Nhanh lên, mọi người!” Junsu đi đầu kêu những người khác. Tại sao anh ấy lại là người dẫn đầu? vì vài phút trước đây anh ấy nói rằng có thể đánh hơi thấy sự hiện diện của Changmin. But, Yoochun tội nghiệp… lúc này anh ấy đang cõng Junsu. Junsu quá mệt để tiếp tục đi bộ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “ Sigh… sigh… Mình nghĩ là mình không bao giờ biết mệt… sigh… từ khi mình trở thành thần…. sigh…. Chết…” Yoochun nói không ra hơi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; ”Chun! Đừng phàn nàn nữa! Min đang gặp nguy hiểm đó!” Jeajoong nói.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; ” Sao cậu lại biết?” Yunho hỏi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “ Tớ… ngửi thấy mùi máu” Jeajoong giải thích, ” Cậu biết đấy khả năng đánh hơi máu của tôi là giỏi hơn bất cứ ai trong các cậu mà…”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “ Vậy, nhanh lên đi!” Yunho bảo&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; ”Sigh… sigh…” Min có thể cảm giác thấy máu chảy ra từ cổ họng của anh ấy. Mũi của anh ấy chảy máu, đau đầu dữ dội. Nhưng anh ấy không thể dừng lại. Nếu anh ấy dừng lại, Ariel sẽ thắng cuộc chiến tinh thần này. Họ đã đánh nhau vài phút. Nhưng, cuộc chiến tinh thần này làm kiệt sức hơn một cuộc chiến đấu thông thường.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Min !!!” giọng của Yunho vang lên. Những người khác chạy đến chỗ Min, cơ thể anh ấy không cử động. Yunho đã sốc khi thấy Ariel, nhưng bây giờ Min quan trọng hơn.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; ” Đừng động vào cậu ấy!!!” Yoochun la lớn. Khi đó, Junsu đẩy Yunho ngã xuống đất. Yunho định hỏi tại sao nhưng Jea đã ngay lập tức ra hiệu dừng lại.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Min… cậu có nghe thấy anh nói không?” Jea thì thầm vào tai Min, “Bọn anh đã ở đây rồi…. hãy nói cho chúng tôi biết nếu cậu cần bất cứ thứ gì…”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “ Cậu ấy đang có một cuộc chiến tinh thần, chúng ta không thể làm rối trí cậu ấy…” Yoochun nói&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;[HỒI TƯỞNG]&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; ”Sigh… sigh…” Min tỉnh dậy. Anh ấy ở trong rừng.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Min… cậu có nghe tôi không? Giọng của Ariel vang lên trong đầu của Min&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Ariel? Cậu ở đâu?” Min hỏi&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Tôi vui mừng… cậu làm nó…đi! Trốn thoát là quan trọng nhất!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “ Cậu ở đâu?” Min hỏi. Ạnh ấy không thể tìm thấy Ariel ở đâu.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Tôi đã kết nối DNA của cậu và tôi trong cơ thể cậu…. và cậu đã trốn thoát… nhưng tôi thì không… hãy đi đi!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; ” Không! Tôi không bỏ cậu lại đâu!” Min nói.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;-----&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;a href="http://www.alicebes.co.cc/2009/10/fanfic-underworld-chapter-9-2.html"&gt;TO BE CONTINOUS...&lt;/a&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="color: #38761d;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Written by:&amp;nbsp;&lt;a href="http://www.facebook.com/profile.php?id=1076840844&amp;amp;ref=mf#/profile.php?id=1076840844&amp;amp;v=info"&gt;Jess Chan&lt;/a&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b style="color: #38761d;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Translated by: Alice Bes&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt; &lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3000826164441969988-3191954459822170655?l=www.alicebes.co.cc' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.alicebes.co.cc/feeds/3191954459822170655/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.alicebes.co.cc/2009/10/fanfic-underworld-chapter-9-1.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3000826164441969988/posts/default/3191954459822170655'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3000826164441969988/posts/default/3191954459822170655'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.alicebes.co.cc/2009/10/fanfic-underworld-chapter-9-1.html' title='[FANFIC] UnDERwoRLD (Chapter 9) - 1'/><author><name>Alice_Bes</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15617192433310670933</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SsW0KLsgQrI/AAAAAAAAAFw/0aO4Eky2P-Q/s72-c/9330_1131188074688_1076840844_30337028_5988428_n.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3000826164441969988.post-1079936293927511151</id><published>2009-10-01T22:41:00.003+07:00</published><updated>2009-10-02T12:15:36.288+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='DBSK'/><title type='text'>Những chiếc áo Cass dành tặng cho TVXQ</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SsTNX_1e1WI/AAAAAAAAAFA/fJWTHvQtEn8/s1600-h/ao-tvxq-1.gif" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://4.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SsTNX_1e1WI/AAAAAAAAAFA/fJWTHvQtEn8/s400/ao-tvxq-1.gif" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SsTOHfNyv1I/AAAAAAAAAFI/q5pwwfYTftk/s1600-h/ao-tvxq-2.gif" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://2.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SsTOHfNyv1I/AAAAAAAAAFI/q5pwwfYTftk/s400/ao-tvxq-2.gif" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&amp;nbsp;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SsTORuzO3KI/AAAAAAAAAFQ/wMTKDN0p9RQ/s1600-h/ao-tvxq-3.gif" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://3.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SsTORuzO3KI/AAAAAAAAAFQ/wMTKDN0p9RQ/s400/ao-tvxq-3.gif" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;b&gt;Chiếc áo được trang trí bởi những dòng chữ bằng 6 thứ tiếng khác nhau: tiếng Anh, tiếng Nhật, tiếng Hàn, tiếng Inđônêxia, tiếng Trung Quốc, và tiếng Việt Nam. Thể hiện cùng một nội dung "Always keep the faith"&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;b&gt;These T-shirt are decorated by the words in 6 different languages: English, Japanese, Korean, Thai, Indonesian, Chinese, and Tiếng Vietnam. Show the same content "Always keep the faith"&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&amp;nbsp;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SsTOVzgQ1yI/AAAAAAAAAFY/6qxGK3WeEY4/s1600-h/ao-tvxq-4.gif" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://2.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SsTOVzgQ1yI/AAAAAAAAAFY/6qxGK3WeEY4/s400/ao-tvxq-4.gif" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SsTOaBG8t2I/AAAAAAAAAFg/932fM6blEVU/s1600-h/ao-tvxq-5.gif" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://3.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SsTOaBG8t2I/AAAAAAAAAFg/932fM6blEVU/s400/ao-tvxq-5.gif" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;b&gt;Chiếc áo này&amp;nbsp; được trang trí bởi dòng chữ "Always keep the faith" và một biểu tượng. Giải thích biểu tượng này là: hình cong màu đỏ tượng trưng cho CSSPF (C viết tắt cho Cass), chữ C này mới nhìn trông giống như ngọn sóng màu đỏ thể hiện tình yêu của Cass và sức mạnh của TVXQ. Bên trong chữ C là chữ TVXQ được viết cách điệu, nếu bạn nhìn kỹ chi tiết của nó bạn có thể thấy chòm sao Cassiopeia. Chữ TVXQ được đặt bên trong chữ C thể hiện một điều là TVXQ sẽ luôn luôn được che chở, tin tưởng, và mãi mãi ở trong tim Cass. TVXQ/ DBSK/ Tohoshinki Forever.....&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;b&gt;The shirt is decorated by the words "Always keep the faith" and an icon. Explain this symbol is the red curve represents CSSPF (C stands for Cass), letter C looks like a red waves show the love of Cass and the power of TVXQ. Inside the letter C is written stylized TVXQ words, if you look carefully the details of it you can see the constellation Cassiopeia. A word TVXQ is placed inside the letter C represents&amp;nbsp; that is TVXQ will always be sheltered, confident, and forever in the heart Cass. TVXQ / DBSK / Tohoshinki Forever .....&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3000826164441969988-1079936293927511151?l=www.alicebes.co.cc' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.alicebes.co.cc/feeds/1079936293927511151/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.alicebes.co.cc/2009/10/nhung-chiec-ao-danh-cho-cass.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3000826164441969988/posts/default/1079936293927511151'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3000826164441969988/posts/default/1079936293927511151'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.alicebes.co.cc/2009/10/nhung-chiec-ao-danh-cho-cass.html' title='Những chiếc áo Cass dành tặng cho TVXQ'/><author><name>Alice_Bes</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15617192433310670933</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SsTNX_1e1WI/AAAAAAAAAFA/fJWTHvQtEn8/s72-c/ao-tvxq-1.gif' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3000826164441969988.post-1173462243771266203</id><published>2009-10-01T09:56:00.001+07:00</published><updated>2009-10-02T15:09:28.214+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='DBSK'/><title type='text'>[FANFIC] UnDERwoRLD (Chapter 8) - 4</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SsOoz-1qBPI/AAAAAAAAAE4/BLM_BFOOVFA/s1600-h/9330_1131187514674_1076840844_30337027_4523010_n.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://3.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SsOoz-1qBPI/AAAAAAAAAE4/BLM_BFOOVFA/s400/9330_1131187514674_1076840844_30337027_4523010_n.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b style="color: red;"&gt;&lt;span style="font-size: x-large;"&gt;Chapter 8: "The Prison"&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;style&gt;&lt;!-- /* Font Definitions */ @font-face {font-family:"MS Mincho"; panose-1:2 2 6 9 4 2 5 8 3 4; mso-font-alt:"ＭＳ 明朝"; mso-font-charset:128; mso-generic-font-family:modern; mso-font-pitch:fixed; mso-font-signature:-1610612033 1757936891 16 0 131231 0;}@font-face {font-family:"\@MS Mincho"; panose-1:2 2 6 9 4 2 5 8 3 4; mso-font-charset:128; mso-generic-font-family:modern; mso-font-pitch:fixed; mso-font-signature:-1610612033 1757936891 16 0 131231 0;} /* Style Definitions */ p.MsoNormal, li.MsoNormal, div.MsoNormal {mso-style-parent:""; margin:0in; margin-bottom:.0001pt; mso-pagination:widow-orphan; font-size:12.0pt; font-family:"Times New Roman"; mso-fareast-font-family:"MS Mincho";}@page Section1 {size:8.5in 11.0in; margin:1.0in 1.25in 1.0in 1.25in; mso-header-margin:.5in; mso-footer-margin:.5in; mso-paper-source:0;}div.Section1 {page:Section1;}--&gt;&lt;/style&gt;  &lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; ”Tôi xin lỗi…” Min nói. Anh ấy không thể để cho quá khứ ngăn cản anh ấy tiến lên. Anh ấy phải tiến lên.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Không, cậu không… Cậu không nên bỏ lại tôi ở nơi đầu tiên!!!” sinh vật nói và tấn công Min bằng cái đuôi nhánh cây của hắn.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Min nhảy lên tránh sự tấn công. Một nhánh cây khác tấn công Min, lần này Min di chuyển hòn đá và dung nó làm lá chắn cho mình. Chân anh ấy chạm đất lần nữa rồi sau đó anh ấy nhảy lên cao.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Ariel dùng những nhánh cây xung quanh hắn bắt lấy người của Min, còn Min tấn công lại những nhánh cây đó với những hòn đá lớn xung quanh. Nhưng số lượng hòn đá ở đó có hạn, nên Min đã bỏ lỡ một nhánh cây đang tiến đến chỗ của Min. Min phải làm cái gì đó. Anh ấy đạp xuống đất, nó trông giống như cú đá thong thường nhưng sức mạnh thì rất lớn. Mặt đất chuyển động, tạo nên một lá chắn cho anh ấy. Anh ấy di chuyển cả mặt đất. Min đang chiến đấu chống trả, anh ấy sử dụng mọi thứ anh ấy có thể di chuyển để đánh lại Ariel. Sau một hồi đánh nhau, cả hai ngừng lại, lấy lại một ít không khí.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “ Đã đến lúc kết thúc mọi thứ… hận thù của chúng ta, đau khổ của chúng ta…” Min nói&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “ Không có gì để kết thúc cả, vì không hề có gì bắt đầu….” Ariel nói thể hiện sự giận dữ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Cậu không thể đánh bại tôi… Tôi mạnh hơn cậu rất nhiều…” Min cảnh cáo&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “ Ngươi không biết là bao nhiêu khao khát săn đuổi ngươi đã làm cho ta mạnh hơn…. Ta có thể đè bẹp ngươi chỉ trong một giây thôi đó…” Ariel cảnh báo lại&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;  &lt;span style="font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; font-size: 12pt;"&gt;“ Chúng ta sẽ thấy thôi….”&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; font-size: 12pt;"&gt;Ariel, để tôi giải phóng cậu khỏi những đau khổ của cậu…. Min nói thầm trong tim&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;a href="http://www.alicebes.co.cc/2009/10/fanfic-underworld-chapter-9-1.html"&gt;TO BE CONTINOUS...&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt; &lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="color: blue;"&gt;&lt;b&gt;Written by:&amp;nbsp;&lt;a href="http://www.facebook.com/inbox/readmessage.php?t=1099391295948#/profile.php?id=1076840844&amp;amp;v=info"&gt;Jess Chan&lt;/a&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;b style="color: blue;"&gt;Translated by: Alice Bes&lt;/b&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3000826164441969988-1173462243771266203?l=www.alicebes.co.cc' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.alicebes.co.cc/feeds/1173462243771266203/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.alicebes.co.cc/2009/10/fanfic-underworld-chapter-8-4.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3000826164441969988/posts/default/1173462243771266203'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3000826164441969988/posts/default/1173462243771266203'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.alicebes.co.cc/2009/10/fanfic-underworld-chapter-8-4.html' title='[FANFIC] UnDERwoRLD (Chapter 8) - 4'/><author><name>Alice_Bes</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15617192433310670933</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SsOoz-1qBPI/AAAAAAAAAE4/BLM_BFOOVFA/s72-c/9330_1131187514674_1076840844_30337027_4523010_n.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3000826164441969988.post-7000347168427134546</id><published>2009-10-01T02:11:00.001+07:00</published><updated>2009-10-01T10:41:08.825+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='DBSK'/><title type='text'>[FANFIC] UnDERwoRLD (Chapter 8) - 3</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SsOoz-1qBPI/AAAAAAAAAE4/BLM_BFOOVFA/s1600-h/9330_1131187514674_1076840844_30337027_4523010_n.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://3.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SsOoz-1qBPI/AAAAAAAAAE4/BLM_BFOOVFA/s400/9330_1131187514674_1076840844_30337027_4523010_n.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b style="color: red;"&gt;&lt;span style="font-size: x-large;"&gt;Chapter 8: "The Prison"&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;style&gt;&lt;!-- /* Font Definitions */ @font-face {font-family:"MS Mincho"; panose-1:2 2 6 9 4 2 5 8 3 4; mso-font-alt:"ＭＳ 明朝"; mso-font-charset:128; mso-generic-font-family:modern; mso-font-pitch:fixed; mso-font-signature:-1610612033 1757936891 16 0 131231 0;}@font-face {font-family:"\@MS Mincho"; panose-1:2 2 6 9 4 2 5 8 3 4; mso-font-charset:128; mso-generic-font-family:modern; mso-font-pitch:fixed; mso-font-signature:-1610612033 1757936891 16 0 131231 0;} /* Style Definitions */ p.MsoNormal, li.MsoNormal, div.MsoNormal {mso-style-parent:""; margin:0in; margin-bottom:.0001pt; mso-pagination:widow-orphan; font-size:12.0pt; font-family:"Times New Roman"; mso-fareast-font-family:"MS Mincho";}@page Section1 {size:8.5in 11.0in; margin:1.0in 1.25in 1.0in 1.25in; mso-header-margin:.5in; mso-footer-margin:.5in; mso-paper-source:0;}div.Section1 {page:Section1;}--&gt;&lt;/style&gt;  &lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Min đang ngủ trên ngôi nhà cây (anh và Ariel đã xây dựng), và sau đó anh ấy nghe một vài tiếng động. Anh ấy thức dậy, cố tìm Ariel. Và đó là lúc anh ấy biết được sự thực. Min có thể nghe nói chuyện, anh ấy đang nấp sau cầu thang gỗ.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “ Sự tiến bộ của cậu ấy thật tuyệt….” giọng nói của người đàn ông. Nó giống như người đàn ông đã bắt cóc Min từ nhà anh ấy.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; ” Tôi đã thực hiện lời hứa của tôi, cậu ta giờ hoàn toàn là của ông. Hãy để tôi đi…” giọng của Ariel&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;Vâng, hắn đã bị phản bội bởi chính người bạn của anh ấy. Anh ấy ghét cái cảm giác đó. Âm thầm, Min rời khỏi nhà cây, anh ấy trốn đi bỏ lại Ariel ở đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày hôm sau, Min bị bắt lại khi đang nghỉ trưa trong rừng. Anh ấy chống cự nhưng vô ích. Anh ấy trở lại nhà tù của anh ấy, nhưng có vài điều khác biệt ở đó. Ariel cũng ở trong phòng của anh ấy. Họ không nói chuyện với nhau. Khả năng của Ariel là đọc suy nghĩ. Hắn biết rằng Min đã biết sự thật. Ariel đã hứa với người đàn ông là sẽ làm cho Min ngày càng giỏi hơn, nhưng hắn muốn tự do. Hắn cũng bị lừa, bây giờ, họ chỉ còn có thể đợi chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo.&lt;br /&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; ”Min…” Ariel gọi sau khi im lặng một hồi lâu. Min không trả lời.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Tôi xin lỗi…” Ariel&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;Cũng không có câu trả lời nào. Nhẹ nhàng, Ariel đặt tay hắn lên trán của Min. Min ngạc nhiên, nhưng vẫn yên lặng&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; ” Nó sẽ hơi đau một tí…..” Ariel&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Min có thể cảm thấy sự đau đớn trên cơ thể mình. Anh ấy gào thét đau đớn (tiếng thét lớn), nó rất đau. Min ngất đi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; font-size: 12pt;"&gt;[KẾT THÚC HỒI TƯỞNG]&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;a href="http://www.alicebes.co.cc/2009/10/fanfic-underworld-chapter-8-4.html"&gt;TO BE CONTINOUS...&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt; &lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="color: #38761d;"&gt;&lt;b&gt;Written by:&amp;nbsp;&lt;a href="http://www.facebook.com/inbox/readmessage.php?t=1099391295948#/profile.php?id=1076840844&amp;amp;v=info"&gt;Jess Chan&lt;/a&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #38761d;"&gt;&lt;b&gt;Translated by: Alice Bes&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3000826164441969988-7000347168427134546?l=www.alicebes.co.cc' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.alicebes.co.cc/feeds/7000347168427134546/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.alicebes.co.cc/2009/10/fanfic-underworld-chapter-8-3.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3000826164441969988/posts/default/7000347168427134546'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3000826164441969988/posts/default/7000347168427134546'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.alicebes.co.cc/2009/10/fanfic-underworld-chapter-8-3.html' title='[FANFIC] UnDERwoRLD (Chapter 8) - 3'/><author><name>Alice_Bes</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15617192433310670933</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SsOoz-1qBPI/AAAAAAAAAE4/BLM_BFOOVFA/s72-c/9330_1131187514674_1076840844_30337027_4523010_n.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3000826164441969988.post-1702052081757102112</id><published>2009-10-01T02:00:00.001+07:00</published><updated>2009-10-01T10:40:00.782+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='DBSK'/><title type='text'>[FANFIC] UnDERwoRLD (Chapter 8) - 2</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SsOoz-1qBPI/AAAAAAAAAE4/BLM_BFOOVFA/s1600-h/9330_1131187514674_1076840844_30337027_4523010_n.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://3.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SsOoz-1qBPI/AAAAAAAAAE4/BLM_BFOOVFA/s400/9330_1131187514674_1076840844_30337027_4523010_n.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b style="color: red;"&gt;&lt;span style="font-size: x-large;"&gt;Chapter 8: "The Prison"&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;style&gt;&lt;!-- /* Font Definitions */ @font-face {font-family:"MS Mincho"; panose-1:2 2 6 9 4 2 5 8 3 4; mso-font-alt:"ＭＳ 明朝"; mso-font-charset:128; mso-generic-font-family:modern; mso-font-pitch:fixed; mso-font-signature:-1610612033 1757936891 16 0 131231 0;}@font-face {font-family:"\@MS Mincho"; panose-1:2 2 6 9 4 2 5 8 3 4; mso-font-charset:128; mso-generic-font-family:modern; mso-font-pitch:fixed; mso-font-signature:-1610612033 1757936891 16 0 131231 0;} /* Style Definitions */ p.MsoNormal, li.MsoNormal, div.MsoNormal {mso-style-parent:""; margin:0in; margin-bottom:.0001pt; mso-pagination:widow-orphan; font-size:12.0pt; font-family:"Times New Roman"; mso-fareast-font-family:"MS Mincho";}@page Section1 {size:8.5in 11.0in; margin:1.0in 1.25in 1.0in 1.25in; mso-header-margin:.5in; mso-footer-margin:.5in; mso-paper-source:0;}div.Section1 {page:Section1;}--&gt;&lt;/style&gt;  &lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “ Di chuyển cái đó đi!” người đàn ông vẫn trong bộ quần áo kì lạ ấy ra lệnh cho Min&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “ Nếu tôi di chuyển nó, tôi có thể về nhà chứ?” Min bé nhỏ hỏi&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “ Có thể…. Hãy làm đi!” người đàn ông quát lớn lần nữa&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Chậm rãi, Min di chuyển quuyển sách trước mặt anh ấy chỉ bằng suy nghĩ. Vâng, anh ấy có thể di chuyển đồ vật, anh ấy là nhà ngoại cảm, và anh ấy biết sự khác thường của mình&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;Những lời người đàn ông ấy nói ra chẳng có ý nghĩa gì cả; ông ta luôn nói rằng Min có thể về nhà nếu làm tốt mọi việc trong việc nâng cấp kỹ năng của anh ấy, nhưng lời nói cũng chỉ là lời nói. Min biết anh ấy không thể về nhà.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;Min đã ở đó 5 năm trời, một viện nghiên cứu không rõ rang nằm trong rừng sâu. Lúc ấy anh ấy 20 tuổi. Thế giới dường như ngừng quay và ngừng xoay chuyển quanh anh ấy; đêm cũng như ngày đều giống như nhau. Nơi đó là một nhà tù cho anh ấy, nhưng trái với thực tế là… Min đã chẳng làm gì sai trái cả. Anh ấy chỉ được sinh ra với một điều đặc biệt, sức mạnh của anh ấy.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Cuối cùng, vào một đêm, Min đã trốn thóat khỏi nhà tù của anh ấy, anh ấy chạy vào rừng. Anh ấy có thể nghe thấy những người đuổi theo sau.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “ Aaaa!!! “ Min trượt chân té xuống. Anh ấy sợ hãi, cố gắng đứng dậy, nhưng chân anh ấy rất đau. Anh ấy lê từng bước chầm chậm đến nấp sau một cái cây. May mắn thay, ‘chúng ‘ không tìm thấy anh ấy&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Đột nhiên, một nhánh cây ôm chặt lấy cơ thể Min trong khi một nhánh khác bịt miệng anh ấy lại. Đó là lần đầu tiên anh gặp Ariel;&amp;nbsp; Ash Tree Nymphs. Trong vài ngày, Ariel đã dạy cho Min cách tồn tại trong rừng. Ariel nói rằng hắn cũng là một mẫu vật, hắn có thể trốn thoát giống như Changmin.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Ngày ngày tháng tháng trôi qua. Đã nửa năm trôi qua kể từ khi Min trốn thoát, nhưng anh ấy vẫn ở trong rừng với Ariel, người bạn đầu tiên của anh ấy sau một thoèi gian dài. Anh ấy không thể thoát ra ngoài. Khu rừng như một mê cung bất tận. Những kỹ năng của anh ấy giờ đã tốt hơn rất nhiều. Anh ấy có thể di chuyển những thứ lớn và mạnh hơn một cách dễ dàng; đôi khi anh ấy dung nó để tấn công những người muốn bắt anh ấy và Ariel.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;a href="http://www.alicebes.co.cc/2009/10/fanfic-underworld-chapter-8-3.html"&gt;TO BE CONTINOUS....&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt; &lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="color: #38761d;"&gt;&lt;b&gt;Written by:&amp;nbsp;&lt;a href="http://www.facebook.com/inbox/readmessage.php?t=1099391295948#/profile.php?id=1076840844&amp;amp;v=info"&gt;Jess Chan&lt;/a&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #38761d;"&gt;&lt;b&gt;Translated by: Alice Bes&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3000826164441969988-1702052081757102112?l=www.alicebes.co.cc' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.alicebes.co.cc/feeds/1702052081757102112/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.alicebes.co.cc/2009/10/fanfic-underworld-chapter-8-2.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3000826164441969988/posts/default/1702052081757102112'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3000826164441969988/posts/default/1702052081757102112'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.alicebes.co.cc/2009/10/fanfic-underworld-chapter-8-2.html' title='[FANFIC] UnDERwoRLD (Chapter 8) - 2'/><author><name>Alice_Bes</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15617192433310670933</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SsOoz-1qBPI/AAAAAAAAAE4/BLM_BFOOVFA/s72-c/9330_1131187514674_1076840844_30337027_4523010_n.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3000826164441969988.post-2754241100318109822</id><published>2009-10-01T01:57:00.001+07:00</published><updated>2009-10-01T10:39:18.014+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='DBSK'/><title type='text'>[FANFIC] UnDERwoRLD (Chapter 8) - 1</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SsOoz-1qBPI/AAAAAAAAAE4/BLM_BFOOVFA/s1600-h/9330_1131187514674_1076840844_30337027_4523010_n.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://3.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SsOoz-1qBPI/AAAAAAAAAE4/BLM_BFOOVFA/s400/9330_1131187514674_1076840844_30337027_4523010_n.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b style="color: red;"&gt;&lt;span style="font-size: x-large;"&gt;Chapter 8: "The Prison"&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;style&gt;&lt;!-- /* Font Definitions */ @font-face {font-family:"MS Mincho"; panose-1:2 2 6 9 4 2 5 8 3 4; mso-font-alt:"ＭＳ 明朝"; mso-font-charset:128; mso-generic-font-family:modern; mso-font-pitch:fixed; mso-font-signature:-1610612033 1757936891 16 0 131231 0;}@font-face {font-family:"\@MS Mincho"; panose-1:2 2 6 9 4 2 5 8 3 4; mso-font-charset:128; mso-generic-font-family:modern; mso-font-pitch:fixed; mso-font-signature:-1610612033 1757936891 16 0 131231 0;} /* Style Definitions */ p.MsoNormal, li.MsoNormal, div.MsoNormal {mso-style-parent:""; margin:0in; margin-bottom:.0001pt; mso-pagination:widow-orphan; font-size:12.0pt; font-family:"Times New Roman"; mso-fareast-font-family:"MS Mincho";}@page Section1 {size:8.5in 11.0in; margin:1.0in 1.25in 1.0in 1.25in; mso-header-margin:.5in; mso-footer-margin:.5in; mso-paper-source:0;}div.Section1 {page:Section1;}--&gt;&lt;/style&gt;  &lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; ” Ariel…” Min gọi, “ Cậu là người duy nhất tạo nên trò bẩn thỉu này nữa phải không?”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “ Hmm? Trò bẩn thỉu?” sinh vật hỏi; hiện lên gương mặt với một bên là gương mặt giả ghê rợn và một bên là mặt con người. Giọng hắn rất lạ giống như là loài bò sát nào đó đang nói vậy.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “ Đừng hành động như thế trước mặt tôi!” Min ra lệnh. Anh ấy vẫn sợ, sợ đối đầu với quá khứ của anh ấy. Nhưng anh ấy phải can đảm tiến lên.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Sinh vật đó cười chơi với cái đuôi của hắn, hay nói đúng hơn là nhành cây nối vào cơ thể của hắn. Mặt hắn như con người, nhưng có một khác biệt lớn, hắn có tai dài, như là một yêu tinh trong truyện vậy. Nhưng chắc chắn hắn không phải là một yêu tinh, cái nhánh cây nối với cơ thể hắn là bằng chứng. Hắn là Ash Tree Nymphs &lt;span style="font-size: x-small;"&gt;&lt;i&gt;(tôi cũng không biết cây này là gì nữa, ko dịch được)&lt;/i&gt;&lt;/span&gt; hắn được tạo ra từ Thần Thoại Hy Lạp. Không ai biết những gì thật sự tồn tại trong cái thế giới này. Đôi khi thực tế tạo nên câu truyện, truyền thuyết, tin đồn là sự thật.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; ”Trả lời tôi đi…” Min nói, “ Tôi không quan tâm những chuyện xảy ra trong quá khứ nữa… hãy dừng những việc cậu đang làm lại đi!”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “ Ngươi biết ta đang làm gì phải không? Nhưng ngươi đã quá sợ hãi và bỏ chạy…” sinh vật đó nhắc lại, “ Ngươi biết không, giết người làm họ mất tích trong khu rừng của ta là niềm vui lớn nhất của ta đấy…”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; ” Cậu không được làm tổn hại họ! Cậu không có quyền!” Changmin nhìn xuống nói, những kí ức lại đi vào trong tâm trí anh ấy.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;[HỒI TƯỞNG]&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; ” Cậu ấy là mẫu vật mới của chúng ta, cậu ta có thể di chuyển mọi thứ…” một người đàn ông trong bộ đồ kỳ quái, giống như một phi hành gia nói.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;  &lt;span style="font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; font-size: 12pt;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;“ Đó đúng là điều mới mẻ… chúng ta chắc chắc có thể làm cho cậu ta giỏi hơn nữa… “ giọng của một người phụ nữ phát ra. Họ vẫn đang nói chuyện, và Changmin (lúc nhỏ) không thể nghe được họ nữa. Mắt anh ấy mờ đi, và ngất đi.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt; &lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;a href="http://www.alicebes.co.cc/2009/10/fanfic-underworld-chapter-8-2.html"&gt;TO BE CONTINOUS...&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt; &lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="color: #38761d;"&gt;&lt;b&gt;Written by:&amp;nbsp;&lt;a href="http://www.facebook.com/inbox/readmessage.php?t=1099391295948#/profile.php?id=1076840844&amp;amp;v=info"&gt;Jess Chan&lt;/a&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #38761d;"&gt;&lt;b&gt;Translated by: Alice Bes&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3000826164441969988-2754241100318109822?l=www.alicebes.co.cc' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.alicebes.co.cc/feeds/2754241100318109822/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.alicebes.co.cc/2009/10/fanfic-underworld-chapter-8-1.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3000826164441969988/posts/default/2754241100318109822'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3000826164441969988/posts/default/2754241100318109822'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.alicebes.co.cc/2009/10/fanfic-underworld-chapter-8-1.html' title='[FANFIC] UnDERwoRLD (Chapter 8) - 1'/><author><name>Alice_Bes</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15617192433310670933</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SsOoz-1qBPI/AAAAAAAAAE4/BLM_BFOOVFA/s72-c/9330_1131187514674_1076840844_30337027_4523010_n.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3000826164441969988.post-194390786394313283</id><published>2009-10-01T01:48:00.001+07:00</published><updated>2009-10-01T10:38:34.284+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='DBSK'/><title type='text'>[FANFIC] UnDERwoRLD (Chapter 7) - 4</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SsOiz-OjACI/AAAAAAAAAEo/SMH3Ws-Pk24/s1600-h/9330_1130694062338_1076840844_30335478_2090776_n.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://4.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SsOiz-OjACI/AAAAAAAAAEo/SMH3Ws-Pk24/s400/9330_1130694062338_1076840844_30335478_2090776_n.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;o:smarttagtype name="place" namespaceuri="urn:schemas-microsoft-com:office:smarttags"&gt;&lt;/o:smarttagtype&gt;&lt;style&gt;&lt;!-- /* Font Definitions */ @font-face {font-family:"MS Mincho"; panose-1:2 2 6 9 4 2 5 8 3 4; mso-font-alt:"ＭＳ 明朝"; mso-font-charset:128; mso-generic-font-family:modern; mso-font-pitch:fixed; mso-font-signature:-1610612033 1757936891 16 0 131231 0;}@font-face {font-family:"\@MS Mincho"; panose-1:2 2 6 9 4 2 5 8 3 4; mso-font-charset:128; mso-generic-font-family:modern; mso-font-pitch:fixed; mso-font-signature:-1610612033 1757936891 16 0 131231 0;} /* Style Definitions */ p.MsoNormal, li.MsoNormal, div.MsoNormal {mso-style-parent:""; margin:0in; margin-bottom:.0001pt; mso-pagination:widow-orphan; font-size:12.0pt; font-family:"Times New Roman"; mso-fareast-font-family:"MS Mincho";}@page Section1 {size:8.5in 11.0in; margin:1.0in 1.25in 1.0in 1.25in; mso-header-margin:.5in; mso-footer-margin:.5in; mso-paper-source:0;}div.Section1 {page:Section1;}--&gt;&lt;/style&gt;  &lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;b style="color: red;"&gt;&lt;span style="font-size: x-large;"&gt;Chapter 7 “&lt;st1:place w:st="on"&gt;Forest&lt;/st1:place&gt;”&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;style&gt;&lt;!-- /* Font Definitions */ @font-face {font-family:"MS Mincho"; panose-1:2 2 6 9 4 2 5 8 3 4; mso-font-alt:"ＭＳ 明朝"; mso-font-charset:128; mso-generic-font-family:modern; mso-font-pitch:fixed; mso-font-signature:-1610612033 1757936891 16 0 131231 0;}@font-face {font-family:"\@MS Mincho"; panose-1:2 2 6 9 4 2 5 8 3 4; mso-font-charset:128; mso-generic-font-family:modern; mso-font-pitch:fixed; mso-font-signature:-1610612033 1757936891 16 0 131231 0;} /* Style Definitions */ p.MsoNormal, li.MsoNormal, div.MsoNormal {mso-style-parent:""; margin:0in; margin-bottom:.0001pt; mso-pagination:widow-orphan; font-size:12.0pt; font-family:"Times New Roman"; mso-fareast-font-family:"MS Mincho";}@page Section1 {size:8.5in 11.0in; margin:1.0in 1.25in 1.0in 1.25in; mso-header-margin:.5in; mso-footer-margin:.5in; mso-paper-source:0;}div.Section1 {page:Section1;}--&gt;&lt;/style&gt;  &lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; ” Các anh ơi?” Min gọi. Không ai trả lời.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Anh ấy nhìn quanh. Khu rừng dường như đã thay đổi kể từ lần trước anh ấy ở đây. Mọi thứ xoay tròn trước mặt, không bản đồ hay la bàn; như chẳng bao giờ thoát ra khỏi khu rừng này được nữa… Nỗi sợ tấn công vào tâm trí anh ấy khi anh ấy chắc rằng mình đang ở một mình. Anh ấy không thể cảm nhận sự tồn tại của các thành viên khac ở xung quanh. Anh ấy hoàn toàn một mình.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Anh ấy chắc rằng mình đã đi phía sau Yunho, nhưng chắc hẳn có cái gì đó đã đi vào ý thức anh ấy. Anh ấy chỉ tỉnh lại khi còn lại một mình vài phút trước.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Những ký ức hiện về trong đầu óc của Min. Anh ấy không muốn, anh ấy chỉ muốn quên mọi thứ nhưng nó vẫn đến.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;[ HỒI TƯỞNG]&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;(khi Min còn nhỏ) Min chạy băng qua khu rừng, anh ấy muốn chạy thật xa, đó là cơ hội duy nhất. Không đời nào anh ấy để mình quay lại đó một lần nữa. Nơi đó là địa ngục với anh ấy.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “ Aaaa!!! “ Min trượt chân té xuống. Anh ấy sợ hãi, cố gắng đứng dậy, nhưng chân anh ấy rất đau. Anh ấy lê từng bước chầm chậm đến nấp sau một cái cây. May mắn thay, ‘chúng ‘ không tìm thấy anh ấy&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;[KẾT THÚC HỒI TƯỞNG]&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Min cảm giác có ai đó phía sau lưng. Anh ấy ngay lập tức quay lại, đối mặt với ‘nó ‘&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “ Đã lâu rồi nhỉ, Changmin…” nó cười&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “….” Min không trả lời. Anh ấy chỉ không biết nói gì.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “ Vẫn còn nhớ ta chứ?” nó nói và tiến đến gần Min&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;( gió thổi vào họ ) Dường như họ là hai người bạn gặp lại nhau. Chỉ tiếc là bây giờ, họ không còn là bạn với nhau nữa.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “ Tôi không bao giờ quên…” Min nói, anh ấy phải đối diện với nỗi sợ hãi của anh ấy, “ Kể từ ngày cậu phản bội tôi….”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;a href="http://www.alicebes.co.cc/2009/10/fanfic-underworld-chapter-8-1.html"&gt;TO BE CONTINOUS...&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt; &lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="color: #38761d;"&gt;&lt;b&gt;Written by:&amp;nbsp;&lt;a href="http://www.facebook.com/inbox/readmessage.php?t=1099391295948#/profile.php?id=1076840844&amp;amp;v=info"&gt;Jess Chan&lt;/a&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #38761d;"&gt;&lt;b&gt;Translated by: Alice Bes&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3000826164441969988-194390786394313283?l=www.alicebes.co.cc' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.alicebes.co.cc/feeds/194390786394313283/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.alicebes.co.cc/2009/10/fanfic-underworld-chapter-7-4.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3000826164441969988/posts/default/194390786394313283'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3000826164441969988/posts/default/194390786394313283'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.alicebes.co.cc/2009/10/fanfic-underworld-chapter-7-4.html' title='[FANFIC] UnDERwoRLD (Chapter 7) - 4'/><author><name>Alice_Bes</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15617192433310670933</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SsOiz-OjACI/AAAAAAAAAEo/SMH3Ws-Pk24/s72-c/9330_1130694062338_1076840844_30335478_2090776_n.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3000826164441969988.post-7626121257418604259</id><published>2009-10-01T01:45:00.001+07:00</published><updated>2009-10-01T10:37:53.773+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='DBSK'/><title type='text'>[FANFIC] UnDERwoRLD (Chapter 7) - 3</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SsOiz-OjACI/AAAAAAAAAEo/SMH3Ws-Pk24/s1600-h/9330_1130694062338_1076840844_30335478_2090776_n.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://4.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SsOiz-OjACI/AAAAAAAAAEo/SMH3Ws-Pk24/s400/9330_1130694062338_1076840844_30335478_2090776_n.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;o:smarttagtype name="place" namespaceuri="urn:schemas-microsoft-com:office:smarttags"&gt;&lt;/o:smarttagtype&gt;&lt;style&gt;&lt;!-- /* Font Definitions */ @font-face {font-family:"MS Mincho"; panose-1:2 2 6 9 4 2 5 8 3 4; mso-font-alt:"ＭＳ 明朝"; mso-font-charset:128; mso-generic-font-family:modern; mso-font-pitch:fixed; mso-font-signature:-1610612033 1757936891 16 0 131231 0;}@font-face {font-family:"\@MS Mincho"; panose-1:2 2 6 9 4 2 5 8 3 4; mso-font-charset:128; mso-generic-font-family:modern; mso-font-pitch:fixed; mso-font-signature:-1610612033 1757936891 16 0 131231 0;} /* Style Definitions */ p.MsoNormal, li.MsoNormal, div.MsoNormal {mso-style-parent:""; margin:0in; margin-bottom:.0001pt; mso-pagination:widow-orphan; font-size:12.0pt; font-family:"Times New Roman"; mso-fareast-font-family:"MS Mincho";}@page Section1 {size:8.5in 11.0in; margin:1.0in 1.25in 1.0in 1.25in; mso-header-margin:.5in; mso-footer-margin:.5in; mso-paper-source:0;}div.Section1 {page:Section1;}--&gt;&lt;/style&gt;  &lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;b style="color: red;"&gt;&lt;span style="font-size: x-large;"&gt;Chapter 7 “&lt;st1:place w:st="on"&gt;Forest&lt;/st1:place&gt;”&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;o:smarttagtype name="place" namespaceuri="urn:schemas-microsoft-com:office:smarttags"&gt;&lt;/o:smarttagtype&gt;&lt;style&gt;&lt;!-- /* Font Definitions */ @font-face {font-family:"MS Mincho"; panose-1:2 2 6 9 4 2 5 8 3 4; mso-font-alt:"ＭＳ 明朝"; mso-font-charset:128; mso-generic-font-family:modern; mso-font-pitch:fixed; mso-font-signature:-1610612033 1757936891 16 0 131231 0;}@font-face {font-family:"\@MS Mincho"; panose-1:2 2 6 9 4 2 5 8 3 4; mso-font-charset:128; mso-generic-font-family:modern; mso-font-pitch:fixed; mso-font-signature:-1610612033 1757936891 16 0 131231 0;} /* Style Definitions */ p.MsoNormal, li.MsoNormal, div.MsoNormal {mso-style-parent:""; margin:0in; margin-bottom:.0001pt; mso-pagination:widow-orphan; font-size:12.0pt; font-family:"Times New Roman"; mso-fareast-font-family:"MS Mincho";}@page Section1 {size:8.5in 11.0in; margin:1.0in 1.25in 1.0in 1.25in; mso-header-margin:.5in; mso-footer-margin:.5in; mso-paper-source:0;}div.Section1 {page:Section1;}--&gt;&lt;/style&gt;  &lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Một vài phút sau…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; ” Để tớ xem bản đồ nào…” Yunho vừa nói vừa giật cái bản đồ từ tay Jeajoong. Anh ấy quá tò mò. Trong nháy mắt anh ấy đã nhìn thấy nó. Khoảng cách dường như không xa lắm.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Jeajoong … có thể cho tớ mượn cái la bàn không?” Yunho hỏi, Jea đưa nó cho anh ấy. Yunho không tin vào những gì anh ấy thấy. Kim la bàn chỉ hướng Đông, nghĩa là họ đã đi nhằm đường!!! Họ nghĩ rằng mình đi theo hướng Tây; Jea nhìn biểu hiện của Yunho, và sau đó anh ấy hỏi, “ Chúng ta… đang đi sai hướng ư?”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; ”Cái gì?” Yoochun và Junsu cùng nói&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “ Anh không thể nhìn la bàn hay bản đồ… đó là điểm yếu của anh…” Jea nói thẳng thừng.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “ Vậy sao anh không để cho anh Yunho dẫn đương ngay từ đầu?” Junsu nói. Anh ấy không thể chịu được nữa, đôi chân tội nghiệp của anh ấy không thể cử động được nữa.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Anh…..” &lt;st1:place w:st="on"&gt;Chu&lt;/st1:place&gt;n cũng thể hiện sự thất vọng.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “ Hey! Con người có thể mắc sai lầm thì ma cà rồng cũng vậy thôi… “ Jea nói, anh ấy cố bao biện, nhưng cuối cùng anh ấy đã nói “ Xin lỗi…”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; ” OK now, Điều đó không quan trọng nữa. Để tớ dẫn đường, OK?” Yunho nói&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “OK…” Junsu đồng ý&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Hey, Min đâu rồi…?” Jea nhìn quanh và hỏi. Vài phút trước anh ấy còn nhìn thấy Min đi phía sau họ, nhưng bây giờ anh ấy đâu?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “ Min !!!” Junsu kêu lớn.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Không một câu trả lời, khu rừng hoàn toàn yên lặng. Yunho tự trách mình vì đã ngốc nghếch không nhận ra Min, người đi ngay phía sau anh ấy, đã biến mất.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “ Chúng ta nên làm gì đây, anh?” &lt;st1:place w:st="on"&gt;Chu&lt;/st1:place&gt;n hỏi&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;a href="http://www.alicebes.co.cc/2009/10/fanfic-underworld-chapter-7-4.html"&gt;TO BE CONTINOUS...&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt; &lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="color: #38761d;"&gt;&lt;b&gt;Written by:&amp;nbsp;&lt;a href="http://www.facebook.com/inbox/readmessage.php?t=1099391295948#/profile.php?id=1076840844&amp;amp;v=info"&gt;Jess Chan&lt;/a&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #38761d;"&gt;&lt;b&gt;Translated by: Alice Bes&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3000826164441969988-7626121257418604259?l=www.alicebes.co.cc' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.alicebes.co.cc/feeds/7626121257418604259/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.alicebes.co.cc/2009/10/fanfic-underworld-chapter-7-3.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3000826164441969988/posts/default/7626121257418604259'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3000826164441969988/posts/default/7626121257418604259'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.alicebes.co.cc/2009/10/fanfic-underworld-chapter-7-3.html' title='[FANFIC] UnDERwoRLD (Chapter 7) - 3'/><author><name>Alice_Bes</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15617192433310670933</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SsOiz-OjACI/AAAAAAAAAEo/SMH3Ws-Pk24/s72-c/9330_1130694062338_1076840844_30335478_2090776_n.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3000826164441969988.post-4373532017578008372</id><published>2009-10-01T01:40:00.001+07:00</published><updated>2009-10-01T10:37:06.333+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='DBSK'/><title type='text'>[FANFIC] UnDERwoRLD (Chapter 7) - 2</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SsOmDS7Id_I/AAAAAAAAAEw/BxKdB5zeGYc/s1600-h/9330_1130694062338_1076840844_30335478_2090776_n.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://3.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SsOmDS7Id_I/AAAAAAAAAEw/BxKdB5zeGYc/s400/9330_1130694062338_1076840844_30335478_2090776_n.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; font-size: 12pt;"&gt;&lt;b style="color: red;"&gt;&lt;span style="font-size: x-large;"&gt;Chapter 7 “&lt;st1:place w:st="on"&gt;Forest&lt;/st1:place&gt;”&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Sáng hôm sau….&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Chính xác là chúng ta đang đi đâu thế?” Yunho vừa nói vừa ngáp dài. Tất cả năm người họ đang ngồi trên xe hơi do Yoochun lái.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Đi làm nhiệm vụ đấy” Junsu cười&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; ”Nhiệm vụ của chúng ta lần này là gì vậy?” Yunho hỏi. Anh ấy vẫn không biết rõ về nhiệm vụ phải làm.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “OH…. Hình như tôi quên nói với các cậu….” Jeajoong nhìn ra sau và nói. Jea đang ngồi ở ghế trước, Junsu và Yunho ngồi ờ ghế giữa còn Min thì ngồi phía sau.&amp;nbsp;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; ”Có một hiện tượng lạ ở một khu vực trong khu rừng gần thành phố này… người nào đến đó… thì sẽ không bao giờ quay lại được…” Jeajoong nói với giọng điệu hù doạ. Yunho thật sự không thích khi Jea trêu chọc anh như thế.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; ”Vậy… có bất kỳ manh mối nào về những việc chúng ta đang đối phó không? Yunho hỏi khi vẫn đang tập trung lái xe.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Không…” Jea trả lời ngắn gọn. Min chỉ im lặng suốt buổi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;Cuối cùng họ đã đến khu rừng. Sương mù dày đặc che kín cả khu rừng. Môi trường vẫn còn rất hoang sơ, những cái cây lớn và những bụi rặm ở mọi nơi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “ Chúng ta sẽ đi bộ từ đây…” Yoochun nói. Họ ra khỏi xe, những dụng cụ họ mang theo là bản đồ, la bàn, và dĩ nhiên không thể thiếu vũ khí.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “ Chúng ta cần chặn ở phía Tây… đi thôi” Jeajoong nói &lt;br /&gt;Yunho lấy khẩu súng của anh ấy bỏ vào túi, đề phòng có bất cứ việc gì xảy ra.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Họ đi bộ khoảng 40 phút. Ở đó không hề có đường lộ hay con đường mòn nào. Họ phải luôn hết sưc cẩn thận; mặt trời chưa mọc vì chỉ mới có 4 giờ sáng.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “ Chúng ta đến chưa vậy?” Junsu hỏi. Anh ấy không thể đi được nữa trên địa hình phức tạp như vậy, nhất là với tình trạng sức khoẻ anh ấy. Anh ấy cảm thấy rất mệt.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “ Gần tới rồi…” Jeajoong trả lời. Anh ấy là người duy nhất dẫn đường.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “ Anh à… 10 phút trước anh đã nói vậy rồi…. Chính xác là chỗ đó bao xa?” Junsu hỏi lần nữa.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “ Ngừng phàn nàn đi, OK?” Jeajoong nói&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Hummm….” Junsu bĩu môi&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “ Có muốn anh cõng cậu không?” Yoochun bất ngờ hỏi&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “ Cái gì?” Yunho hỏi một cách ngạc nhiên. Anh ấy quá sốc với lời đề nghị của Yoochun.&lt;br /&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “ Em không phải là con nít…” Junsu nói&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; ” OK” Yoochun&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;a href="http://www.alicebes.co.cc/2009/10/fanfic-underworld-chapter-7-3.html"&gt;TO BE CONTINOUS...&lt;/a&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="color: #38761d;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Written by: &lt;a href="http://www.facebook.com/inbox/readmessage.php?t=1099391295948#/profile.php?id=1076840844&amp;amp;v=info"&gt;Jess Chan&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b style="color: #38761d;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Translated by: Alice Bes&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3000826164441969988-4373532017578008372?l=www.alicebes.co.cc' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.alicebes.co.cc/feeds/4373532017578008372/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.alicebes.co.cc/2009/10/fanfic-underworld-chapter-7-2.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3000826164441969988/posts/default/4373532017578008372'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3000826164441969988/posts/default/4373532017578008372'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.alicebes.co.cc/2009/10/fanfic-underworld-chapter-7-2.html' title='[FANFIC] UnDERwoRLD (Chapter 7) - 2'/><author><name>Alice_Bes</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15617192433310670933</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SsOmDS7Id_I/AAAAAAAAAEw/BxKdB5zeGYc/s72-c/9330_1130694062338_1076840844_30335478_2090776_n.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3000826164441969988.post-4896324578017810147</id><published>2009-10-01T01:31:00.001+07:00</published><updated>2009-10-01T10:36:20.072+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='DBSK'/><title type='text'>[FANFIC] UnDERwoRLD (Chapter 7) - 1</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SsOiz-OjACI/AAAAAAAAAEo/SMH3Ws-Pk24/s1600-h/9330_1130694062338_1076840844_30335478_2090776_n.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://4.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SsOiz-OjACI/AAAAAAAAAEo/SMH3Ws-Pk24/s400/9330_1130694062338_1076840844_30335478_2090776_n.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;o:smarttagtype name="place" namespaceuri="urn:schemas-microsoft-com:office:smarttags"&gt;&lt;/o:smarttagtype&gt;&lt;style&gt;&lt;!-- /* Font Definitions */ @font-face {font-family:"MS Mincho"; panose-1:2 2 6 9 4 2 5 8 3 4; mso-font-alt:"ＭＳ 明朝"; mso-font-charset:128; mso-generic-font-family:modern; mso-font-pitch:fixed; mso-font-signature:-1610612033 1757936891 16 0 131231 0;}@font-face {font-family:"\@MS Mincho"; panose-1:2 2 6 9 4 2 5 8 3 4; mso-font-charset:128; mso-generic-font-family:modern; mso-font-pitch:fixed; mso-font-signature:-1610612033 1757936891 16 0 131231 0;} /* Style Definitions */ p.MsoNormal, li.MsoNormal, div.MsoNormal {mso-style-parent:""; margin:0in; margin-bottom:.0001pt; mso-pagination:widow-orphan; font-size:12.0pt; font-family:"Times New Roman"; mso-fareast-font-family:"MS Mincho";}@page Section1 {size:8.5in 11.0in; margin:1.0in 1.25in 1.0in 1.25in; mso-header-margin:.5in; mso-footer-margin:.5in; mso-paper-source:0;}div.Section1 {page:Section1;}--&gt;&lt;/style&gt;  &lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;b style="color: red;"&gt;&lt;span style="font-size: x-large;"&gt;Chapter 7 “&lt;st1:place w:st="on"&gt;Forest&lt;/st1:place&gt;”&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Khoảng 10 giờ. Jeajoong đang lang thang một mình ở hành lang, ngắm cảnh và tự chụp ảnh&amp;nbsp; mình. Anh ấy thích sử dụng thiết kế khác lạ của bức tường làm nền cho bức ảnh. Trong khi đó, Yoochun và Junsu đã về phòng của họ. Nhưng, Junsu không thể ngủ, họ quyết định chơi trốn tìm một lúc.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “&lt;st1:place w:st="on"&gt;Chu&lt;/st1:place&gt;n! Anh có thể trốn kỹ hơn không? Như là nơi nào đó mà em không thể tìm thấy ấy?” Junsu càm ràm. Đây là lần thứ 3 anh ấy tìm thấy chỗ &lt;st1:place w:st="on"&gt;Chu&lt;/st1:place&gt;n trốn, chỉ trong vài giây.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Yaaa! Còn chỗ nào nữa đâu mà anh trốn chứ? Trốn trong nhà vệ sinh ah? Yoochun nói, “ Căn phòng này quá nhỏ để chơi trốn tìm đấy…”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Vâng, họ chơi trốn tìm ngay trong phòng ngủ. Yoochun tội nghiệp, anh ấy chỉ là nạn nhân của những trò trẻ con của Junsu. Well, anh ấy chẳng thấy khó chịu vì điều đó…. Anh ấy luôn sẵn sàng làm mọi thứ cho Junsu và những thành viên khác vì anh ấy yêu quí họ rất nhiều.&lt;o:p&gt;&lt;br /&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; ”Humm… em nghĩ vầy…” Junsu bĩu môi, “Chỉ trốn ở sau bức tường hay bất cứ thứ gì… anh có thể mà, phải không?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; ”Nếu làm vậy, chúng ta sẽ quấy rầy những vị khách của phòng khác, và cuối cùng chúng ta sẽ bị anh Jeajoong ném ra khỏi chỗ này… rồi….” Khi Yoochun đang cố giải thích thì Junsu ngả đầu vào vai anh ấy ngủ. Yoochun dừng lại, nhìn Junsu, anh ấy đã ngủ mất rồi. YC khẽ lắc đầu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Yunho từ từ vào phòng của anh ấy. Anh ấy không làm ồn vì sợ sẽ đánh thức Min (nếu như Min đã ngủ). Đèn vẫn còn sáng, nhưngx, Yunho thấy Changmin đang nằm trên giường. Anh ấy đi lại gần và thấy Min đã ngủ, nhưng tư thế kì lạ.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt; &lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Min không nằm lên gối mà lấy nó che mặt anh ấy lại. Nhẹ nhàng, Yunho lấy cái gối ra khỏi bàn tay đang ghì chặt của Changmin và chỉnh tư thế của cậu ấy lại. Sau đó, anh ấy đắp cho Min cái chăn; những cử chỉ của một người anh cả chăm sóc cho những người anh em. Và sau đó, anh ấy cũng ngủ luôn.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;a href="http://www.alicebes.co.cc/2009/10/fanfic-underworld-chapter-7-2.html"&gt;TO BE CONTINOUS...&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt; &lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="color: #38761d;"&gt;&lt;b&gt;Written by:&amp;nbsp;&lt;a href="http://www.facebook.com/inbox/readmessage.php?t=1099391295948#/profile.php?id=1076840844&amp;amp;v=info"&gt;Jess Chan&lt;/a&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="color: #38761d;"&gt;&lt;b&gt;Translated by: Alice Bes&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3000826164441969988-4896324578017810147?l=www.alicebes.co.cc' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.alicebes.co.cc/feeds/4896324578017810147/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.alicebes.co.cc/2009/10/fanfic-underworld-chapter-7-1.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3000826164441969988/posts/default/4896324578017810147'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3000826164441969988/posts/default/4896324578017810147'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.alicebes.co.cc/2009/10/fanfic-underworld-chapter-7-1.html' title='[FANFIC] UnDERwoRLD (Chapter 7) - 1'/><author><name>Alice_Bes</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15617192433310670933</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SsOiz-OjACI/AAAAAAAAAEo/SMH3Ws-Pk24/s72-c/9330_1130694062338_1076840844_30335478_2090776_n.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3000826164441969988.post-5460489719886074482</id><published>2009-10-01T01:14:00.002+07:00</published><updated>2009-10-01T10:35:37.042+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='DBSK'/><title type='text'>[FANFIC] UnDERwoRLD (Chapter 6) - 4</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/Sr-weMFxWEI/AAAAAAAAAEY/IVBQG9OHBo0/s1600-h/9330_1130376214392_1076840844_30334874_8279070_n.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://3.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/Sr-weMFxWEI/AAAAAAAAAEY/IVBQG9OHBo0/s400/9330_1130376214392_1076840844_30334874_8279070_n.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;b style="color: red;"&gt;&lt;span style="font-size: x-large;"&gt;Chapter 6 “Worries”&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Yunho không hiểu họ đang nói gì, “Ý các cậu là sao? Có phải các cậu đã biết rằng Min hành động kỳ lạ từ khi cậu ấy biết chúng ta sẽ đến đây không?”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Chúng tôi mong là cậu ấy sẽ làm như vậy…” Junsu nói&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Tại sao?” Yunho hỏi. bây giờ anh ấy bối rối, Min thật sự đang trong tình trạng xấu; bữa ăn là bằng chứng. Min luôn ăn hết bữa ăn của mình thậm chí còn kêu thêm, nhưng hôm nay không đọng đến một miếng. Nhưng những thành viên khác dường như không quan tâm đến điều đó, hay họ giả vờ không biết.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Chúng tôi lo lắng cho cậu ấy, vì vậy chúng tôi giả vờ không biết gì…” Jea nói, anh ấy biết anh ấy đang trả lời câu hỏi của Yunho.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; ”Cậu ấy sẽ cảm thấy tệ hơn nếu chúng ta thể hiện sự quan tâm…” Yoochun thêm vào&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Cậu ấy ghét thành phố này…” Junsu nói ngắn gọn.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; ”Tại sao?” Yunho hỏi lần nữa&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Không ai trả lời. Yunho biết anh ấy sẽ động vào sự riêng tư của Min nếu hỏi nhiều hơn, vì vậy anh ấy không hỏi nữa.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Căn phòng tối đen, Min mở đèn khi anh ấy đi vào. Anh ấy thở sâu. Sau đó nằm xuống giường của mình; anh ấy cảm thấy mệt mỏi, anh ấy biết đã làm cho đồng đội lo lắng suốt thời gian qua, đặc biệt là Yunho. Anh ấy cần lấy lại tinh thần. Anh ấy không thể thay đổi quá khứ, nhưng ít nhất, anh ấy cần tiến lên. Anh ấy phải tiến lên. Vẫn chưa, trái tim nhỏ bé của anh ấy vẫn còn lo sợ, nỗi sợ hãi của quá khứ, rất lớn.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;[HỒI TƯỞNG]&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; ”Không!!! Không !!! đừng đánh tôi!!!”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Giọng của Min vang lên trong căn phòng tối. Anh ấy không thể nhìn thấy thứ gì, nhưng anh ấy biết chuyện gì đang xảy ra với anh ấy. Anh ấy sợ hãi, thật sự sợ hãi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Tiếng của máy khoan và một số dụng cụ khác cứ đang kêu rền trong tai Min. Sự đau đớn đã đánh gụt anh ấy&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;[ KẾT THÚC HỒI TƯỞNG]&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Min kéo khăn xuống lau mặt. anh ấy không muốn nhớ thêm tí nào nữa. Anh ấy nhắm mắt, hi vọng cơn ác mộng sẽ biến mất khỏi anh ấy&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;a href="http://www.alicebes.co.cc/2009/10/fanfic-underworld-chapter-7-1.html"&gt;TO BE CONTINOUS...&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; &lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="color: #38761d;"&gt;&lt;b&gt;Written by:&amp;nbsp;&lt;a href="http://www.facebook.com/profile.php?id=100000217065043&amp;amp;ref=profile#/profile.php?id=1076840844&amp;amp;v=info"&gt;Jess Chan&lt;/a&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #38761d;"&gt;&lt;b&gt;Translated by: Alice Bes&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3000826164441969988-5460489719886074482?l=www.alicebes.co.cc' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.alicebes.co.cc/feeds/5460489719886074482/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.alicebes.co.cc/2009/10/fanfic-underworld-chapter-6-eposide-4.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3000826164441969988/posts/default/5460489719886074482'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3000826164441969988/posts/default/5460489719886074482'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.alicebes.co.cc/2009/10/fanfic-underworld-chapter-6-eposide-4.html' title='[FANFIC] UnDERwoRLD (Chapter 6) - 4'/><author><name>Alice_Bes</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15617192433310670933</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/Sr-weMFxWEI/AAAAAAAAAEY/IVBQG9OHBo0/s72-c/9330_1130376214392_1076840844_30334874_8279070_n.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3000826164441969988.post-8473016247175157084</id><published>2009-10-01T01:09:00.002+07:00</published><updated>2009-10-01T10:34:52.121+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='DBSK'/><title type='text'>[FANFIC] UnDERwoRLD (Chapter 6) - 3</title><content type='html'>&lt;img border="0" src="http://3.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/Sr-weMFxWEI/AAAAAAAAAEY/IVBQG9OHBo0/s400/9330_1130376214392_1076840844_30334874_8279070_n.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;b style="color: red;"&gt;&lt;span style="font-size: x-large;"&gt;Chapter 6 “Worries”&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&amp;nbsp; &lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp;&amp;nbsp; ”Humm!! Ngon thật!” Junsu nói khi đang ăn thật nhiều thịt&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Hey, ăn chậm thôi. &lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Anh&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt; sẽ không giúp cậu nếu cậu bị mắc nghẹn đâu nhé…” Yoochun nói (đang ăn)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Yaaa!! Kim Junsu! Nhìn bộ dạng của cậu kìa!” Jeajoong la rầy và lấy khăn giấy lau miệng dính đầy thức ăn của Junsu. Họ đang ăn tối ở nhà hang gần khách sạn. Thức ăn cực kì thơm ngon. Dĩ nhiên Jeajoong không ăn, anh ấy không thích thức ăn của con người.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Omoo!!!” Junsu nói khi anh ấy cảm thấy bị mắc cổ miếng thịt. Anh ấy không thể thở!!! Anh ấy cố khạc nó ra nhưng miếng thịt vẫn ở đó. Tôi sẽ chết vì thịt ah?! Junsu nghĩ trong đầu. Mọi người chả thèm quan tâm gì đến việc đó.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Đột nhiên, Changmin đứng dậy khỏi ghế. Anh ấy đi ra sau lưng Junsu và đánh vào lưng Junsu.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Ohok!” Junsu đã nôn ra được. Anh ấy có thể thở lại. Cú đấm của Changmin đã cứu sống anh ấy. Anh ấy lại tiếp tục ăn thịt.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; ”Su, cậu ổn chứ?!” Yoochun và Jeajoong cùng hỏi&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Em… không sao…” Junsu nói, “Kumawo…Min” (cám ơn Min )&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Không có gì”, Changmin nói, “Anh àh, em về phòng đây, được chứ?”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Min không chờ câu trả lời, anh ấy đã rời khỏi nhà hàng vào lại khách sạn. Yunho nhìn vào đĩa thức ăn của Min, Min không hề đụng đến một miếng nào. Yunho định đuổi theo Changmin nhưng Jeajoong ngăn lại.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Gì?” Yunho hỏi tại sao Jeajoong lại ngăn cản.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Hãy để cậu ấy một mình…” Jeajoong nói&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “ Cuối cùng thì cậu ấy cũng sẽ vượt qua nó thôi, có lẽ bây giờ là cơ hội cho cậu ấy tiến lên…” Yoochun nói&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;a href="http://www.alicebes.co.cc/2009/10/fanfic-underworld-chapter-6-eposide-4.html"&gt;TO BE CONTINOUS...&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; &lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="color: #38761d;"&gt;&lt;b&gt;Written by:&amp;nbsp;&lt;a href="http://www.facebook.com/profile.php?id=100000217065043&amp;amp;ref=profile#/profile.php?id=1076840844&amp;amp;v=info"&gt;Jess Chan&lt;/a&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #38761d;"&gt;&lt;b&gt;Translated by: Alice Bes&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3000826164441969988-8473016247175157084?l=www.alicebes.co.cc' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.alicebes.co.cc/feeds/8473016247175157084/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.alicebes.co.cc/2009/10/fanfic-underworld-chapter-6-eposide-3.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3000826164441969988/posts/default/8473016247175157084'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3000826164441969988/posts/default/8473016247175157084'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.alicebes.co.cc/2009/10/fanfic-underworld-chapter-6-eposide-3.html' title='[FANFIC] UnDERwoRLD (Chapter 6) - 3'/><author><name>Alice_Bes</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15617192433310670933</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/Sr-weMFxWEI/AAAAAAAAAEY/IVBQG9OHBo0/s72-c/9330_1130376214392_1076840844_30334874_8279070_n.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3000826164441969988.post-1532066204339147627</id><published>2009-10-01T01:00:00.002+07:00</published><updated>2009-10-01T10:34:07.963+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='DBSK'/><title type='text'>[FANFIC] UnDERwoRLD (Chapter 6) - 2</title><content type='html'>&lt;img border="0" src="http://3.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/Sr-weMFxWEI/AAAAAAAAAEY/IVBQG9OHBo0/s400/9330_1130376214392_1076840844_30334874_8279070_n.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;b style="color: red;"&gt;&lt;span style="font-size: x-large;"&gt;Chapter 6 “Worries”&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;span style="font-size: large;"&gt;”OK vậy, chuẩn bị đồ đạc của các cậu đi nhé; chúng ta sẽ đi trong 3 giờ…” Jea nói với đồng đội; rồi lao vào phòng của anh ấy. Yunho chỉ lắc đầu của anh ấy, anh ấy không trông đợi điều đó, một con ma cà rồng tỏ ra vui sướng, còn anh ấy chỉ vui sướng khi trúng số mà thôi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “OK, chuẩn bị đồ thôi… nhanh nào…. Junsu…” Yoochun đẩy Junsu vào phòng. &lt;st1:place w:st="on"&gt;Chu&lt;/st1:place&gt;n và Su ở cùng một phòng kể từ khi Yunho đến. Đó là vì chỉ có 4 phòng ngủ thôi.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “OK, Min, chúng ta có nhiệm vụ phải làm là…” Yunho dừng lại khi thấy việc đang diễn ra với Min. Cả người Min run lên, đôi tay thì đang bịt kín tai lại và cách anh ấy ngồi ( co người lại, mặt cúi vào đầu gối), làm cho Yunho thật sự thấy sợ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Min! cậu…” Min che miệng Yunho lại, ngăn không cho anh ấy nói.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Em … em ổn mà…” Min nói và đứng dậy đi vào phòng.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Yunho biết dứt khoac là có chuyện với Min, nhưng anh ấy không biết nó là gì. Sau một lúc ở đó, Yunho cũng quyết định về phòng chuẩn bị đồ đạc.------&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; ”YEY, chúng ta đã ở đây! Nhanh lên, đi thôi!!!” Jea nói và đẩy những người khác.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;4 giờ chiều. Họ vừa đến Eleftherios Venizelos, sân bay quốc tế của Athena. Jea… anh ấy vẫn đang rất phấn khích. Yunho thì hạnh phúc khi nhìn những gương mặt vui vẻ của đồng đội, nhưng anh ấy lo lắng cho Min. Anh ấy không nói nhiều cứ im lặng suốt. Yunho không biết nhưng thành viên khác có nhận ra hay không, nhưng anh ấy quyết định im lặng.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Cuối cùng, họ đã đến khách sạn. Đó không phải là khách sạn hạng sang nhưng không khí cũng tốt. Hoa tươi và kiến trúc đồng nhất có thể thực sự tạo cho bạn cảm giac thoải mái. Làm sao họ giao tiếp với lễ tân đây? Họ không cần làm gì vì quản lý của học đã lo mọi thứ. Nhưng nếu cần thì Jeajoong có thể nói ngôn ngữ của họ. Lần đầu Yunho bị sốc, nhưng anh nhắc nhở bản thân rằng Jeajoong là ma cà rồng, nghĩa là anh ấy đã sống rất lâu, lâu đến nỗi có thể học nhiều thứ tiếng.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Họ nhận phòng. Những căn phòng rất thoải mái, hệ thống điều hoà không khí tốt và cả thiết kế, nó chỉ của người Athena. Vậy là có hai phòng đôi và một phòng đơn: Yoochun và Junsu, Yunho và Changmin, Jeajoong ở một mình. Yunho nói rằng muốn ở cùng phòng với Changmin, vì anh ấy lo lắng cho Min, và Jea đồng ý. Well, có lẽ Jea thích ở một mình hơn với Yunho; chỉ trong trường hợp anh ấy cảm thấy đói và cắn Yunho, thật sự không buồn cười tí nào&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;--------&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;a href="http://www.alicebes.co.cc/2009/10/fanfic-underworld-chapter-6-eposide-3.html"&gt;TO BE CONTINOUS...&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; &lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="color: #38761d;"&gt;&lt;b&gt;Written by:&amp;nbsp;&lt;a href="http://www.facebook.com/profile.php?id=100000217065043&amp;amp;ref=profile#/profile.php?id=1076840844&amp;amp;v=info"&gt;Jess Chan&lt;/a&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #38761d;"&gt;&lt;b&gt;Translated by: Alice Bes&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3000826164441969988-1532066204339147627?l=www.alicebes.co.cc' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.alicebes.co.cc/feeds/1532066204339147627/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.alicebes.co.cc/2009/10/fanfic-underworld-chapter-6-eposide-2.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3000826164441969988/posts/default/1532066204339147627'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3000826164441969988/posts/default/1532066204339147627'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.alicebes.co.cc/2009/10/fanfic-underworld-chapter-6-eposide-2.html' title='[FANFIC] UnDERwoRLD (Chapter 6) - 2'/><author><name>Alice_Bes</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15617192433310670933</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/Sr-weMFxWEI/AAAAAAAAAEY/IVBQG9OHBo0/s72-c/9330_1130376214392_1076840844_30334874_8279070_n.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3000826164441969988.post-6745726044555741070</id><published>2009-10-01T00:54:00.002+07:00</published><updated>2009-10-01T10:32:58.937+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='DBSK'/><title type='text'>[FANFIC] UnDERwoRLD (Chapter 6) - 1</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/Sr-weMFxWEI/AAAAAAAAAEY/IVBQG9OHBo0/s1600-h/9330_1130376214392_1076840844_30334874_8279070_n.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://3.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/Sr-weMFxWEI/AAAAAAAAAEY/IVBQG9OHBo0/s400/9330_1130376214392_1076840844_30334874_8279070_n.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;b style="color: red;"&gt;&lt;span style="font-size: x-large;"&gt;Chapter 6 “Worries”&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp; ”Này các cậu! Tin tốt đây! Chúng tôi có một chuyến du lịch!” Jea nói khi bước vào phòng khách. Yunho và Changmin đang xem tin tức trên ghế dài. Trong lúc đó, Yoochun và Junsu đang chơi Playstation3. Well, cuộc sống của họ có vẻ bình thường trở lại và thoải mái khi không có nhiệm vụ nào. Họ đã bị gián đoạn trong nhiều ngày.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “YEY du lịch!” Junsu đứng dậy, để lại Yoochun đang tức tối (sốc) vì Junsu cứ thắng suốt trong các cuộc chơi game.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Du lịch ư? Chúng ta sẽ có một kỳ nghỉ ah?” Yunho vui mừng hỏi&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Yep!” Jea nói (cười), “Nhưng không phải 100% là thật…”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Nghĩa là chúng ta có một chuyến du lịch cho một nhiệm vụ nào đó đúng không?” Yoochun hỏi, cuối cùng cũng tỉnh táo sau cú sốc game.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Yeah” Jea trả lời ngắn gọn. Miệng Yunho hình chữ “O’. anh ấy nghĩ rằng họ sẽ có một kỳ nghỉ, nó rất quí giá với một đặc vụ FBI, đó là lý do tại sao anh ấy thích thú. Nhưng anh ấy cũng cảm thấy vui và những người khác dường như cũng có cùng cảm giác như vậy.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Yunho chỉ mới sống chung với đội mới được một tuần nhưng anh ấy rất thích họ, bất chấp họ là con người hay không.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Jeajoong nấu ăn cực kì ngon; nó thật sự làm thoả mãn cơn đói của anh ấy.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Những trận cười của super-duper-awkward Junsu always hiện trong đầu anh ấy; và Yunho nghĩ rằng nó là độc nhất vô nhị. Junsu thích kể chuyện cười và tất cả đều rất vui nhộn.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Trong khi đó, Yoochun, thần chết, dường như không hề như một thần chết, anh ấy rất than thiện và thích cười.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Cuối cùng, Changmin, Yunho thích nghĩ rằng Changmin là trửơng nhóm. Well, anh ấy không biết chính xác tuổi của Changmin và những người khác. Anh ấy không thích hỏi, tại sao ư? Bởi vì anh ấy có cảm giác tuổi của họ sẽ là một điều bất ngờ.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Vậy, chúng ta sẽ đi đâu?” Yunho hỏi&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Athena, thủ đô của Yunani!” Jea nói, anh ấy thu hút sự chú ý của đồng đội bằng cách ôm họ thật chặt. Anh ấy quá vui, anh asy từng mơ đến được đó. Anh ấy không biết tại sao, nhưng từ ‘ Athena’ luôn làm anh ấy thích thú&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “YEY!” Yunho&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Ow…” Yoochun&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Omoo!!!” Junsu&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “…” Changmin&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;a href="http://www.alicebes.co.cc/2009/10/fanfic-underworld-chapter-6-eposide-2.html"&gt;TO BE CONTINOUS...&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; &lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="color: #38761d;"&gt;&lt;b&gt;Written by:&amp;nbsp;&lt;a href="http://www.facebook.com/profile.php?id=100000217065043&amp;amp;ref=profile#/profile.php?id=1076840844&amp;amp;v=info"&gt;Jess Chan&lt;/a&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="color: #38761d;"&gt;&lt;b&gt;Translated by: Alice Bes&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3000826164441969988-6745726044555741070?l=www.alicebes.co.cc' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.alicebes.co.cc/feeds/6745726044555741070/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.alicebes.co.cc/2009/10/fanfic-underworld-chapter-6-eposide-1.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3000826164441969988/posts/default/6745726044555741070'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3000826164441969988/posts/default/6745726044555741070'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.alicebes.co.cc/2009/10/fanfic-underworld-chapter-6-eposide-1.html' title='[FANFIC] UnDERwoRLD (Chapter 6) - 1'/><author><name>Alice_Bes</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15617192433310670933</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/Sr-weMFxWEI/AAAAAAAAAEY/IVBQG9OHBo0/s72-c/9330_1130376214392_1076840844_30334874_8279070_n.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3000826164441969988.post-3220512264508361151</id><published>2009-10-01T00:48:00.002+07:00</published><updated>2009-10-01T10:32:08.907+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='DBSK'/><title type='text'>[FANFIC] UnDERwoRLD (Chapter 5) - 3</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/Sr5j_zihGrI/AAAAAAAAAD4/XVR-f6tjGHs/s1600-h/9330_1129238785957_1076840844_30331783_2004198_n.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://1.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/Sr5j_zihGrI/AAAAAAAAAD4/XVR-f6tjGHs/s400/9330_1129238785957_1076840844_30331783_2004198_n.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;b style="color: red;"&gt;&lt;span style="font-size: x-large;"&gt;Chapter 5 “Unbelievable Creatures”&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;10 giờ sáng. Yunho đã ngủ được 9 giờ . Mặt trời đã lên cao.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Humm…?” Yunho vươn vai và duội mắt. Anh ấy xoay người qua bên phải. Anh ấy từ từ mở mắt và la lớn “Waaaaaaaaaa!!!”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;BAM!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Yunho rơi xuống sàn nhà, “ Cậu nghĩ cậu đang làm gì trong phòng tớ vậy hả?”Yunho hét lớn. Yunho tội nghiệp, anh ấy quá kinh ngạc khi thấy Jeajoong đang đứng trước mặt&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Tớ đang làm gì ah?” Jeajoong đi lại gần Yunho và cúi người xuống thì thầm vào tai Yunho “ tớ đang kiểm tra thức ăn của tớ đấy mà…”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Yunho cảm thấy mình trở thành miếng mồi của Jea rồi. Anh ấy biết điều gì có thể xảy ra với anh ấy nếu anh ấy không chạy. Jea là một con ma cà rồng mà. Nhưng anh ấy quyết định đương đầu với bản thân.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Cậu sợ ah?” Jeajoong ngồi xuống cạnh Yunho hỏi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; ”Không hẳn… bởi vì các cậu đã nói là sẽ không giết tớ…” Yunho&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Tớ nói sẽ không giết cậu, nhưng không nói là sẽ không cắn cậu…” Jea nói và đưa hàm răng vào cổ Yunho như chuẩn bị cắn bất cứ lúc nào&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Jea…” Yunho không thể nói. Nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào cơ thể, đầu óc và tâm hồn anh ấy. Sự yên lặng bắt đầu. Cả người Yunho run lên. Sau một vài giây hồi hộp, Jea đứng dậy, và la lớn, “ Yaaaa!!! Đủ rồi? anh không thể dọa cậu ấy hơn được nữa!”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Sau đó, họ nghe tiếng của những người khác ở bên ngoài, “Okay! Tiếp tục đi!”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Cái gì? Cậu ấy đem mình ra làm trò đùa ư? Yunho hét lên trong tâm trí. Yunho không đứng vững nổi nữa và ngã xuống sàn.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Xin lỗi, Yunho. Tớ chơi TIN HAY THÁCH THỨC (truth or dare) với các cậu ấy và hình như tớ có nhiều sự thách thức. Vì vậy họ bảo tớ dọa cậu…” Jea xin lỗi và giúp Yunho đứng dậy.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Tớ… không sao….” Yunho nói, vẫn còn sốc.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Tớ sẽ không cắn bất cứ ai, đặc biệt là đồng đọi của tớ…” Jea cười. Yunho không biết tại sao anh ấy cảm thấy hạnh phúc khi nghe Jea nói thế ‘ đòng đội của anh ta’. Có lẽ bởi vì cuối cùng anh cũng cảm nhận mình là một phần của đội này; vì anh ấy biết được bí mật của họ.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;span style="font-size: large;"&gt;“Tớ đã hâm nóng thức ăn. Nó ở trên bàn ăn…” Jea nói khi đi ra ngoài phòng ăn cũng với Yunho. Yunho trả lời “Cảm ơn…”&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; font-size: large;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; ”Anh Yunho…” Changmin gọi thể hiện sự thong cảm khi Yunho bước ra khỏi phòng của anh ấy. Yunho biết là kế hoạch cho Jea doạ mình không có phần của Changmin, nó chắc hẳn là của Junsu hay Yoochun. Yunho chỉ cười.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; font-size: large;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;Tôi bị ám ảnh bơi…. Những sinh vật kỳ lạ….Yunho nghĩ và cười. Nhưng, tôi không bận tâm….&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; font-size: 12pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; font-size: 12pt;"&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;&lt;a href="http://www.alicebes.co.cc/2009/10/fanfic-underworld-chapter-6-eposide-1.html"&gt;TO BE CONTINOUS...&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="color: #38761d;"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; font-size: 12pt;"&gt;&lt;b&gt;Written by: &lt;a href="http://www.facebook.com/profile.php?id=1076840844&amp;amp;v=info"&gt;Jess Chan&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #38761d;"&gt;&lt;b&gt;Translated by: Alice Bes&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3000826164441969988-3220512264508361151?l=www.alicebes.co.cc' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.alicebes.co.cc/feeds/3220512264508361151/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.alicebes.co.cc/2009/10/fanfic-underworld-chapter-5-eposide-3.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3000826164441969988/posts/default/3220512264508361151'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3000826164441969988/posts/default/3220512264508361151'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.alicebes.co.cc/2009/10/fanfic-underworld-chapter-5-eposide-3.html' title='[FANFIC] UnDERwoRLD (Chapter 5) - 3'/><author><name>Alice_Bes</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15617192433310670933</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/Sr5j_zihGrI/AAAAAAAAAD4/XVR-f6tjGHs/s72-c/9330_1129238785957_1076840844_30331783_2004198_n.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3000826164441969988.post-6331199523106847909</id><published>2009-10-01T00:42:00.002+07:00</published><updated>2009-10-01T10:31:18.434+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='DBSK'/><title type='text'>[FANFIC] UnDERwoRLD (Chapter 5) - 2</title><content type='html'>&lt;img border="0" src="http://1.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/Sr5j_zihGrI/AAAAAAAAAD4/XVR-f6tjGHs/s400/9330_1129238785957_1076840844_30331783_2004198_n.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;b style="color: red;"&gt;&lt;span style="font-size: x-large;"&gt;Chapter 5 “Unbelievable Creatures”&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&amp;nbsp; &lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; “Em không còn là người nữa… đó là một câu chuyện dài…” Min nói. Yunho cảm thấy một nỗi sợ trong giọng nói của Min; anh ấy không dám hỏi thêm.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; ”Ah vậy, còn cậu, Junsu?” Yunho&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Em ah? Anh có thể đoán không? Em có khả năng nghe và đánh hơi nhạy bén…” Junsu&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Không… anh không thể nghĩ ra, đầu óc anh rất bối rối bây giờ…” Yunho nói xong và cảm ơn Jeajoong đã băng bó vết thương cho anh ấy ( vừa xong).&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; ”Owwww…”Junsu gào lên một cách dễ thương.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Đừng nói với anh là….” Yunho&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &amp;nbsp;&amp;nbsp; “Yup! Em là người sói” Junsu&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Chính xác là, cậu ấy là một người sói đáng yêu!” Yoochun trêu chọc&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &amp;nbsp;&amp;nbsp; “Dừng lại đi!” Junsu nhăn nhó&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Yunho cười, mạc dù anh ấy không biết tại sao anh ấy lại cười. Những người khác nhìn chằm chằm vào Yunho, làm cho Yunho bối rối.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Bây giờ là gì đây?! Các cậu định giêt tôi bởi vì tôi biết được bí mật của các cậu ah?!” Yunho đột nhiên hỏi&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Những người khác phá lên cười;Yunho thật sự bối rối&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Anh nghĩ chúng tôi sẽ giết anh ah…” Yoochun cười lớn&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Vậy, các cậu để tôi sống ah?” Yunho hỏi. Anh ấy không thể tin vào chính mình khi anh đang hỏi điều đó. Đầu óc anh ấy quá bối rối và cũng sốc nữa.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Vâng, nhưng trong hoàn cảnh hiện tại…” Jeajoong giải thích, “Đừng nói cho bất kì ai biết về sự tồn tại của chúng tôi”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Ý cậu là…. Quản lý của chúng ta cũng không biết ah?” Yunho ngạc nhiên, anh ấy đã nghĩ đó là một trong những kế hoạch của quản lý&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “ Không, họ nghĩ bọn em là người. Chúng em làm những nhiệm vụ mà họ không thể giải quyết… Well, họ sẽ không giải quyết nó mà không có sự giúp sức của bọn em, và chúng ta là những người duy nhất có thể xử lý những việc đó…” Junsu giải thích&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Những việc đó là?” Yunho hỏi, “ Ý cậu là…. Không phải những thứ thuộc về con người phải không?”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Yeah… tất cả mọi thứ…” Min đồng ý&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Đợi đã, vậy, các cậu đang đánh nhau với đồng loại ah?” Yunho&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Không. Chúng tôi chỉ đảm bảo là sự tồn tại của những sinh vật giống chúng tôi không bị tiết lộ ra thế giới. Vì vậy chúnmg tôi cần ngăn chặn sự nổi loạn ; nghĩa là những sinh vật như vậy sẽ làm rối loạn cuộc sống của con người, …v…v…” Yoochun&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “OK… tớ nghĩ nói chuyện vậy là đủ rồi”, Jeajoong nói và đứng dậy, “Cậu cần nghĩ ngơi Yunho…”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Yunho gật đầu, Vâng, anh ấy cựa kì mệt mỏi, nhất là đầu óc anh ấy; nó nhận quá nhiều những điều không thể tin nổi trong một đêm.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;--------- ------&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; font-size: 12pt;"&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;&lt;a href="http://www.alicebes.co.cc/2009/10/fanfic-underworld-chapter-5-eposide-3.html"&gt;TO BE CONTINOUS...&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="color: #38761d;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; font-size: 12pt;"&gt;&lt;i&gt;Written by: &lt;a href="http://www.facebook.com/profile.php?id=1076840844&amp;amp;v=info"&gt;Jess Chan&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #38761d;"&gt;&lt;b&gt;Translated by: Alice Bes&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3000826164441969988-6331199523106847909?l=www.alicebes.co.cc' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.alicebes.co.cc/feeds/6331199523106847909/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.alicebes.co.cc/2009/10/fanfic-underworld-chapter-5-eposide-2.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3000826164441969988/posts/default/6331199523106847909'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3000826164441969988/posts/default/6331199523106847909'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.alicebes.co.cc/2009/10/fanfic-underworld-chapter-5-eposide-2.html' title='[FANFIC] UnDERwoRLD (Chapter 5) - 2'/><author><name>Alice_Bes</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15617192433310670933</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/Sr5j_zihGrI/AAAAAAAAAD4/XVR-f6tjGHs/s72-c/9330_1129238785957_1076840844_30331783_2004198_n.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3000826164441969988.post-155466536000356231</id><published>2009-10-01T00:37:00.002+07:00</published><updated>2009-10-01T10:30:29.599+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='DBSK'/><title type='text'>[FANFIC] UnDERwoRLD (Chapter 5) - 1</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/Sr5j_zihGrI/AAAAAAAAAD4/XVR-f6tjGHs/s1600-h/9330_1129238785957_1076840844_30331783_2004198_n.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://1.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/Sr5j_zihGrI/AAAAAAAAAD4/XVR-f6tjGHs/s400/9330_1129238785957_1076840844_30331783_2004198_n.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;b style="color: red;"&gt;&lt;span style="font-size: x-large;"&gt;Chapter 5 “Unbelievable Creatures”&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp; ”Vậy, đã sẵn sang giải thích các cậu thực sự là ai chưa?” Yunho đang ngồi trên ghế dài và hỏi. Họ đã trở về văn phòng. Jeajoong đã nói thật không an toàn khi nói chuyện này ở trong hẻm, vì vậy Yunho chờ đến khi về nhà.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Chúng tôi là nhưng trinh thám hang đầu của FBI… nhưng chúng tôi phải là con người…” Min nói&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Anh biết điều đó, vậy các cậu thật sự là cái gì?” Yunho hỏi lần nữa, “ ma cà rồng ah?”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Tôi là…” Jea ngồi xuống cạnh Yunho, mang theo một hộp thuốc và băng trong tay, “ đừng cử động, tôi sẽ làm sạch vết thương của cậu.” Yunho gật đầu. Anh ấy cảm thấy bây giờ có một chút không chắc chắn, nhưng vẫn quyêt định để Jea làm.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Vật, còn một phần kia của các cậu là gì?” Yunho hỏi&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Anh có thể đoán ra em không? Anh đã thấy vũ khí của em rồi đó…” Yoochun trả lời. anh ấy đang ngỗi giữa Min và Su.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; ”Lưỡi hái… vậy, cậu là Thần Chết dữ tợn (Grim Reaper) ư?” Yunho&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Không hẳn đúng… em là một thần chết (Death Reaper) thôi…” Yoochun&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Có gì khác đâu chứ?” Yunho&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Humm… cơ bản là giống nhau. Một số người gọi là ‘Grim Rapper’ trong khi một số khác gọi là ‘ Death Rapper’ hay có thể là ‘ Death God’…. Em thích ‘Death Rapper’ hơn nên đó là tại sao em là ‘ Death Rapper’…” Yoochun &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Ma cà rồng… Thần chết… tuyệt!” Yunho không thể tin vào những điều anh ấy đã nghe. Tâm trí anh ấy bảo anh ấy nghĩ một cách logic nhưng những manh mỗi anh ấy có thì gợi cho anh ấy những điều đối lập nhau. Mình mất trí rồi, mình điên rồi phải không? Yunho nghĩ.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; ”Không.. anh không điên” Changmin trả lời câu hỏi trong tâm trí của Yunho, “em biết thật khó để tin nhưng hãy tin bọn em…”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; ”Cậu đang đọc suy nghĩ của anh đó ah?” từ lần đầu tiên chúng ta gặp…” Yunho.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Em… có thể đọc được suy nghĩ” Changmin&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Vậy cậu là gi? Cậu là người đọc ý nghĩ ah?” Yunho&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Không hẳn… cậu ấy còn hơn cả thế. Min là một nhà ngoại cảm” Junsu&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Nhà ngoại cảm? con người cũng có thể trở thành nhà ngoại cảm? vậy Changmin là…” Yunho&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; font-size: 12pt;"&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;&lt;a href="http://www.alicebes.co.cc/2009/10/fanfic-underworld-chapter-5-eposide-2.html"&gt;TO BE CONTINOUS...&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="color: #38761d;"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; font-size: 12pt;"&gt;&lt;b&gt;Written by: &lt;a href="http://www.facebook.com/profile.php?id=1076840844&amp;amp;v=info"&gt;Jess Chan&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #38761d;"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; font-size: 12pt;"&gt;&lt;b&gt;Translated by: Alice Bes&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3000826164441969988-155466536000356231?l=www.alicebes.co.cc' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.alicebes.co.cc/feeds/155466536000356231/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.alicebes.co.cc/2009/10/fanfic-underworld-chapter-5-eposide-1.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3000826164441969988/posts/default/155466536000356231'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3000826164441969988/posts/default/155466536000356231'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.alicebes.co.cc/2009/10/fanfic-underworld-chapter-5-eposide-1.html' title='[FANFIC] UnDERwoRLD (Chapter 5) - 1'/><author><name>Alice_Bes</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15617192433310670933</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/Sr5j_zihGrI/AAAAAAAAAD4/XVR-f6tjGHs/s72-c/9330_1129238785957_1076840844_30331783_2004198_n.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3000826164441969988.post-1632478776706030215</id><published>2009-10-01T00:27:00.002+07:00</published><updated>2009-10-01T10:29:37.381+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='DBSK'/><title type='text'>[FANFIC] UnDERwoRLD (Chapter 4) - 3</title><content type='html'>&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/Sr5iqjjdAFI/AAAAAAAAADw/NySz-FIZ14g/s1600-h/9330_1129051301270_1076840844_30331331_149116_n.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://4.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/Sr5iqjjdAFI/AAAAAAAAADw/NySz-FIZ14g/s400/9330_1129051301270_1076840844_30331331_149116_n.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;b style="color: red;"&gt;&lt;span style="font-size: x-large;"&gt;Chapter 4 “We’re…”&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp;&amp;nbsp;&lt;span style="font-size: large;"&gt; ”Anh Yunho… làm ơn hãy mở mắt ra đi….” Giọng của Min phát ra trong tâm trí của Yunho.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Hmmm…” Yunho cố mở mắt.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Cậu không sao chứ?” Jeajoong hỏi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Tớ… không sao…” Yunho đứng dậy. Anh ấy nhìn quanh; học vẫn ở trong hẻm. Người đàn ông đó không thấy đâu chỉ có 5 người họ ở đó. Yunho dụi mắt vì ánh sáng lúc nảy vẫn còn làm mắt anh ấy đau.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; ”Thị lực của anh sẽ trở lại bình thường sau vài phút nữa…” Yoochun nói.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Yeah, đúng đó, anh hãy cố dựa vào Min một chút đi…” Junsu yêu cầu&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Không…” Yunho nói, “Đó không phải việc làm lúc này…”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Anh ah..” Changmin thì thầm.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Vậy việc lúc này là gì nào?” Jeajoong hỏi. Anh biết Yunho sẽ trút vào họ hàng tấn câu hỏi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “ Các cậu thật sự là ai?”, Yunho hỏi các thành viên khác và chờ đợi câu trả lời của họ. Họ vẫn đứng trong hẻm và không có hành động gì.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Jeajoong liếc nhìn qua Yoochun và các thành viên khác như muốn hỏi xem nên nói sự thật hay không. Yunho vẫn kiên nhẫn chờ đợi…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; “ Các cậu đều là người phải không?”, Yunho không thể chờ đợi thêm nữa. Anh ấy có đều gì đó không đúng về những thành viên của anh ấy. Anh ấy không biết tại sao, anh ấy cảm thấy… rất lạ.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; ”Yunho …” Jeajoong gọi anh ấy một cách nhỏ nhẹ và tiến đến gần. “ Muốn biết sự thật phải không?” Jeajoong thì thầm vào tai của Yunho.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; ”…Yes,” Yunho trả lời. Một cách chậm rãi, Jeajoong cầm lấy bàn tay đang bị thương của Yunho, nhìn nó một lúc, sau đó anh ấy liếm máu. Yunho ngay lập tức giật tay lại.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; ” Cậu nghĩ cậu đang làm gì vậy hả?” Yunho lo lắng. Anh ấy biết Jeajoong đang thửơng thức máu của anh ấy.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; ” Máu của cậu… ngon đấy” Jeajoong vừa nói vừa liếm những ngón tay còn dính máu của Yunho&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; ” Anh nói đúng, chúng tôi không phải là con người…” Changmin nói, người vẫn im lặng suốt thời gian qua.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “ Vậy… các cậu là gi?” Yunho hỏi lần thứ hai” “ma cà rồng ah?”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; “Ah, đúng như anh Jeajoong đã nghĩ vậy…” Junsu đang đứng cạnh Yoochun nói.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Chúng tôi là những sinh vật mà loài người không bao giờ tưởng tửơng ra là có thể gặp trong cuộc sống của họ…” Yoochun nói.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;&lt;a href="http://www.alicebes.co.cc/2009/10/fanfic-underworld-chapter-5-eposide-1.html"&gt;TO BE CONTINOUS...&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/i&gt; &lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="color: #38761d;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Written by: &lt;a href="http://www.facebook.com/profile.php?id=1076840844&amp;amp;v=info"&gt;Jess Chan&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #38761d;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Translated by: Alice Bes &lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3000826164441969988-1632478776706030215?l=www.alicebes.co.cc' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.alicebes.co.cc/feeds/1632478776706030215/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.alicebes.co.cc/2009/10/fanfic-underworld-chapter-4-eposide-3.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3000826164441969988/posts/default/1632478776706030215'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3000826164441969988/posts/default/1632478776706030215'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.alicebes.co.cc/2009/10/fanfic-underworld-chapter-4-eposide-3.html' title='[FANFIC] UnDERwoRLD (Chapter 4) - 3'/><author><name>Alice_Bes</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15617192433310670933</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/Sr5iqjjdAFI/AAAAAAAAADw/NySz-FIZ14g/s72-c/9330_1129051301270_1076840844_30331331_149116_n.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3000826164441969988.post-6823532183573569705</id><published>2009-10-01T00:24:00.002+07:00</published><updated>2009-10-01T10:28:49.736+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='DBSK'/><title type='text'>[FANFIC] UnDERwoRLD (Chapter 4) - 2</title><content type='html'>&lt;img border="0" src="http://4.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/Sr5iqjjdAFI/AAAAAAAAADw/NySz-FIZ14g/s400/9330_1129051301270_1076840844_30331331_149116_n.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;b style="color: red;"&gt;&lt;span style="font-size: x-large;"&gt;Chapter 4 “We’re…”&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;span style="font-size: large;"&gt;“ Để… tôi… đi…” Yunho chống cự, anh ấy quá yếu ớt. Sương mù hút hết không khí của anh ấy, anh ấy không thể thở. Trong một phút, anh ấy vẫn đang theo dõi những thành viên của anh ấy thì đột nhiên bị sương mù bắt giữ.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Yunho!” một giọng nói gọi tên anh ấy, Yunho nghĩ là của các thành viên khác, nhưng anh ấy không thể chắc chắn vì bây giờ anh ấy gần như ngất đi, thở… một cách rất khó khăn…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; ”Aaaaa!!!” Yunho hét lên khi anh cảm thấy có cái gì sắt nhọn cắt vào tay anh. Bàn tay chảy máu. Yunho cố gắng mở mắt và thấy người đàn ông với con dao trong tay sẵn sang lấy máu anh ấy nhiều hơn; Yunho lăn qua một bên để tránh sự tấn công. Anh ấy đã làm được. Nhưng người đàn ông đuổi theo anh ấy, Yunho quá yếu để tiếp tục chạy, anh ấy biết con dao sẽ làm anh ấy đau nhiều hơn. Anh ấy sợ; nhắm mắt lại và chịu đựng nỗi sợ hãi&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; ”Tránh xa anh ấy ra!” tiếng của Junsu ở gần Yunho, anh mừng thầm. Yunho mở mắt ra; anh ấy không thể tin những gì anh ấy thấy. Tất cả những thành viên khác đang đứng trước mặt anh ấy; Min chạy đến bên cạnh và cố giúp Yunho.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Yoochun… hắn là của cậu đấy…” Jeajoong nói&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Em chắc rằng hắn sẽ phải biến đi bây giờ…” Yoochun nói và lấy ra một cái túi nhỏ từ trong túi áo, một vật cứ lớn hơn và lớn hơn… Yunho nhìn thấy tất cả mọi việc.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Đó là cái lưỡi hái.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Không mất nhiều thời gian, Yoochun cắt người đàn ông đó. Yunho không nhìn thấy máu từ hắn mà chỉ thấy một ánh sáng phát ra. Nó làm đau mắt Yunho; anh ấy nhắm mắt lại.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;-------- ----&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;&lt;a href="http://www.alicebes.co.cc/2009/10/fanfic-underworld-chapter-4-eposide-3.html"&gt;TO BE CONTINOUS...&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/i&gt; &lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="color: #38761d;"&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Written by: &lt;a href="http://www.facebook.com/profile.php?id=1076840844&amp;amp;v=info"&gt;Jess Chan&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #38761d;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Translated by: Alice Bes &lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3000826164441969988-6823532183573569705?l=www.alicebes.co.cc' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.alicebes.co.cc/feeds/6823532183573569705/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.alicebes.co.cc/2009/10/fanfic-underworld-chapter-4-eposide-2.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3000826164441969988/posts/default/6823532183573569705'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3000826164441969988/posts/default/6823532183573569705'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.alicebes.co.cc/2009/10/fanfic-underworld-chapter-4-eposide-2.html' title='[FANFIC] UnDERwoRLD (Chapter 4) - 2'/><author><name>Alice_Bes</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15617192433310670933</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/Sr5iqjjdAFI/AAAAAAAAADw/NySz-FIZ14g/s72-c/9330_1129051301270_1076840844_30331331_149116_n.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3000826164441969988.post-3035401984803633290</id><published>2009-10-01T00:19:00.002+07:00</published><updated>2009-10-01T10:27:52.460+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='DBSK'/><title type='text'>[FANFIC] UnDERwoRLD (Chapter 4) - 1</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/Sr5iqjjdAFI/AAAAAAAAADw/NySz-FIZ14g/s1600-h/9330_1129051301270_1076840844_30331331_149116_n.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://4.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/Sr5iqjjdAFI/AAAAAAAAADw/NySz-FIZ14g/s400/9330_1129051301270_1076840844_30331331_149116_n.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;b style="color: red;"&gt;&lt;span style="font-size: x-large;"&gt;Chapter 4 “We’re…”&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&lt;span style="font-size: large;"&gt; ”Tại sao?” Yoochun hỏi. Anh ấy không bao giờ thất bại khi gửi đi một con ma trước đây, anh ấy quá sốc.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Đó là vì ta không phải là ma quỷ, ta không phải là ma… thậm chí còn hơn cả các ngươi…” Ông ta vừa nói vừa đặt tay lên cằm.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Ma ư?! Không phải là ma không tồn tại trên đời này hay sao? Yunho nghĩ; chỗ nấp của anh ấy đủ gần để có thể nghe những gì họ nói với nhau.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Vậy chính xác ông là gì?” Jeajoong hỏi,” Etiäinen”( Etiäinen is a spirit sent forth by a shaman or by a person in great distress)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Không hẳn…” người đàn ông nói; “để ta cho các ngươi thấy…”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Sương mù bao quanh ông ta, ông ấy đang biến đổi bản thân&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Ông đang đùa ah…” Junsu nói khi người đàn ông hiện ra một trạng thái khác&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; ”Anh Yunho?” Yoochun không thể tin vào mắt mình. Người đàn ông biến thành Yunho. Còn Yunho thật sự đang trốn ở gần đó, há hốc miệng kinh ngạc, CÁI QUỶ GÌ VẬY? HẮN BIẾN THÀNH MÌNH Ư!!!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Không… ông ta không phải anh Yunho…” Changmin chắc chắn.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Tên nhóc nói đúng, ta không phải…” người đàn ông vẫn đang trong hình dạng của Yunho nói&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Ông là.… shape-shifters ( it's like a creature that can change itself to anything/ anyone it wants...)” Jeajoong nói&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “shape-shifters?!” ba thành viên kia đồng thanh&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Hey! Cậu nói đúng!” shape-shifters nói, “ Ta có thể biến thành bất cứ thứ gì hay bất cứ ai tôi muốn…”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; “Vậy tại sao ông tấn công phụ nữ?” Yoochun hỏi, “ hành động giống ma quỷ?! Một cuộc tấn công giả ah…”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp;&amp;nbsp; ”Bởi vì ta chán nản…” shape-shifters cười toe toé nói, “ Chú ý này: sự thật là ta đang hành động… nhưng ta không giả vờ tấn công…”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &amp;nbsp;&amp;nbsp; &amp;nbsp; “Ý ông là sao?” Junsu hỏi&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Ta không dính dáng gì tới vụ tấn công đầu tiên, ta không bao giờ tấn công bất cứ ai… Chỉ là, ta quá bất ngờ khi phát hiện ra các ngươi ở đó tối qua… vì vậy ta tấn công người phụ nữ ấy mà không nhận ra điều đó…”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Vậy, ông giỏi hơn chúng tôi, nhưng ông lại sợ chúng tôi?” Yoochun khêu khích&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “OK, bây giờ, đó không là mục tiêu của ta nữa. Bạn của các ngươi ở đằng kia, hắn đang gặp rắc rối với kẻ tấn công thật sự…” shape-shifters chỉ về phía Yunho đang nấp.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Bạn ư?” Junsu hỏi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Chết thật! anh Yunho!!” Min la lến, chạy đến chỗ Yunho. Anh ấy biết là Yunho đang đi theo suốt thời gian qua, nhưng anh ấy không biết tại sao anh ấy lại muốn như vậy. Anh ấy muốn Yunho biết sự thật về họ rất tệ. Nhưng giờ, Yunho đang trong tình trạng rất nguy hiểm.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; ”Cái gì? Anh ấy đã theo chúng ta ah?” Yoochun ngạc nhiên, “và Min vẫn giữ yên lặng suốt về điều đó ah?”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; ”Cậu…” Jea chỉ ghìm nhìn Min một chút, và khi anh ấy quay lại nói chuyện với shape-shifters thì hắn đã biến mất. “ Chết tiệt!”&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;a href="http://www.alicebes.co.cc/2009/10/fanfic-underworld-chapter-4-eposide-2.html"&gt;TO BE CONTINOUS...&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="color: #38761d;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Written by: &lt;a href="http://www.facebook.com/inbox/readmessage.php?t=1099391295948#/profile.php?id=1076840844&amp;amp;v=info"&gt;Jess Chan&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b style="color: #38761d;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Translated by: Alice Bes&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt; &lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3000826164441969988-3035401984803633290?l=www.alicebes.co.cc' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.alicebes.co.cc/feeds/3035401984803633290/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.alicebes.co.cc/2009/10/fanfic-underworld-chapter-4-eposide-1.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3000826164441969988/posts/default/3035401984803633290'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3000826164441969988/posts/default/3035401984803633290'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.alicebes.co.cc/2009/10/fanfic-underworld-chapter-4-eposide-1.html' title='[FANFIC] UnDERwoRLD (Chapter 4) - 1'/><author><name>Alice_Bes</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15617192433310670933</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/Sr5iqjjdAFI/AAAAAAAAADw/NySz-FIZ14g/s72-c/9330_1129051301270_1076840844_30331331_149116_n.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3000826164441969988.post-7304529600660875431</id><published>2009-10-01T00:10:00.002+07:00</published><updated>2009-10-01T10:26:51.314+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='DBSK'/><title type='text'>[FANFIC] UnDERwoRLD (Chapter 3) - 3</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/Sr5hKsQwPJI/AAAAAAAAADo/G1k3-v5cYcE/s1600-h/9330_1128671171767_1076840844_30330427_6361199_n.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://3.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/Sr5hKsQwPJI/AAAAAAAAADo/G1k3-v5cYcE/s400/9330_1128671171767_1076840844_30330427_6361199_n.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: red; font-size: x-large;"&gt;Chapter 3 “It Hasn’t Finished”&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Cái gì?” Yunho há hốc miệng.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Chúng tôi cần tham gia một cuộc họp kín vào tối nay và cậu không thể đi cùng chúng tôi, vì không có tên cậu trong thiêp mời…” Jeajoong giải thích.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “OH vậy ah, tôi sẽ chỉ ở nhà… một mình…” Yunho nói và đi vào phòng của anh ấy.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Có chắc là như vậy sẽ ổn chứ? Em có linh cảm không tốt cho anh ấy…” Yoochun thì thầm khi Yunho đã vào trong phòng.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Yeah…” Junsu đồng ý.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Như vậy là tốt nhất… nào giờ hãy đến con hẻm…” Jeajoong nói và họ rời khỏi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Họ không biết răng Yunho đang nấp sau cánh cửa. Họ bỏ mình lại ư? Mình không nghĩ đó sẽ là ý hay đâu… Mình không biết tại sao nhưng bản năng của mìh cho mình biết phải theo họ… Yunho nghĩ.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; ”Anh… Yunho…” Changmin nói thầm khi anh ấy đứng sát ở cửa.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Cái gì? Cậu nói gì, Min?” Junsu hỏi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Không, đừng bận tâm…” Changmin trả lời. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;---------- -------------- -------------- --------------- ------------- -------&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Yunho âm thầm theo sau họ. Anh ấy đoán đúng, họ đến cái hẻm tối qua, nhưng lần này, họ không trốn nữa. Anh ấy thấy Jeajoong hét lớn&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Hiện hình đi!” Jeajoong hét&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Sương mù tập hợp lại thành hình dáng của một người hiện lên (tạm gọi là “cái bóng người”). Tất cả đều không tin vào mắt của họ.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Sao có thể…?” Yoochun lắp bắp&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Ta đang đợi các ngươi…” cái bóng người nói, không biết đó là ai, dường như là người đàn ông đêm qua.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; ”Cái thứ chết tiệt ấy lại xuất hiện nữa ah?!” Yunho hỏi một cách liều lĩnh trong chỗ anh ấy đang nấp&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; font-size: 12pt;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt; &lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;a href="http://www.alicebes.co.cc/2009/10/fanfic-underworld-chapter-4-eposide-1.html"&gt;TO BE CONTINOUS...&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="color: #38761d;"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; font-size: 12pt;"&gt;&lt;b&gt;Written by:&lt;a href="http://www.facebook.com/profile.php?id=1076840844&amp;amp;v=info"&gt;Jess Chan&lt;/a&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #38761d;"&gt;&lt;b&gt;Translate by: Alice Bes&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3000826164441969988-7304529600660875431?l=www.alicebes.co.cc' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.alicebes.co.cc/feeds/7304529600660875431/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.alicebes.co.cc/2009/10/fanfic-underworld-chapter-3-eposide-3.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3000826164441969988/posts/default/7304529600660875431'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3000826164441969988/posts/default/7304529600660875431'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.alicebes.co.cc/2009/10/fanfic-underworld-chapter-3-eposide-3.html' title='[FANFIC] UnDERwoRLD (Chapter 3) - 3'/><author><name>Alice_Bes</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15617192433310670933</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/Sr5hKsQwPJI/AAAAAAAAADo/G1k3-v5cYcE/s72-c/9330_1128671171767_1076840844_30330427_6361199_n.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3000826164441969988.post-6653843058963090724</id><published>2009-10-01T00:01:00.003+07:00</published><updated>2009-10-01T10:26:02.825+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='DBSK'/><title type='text'>[FANFIC] UnDERwoRLD (Chapter 3) - 2</title><content type='html'>&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SsOOKGTnq1I/AAAAAAAAAEg/-zBlE9EzMLM/s1600-h/9330_1128671171767_1076840844_30330427_6361199_n.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://1.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SsOOKGTnq1I/AAAAAAAAAEg/-zBlE9EzMLM/s400/9330_1128671171767_1076840844_30330427_6361199_n.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: red; font-size: x-large;"&gt;Chapter 3 “It Hasn’t Finished”&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;span style="font-size: large;"&gt;“Umm… vậy cậu muốn nói với anh điều gì?” Yunho hỏi khi anh ấy đang ngồi trên cái ghế dài trong văn phòng.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Em muốn hỏi một vài điều…” Changmin&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Hmm?” Yunho&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “ Nếu… em nói nếu, OK? Nếu anh được chuyển vào trong một nhóm mới và khám phá ra rằng nhóm đó không… um… bình thường. Anh sẽ làm gì? Anh sẽ rời khỏi nhóm? Ở lại? Hay anh sẽ nói với quản lý của ạnh?” Changmin hỏi&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Cậu ấy đang nói gì vậy? Có phải cậu ấy đang nói về… nhóm này không nhỉ? Yunho nghĩ trong đầu. Thật sự, học rất kỳ quặc, nhưng… họ vẫn là con người mà, như mình vậy, đúng không nhỉ? Vậy ý cậu ấy là gì với từ&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “không bình thường” chứ?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Umm… Anh không biết, nó tuỳ vào hoàn cảnh…” Yunho đáp lại Changmin&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Vậy, thế nào nếu họ không là con người?” Changmin tiếp tục hỏi&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Yunho sửng sốt, không biết nói gì. Anh ấy nhìn vào mắt Changmin. Hy vọng và bí mật anh ấy muốn biết. Anh ấy quyết định tìm hiểu.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; ” Ý cậu là sao khi nói họ không là con người?” Yunho.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Ý em là… nếu họ là… những sinh vật sống mà anh không bao giờ tưởng sẽ gặp trong cuộc đời anh…” Changmin&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Như là… ma cà rồng ah? Well, thành phố này thích sự hoang đường mà đúng không? Trong thực tế, bây giờ chúng ta đang đứng trong sự hoang đường của thành phố… Ma cà rồng là sinh vật phổ biến ở &lt;st1:place w:st="on"&gt;Transylvania&lt;/st1:place&gt;… Nhưng họ sẽ không thể nào tồn tại trên đời thực, đúng không?” Yunho&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; ”Nếu… bây giờ họ tồn tại và anh đang làm việc cùng với họ?” Changmin&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Nếu lần trứơc anh ấy bị làm cho sửng sốt, thì lần này, có lẽ hồn anh ấy lìa khỏi xác nếu có thể. Câu hỏi cua Changmin quá kỳ lạ và không thể nào. Anh ấy biết có điều gì đó khác lạ trong nhóm; điều gì thì cuối cùng anh ấy cũng sẽ tìm ra, nhưng sao chuyện đó có thể?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Ma cà rồng ư? Không mắc cười chút nào… Yunho nói trong đầu. Changmin dường như có chút thất vọng khi Yunho nghĩ như vậy.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; ”Min!” giọng của Jeajoong vọng từ trên lầu.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Em phải đi bây giờ, anh Jeajoong gọi…” Changmin nói và đứng dậy&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Min!” Yunho gọi, “ Anh không có ý kiến gì về những gì chúng ta đã nói lúc nãy, nhưng anh nghĩ anh rất vui khi làm việc với tất cả các cậu!”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Changmin cười, và nói “em hy vọng chúng ta có thể làm việc với nhau như thế này, anh ah….”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;---------- ------&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; font-size: 12pt;"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;a href="http://www.alicebes.co.cc/2009/10/fanfic-underworld-chapter-3-eposide-3.html"&gt;TO BE CONTINOUS...&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="color: #38761d;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; font-size: 12pt;"&gt;Written by:&lt;a href="http://www.facebook.com/profile.php?id=1076840844&amp;amp;v=info"&gt;Jess Chan&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #38761d;"&gt;&lt;b&gt;Translate by: Alice Bes&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3000826164441969988-6653843058963090724?l=www.alicebes.co.cc' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.alicebes.co.cc/feeds/6653843058963090724/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.alicebes.co.cc/2009/10/fanfic-underworld-chapter-3-eposide-2.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3000826164441969988/posts/default/6653843058963090724'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3000826164441969988/posts/default/6653843058963090724'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.alicebes.co.cc/2009/10/fanfic-underworld-chapter-3-eposide-2.html' title='[FANFIC] UnDERwoRLD (Chapter 3) - 2'/><author><name>Alice_Bes</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15617192433310670933</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SsOOKGTnq1I/AAAAAAAAAEg/-zBlE9EzMLM/s72-c/9330_1128671171767_1076840844_30330427_6361199_n.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3000826164441969988.post-5802016813544717544</id><published>2009-09-30T23:46:00.002+07:00</published><updated>2009-10-01T10:25:05.185+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='DBSK'/><title type='text'>[FANFIC] UnDERwoRLD (Chapter 3) - 1</title><content type='html'>&lt;o:smarttagtype name="place" namespaceuri="urn:schemas-microsoft-com:office:smarttags"&gt;&lt;/o:smarttagtype&gt;&lt;style&gt;&lt;!-- /* Font Definitions */ @font-face {font-family:"MS Mincho"; panose-1:2 2 6 9 4 2 5 8 3 4; mso-font-alt:"ＭＳ 明朝"; mso-font-charset:128; mso-generic-font-family:modern; mso-font-pitch:fixed; mso-font-signature:-1610612033 1757936891 16 0 131231 0;}@font-face {font-family:"\@MS Mincho"; panose-1:2 2 6 9 4 2 5 8 3 4; mso-font-charset:128; mso-generic-font-family:modern; mso-font-pitch:fixed; mso-font-signature:-1610612033 1757936891 16 0 131231 0;} /* Style Definitions */ p.MsoNormal, li.MsoNormal, div.MsoNormal {mso-style-parent:""; margin:0in; margin-bottom:.0001pt; mso-pagination:widow-orphan; font-size:12.0pt; font-family:"Times New Roman"; mso-fareast-font-family:"MS Mincho";}@page Section1 {size:8.5in 11.0in; margin:1.0in 1.25in 1.0in 1.25in; mso-header-margin:.5in; mso-footer-margin:.5in; mso-paper-source:0;}div.Section1 {page:Section1;}--&gt;&lt;/style&gt;  &lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/Sr5hKsQwPJI/AAAAAAAAADo/G1k3-v5cYcE/s1600-h/9330_1128671171767_1076840844_30330427_6361199_n.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://3.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/Sr5hKsQwPJI/AAAAAAAAADo/G1k3-v5cYcE/s400/9330_1128671171767_1076840844_30330427_6361199_n.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: red; font-size: x-large;"&gt;Chapter 3 “It Hasn’t Finished”&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;5 giờ sáng. Mặt trời chưa mọc, nhưng bóng tối của màn đêm sẽ sớm tan biến khi mặt trời mọc; chỉ mới 3 giờ trôi qua sau nhiệm vụ tối qua.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Glup…glup…glup…”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “ Anh ah!!!” Junsu chạy xộc vào phòng Jeajoong kêu to. Anh ấy dừng gọi khi thấy việc Jeajoong đang làm. Jeajoong đang cầm trong tay một cái chai và một vài vệt chất lỏng màu đỏ trên miệng.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “ Anh đang ăn sáng mà. Chuyện gì thế, sao không gỏ cửa trước khi vào hả?” Jeajoong đặt cái chai vào trong tủ lạnh gần anh ấy. Anh ấy có một cái tủ lạnh nhỏ trong phòng để đựng thức ăn.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; ”Xi..n…lỗi” Junsu nói và tiến lại Jeajoong, “ để em giúp anh…” Junsu lau vệt dơ trên miệng Jeajoong bằng khăn giấy.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Đừng bận tâm, cậu biết là anh ghét người khác quấy rầy khi đang ăn không…” Jeajoong nói, “ vậy, có chuyện gì trọng đại ah?”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; ”Có một vụ tấn công khác…” Junsu trả lời&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Vậy, nó là nhiệm vụ mới của chúng ta ah, phải không?” Jeajoong hỏi, anh ấy đang ngồi trên giường và gọi Junsu lại ngồi cùng.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Không… Nó xảy ra ở cùng cái hẻm đêm qua…” Junsu nói một cách ngần ngại&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Cái gì? Chẳng phải Yoochun đã xử lý nó rồi sao?” Jeajoong ngạc nhiên hỏi. Đây là lần đầu tiên việc này xảy ra.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; ”Yoochun, anh ấy muốn nói chuyện với anh… anh có linh cảm lạ…” Junsu nói&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;------- --------- ----------- ------------ ------------- ------------- ------------ ---------- ------------&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Yoochun, chuyện gì xảy ra vậy?” Jeajoong vào phòng khách và hỏi, Yoochun đang ở đó với Changmin, Yunho. Junsu đi theo sau Jeajoong.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; ”Anh…” Yoochun ra hiệu anh ấy không thể nói nếu có mặt Yunho.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Anh Yunho, em có thể nói chuyện với anh một chút không?” Changmin đột nhiên hỏi. Yunho nhìn Jeajoong, không có phản ứng, vì vậy anh quyết định nói “OKay…”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Chúng ta đi xuống tầng dưới đi…” Changmin vừa nói vừa kéo tay Yunho.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Vậy… giờ cậu có thể nói chưa?” Jeajoong hỏi khi đã chắc Changmin và Yunho đã đi khỏi&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; ”Em… không biết… nữa..” Yoochun&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Anh không biết nghĩa là sao?” Junsu hỏi&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Em đã nói với mọi người là đã đánh đuổi được nó rồi phải không?” Em chắc chắn là nó đã đi rồi… Nhưng chắc là chúng ta đã bỏ lỡ thứ gì đó” Yoochun giải thích.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Vậy hãy đến cái hẻm đó một lần nữa vào tối nay…” Junsu&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Nếu tất cả chúng ta đều bỏ lỡ nó và không nhận ra cho đến bây giờ, có nghĩa là nó rất lớn mạnh… Ý anh là nó không bình thườn, nó có thể là thứ gì đó mà chúng ta chưa bao giờ chạm trán trước đây… OK, hãy đến đó tối nay…” Jeajoong.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Vậy còn Yunho?” Junsu băn khoăn.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Cậu ấy không thể đi với chúng ta được, rất nguy hiểm. Anh sẽ kiếm cớ…” Jeajoong nói.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;-------- ------&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; font-size: 12pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;a href="http://www.alicebes.co.cc/2009/10/fanfic-underworld-chapter-3-eposide-2.html"&gt;TO BE CONTINOUS...&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="color: #38761d;"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; font-size: 12pt;"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;Written by:&lt;a href="http://www.facebook.com/profile.php?id=1076840844&amp;amp;v=info"&gt;Jess Chan&lt;/a&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; font-size: 12pt;"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;Translate by: Alice Bes&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3000826164441969988-5802016813544717544?l=www.alicebes.co.cc' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.alicebes.co.cc/feeds/5802016813544717544/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.alicebes.co.cc/2009/09/fanfic-underworld-chapter-3-eposide-1.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3000826164441969988/posts/default/5802016813544717544'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3000826164441969988/posts/default/5802016813544717544'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.alicebes.co.cc/2009/09/fanfic-underworld-chapter-3-eposide-1.html' title='[FANFIC] UnDERwoRLD (Chapter 3) - 1'/><author><name>Alice_Bes</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15617192433310670933</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/Sr5hKsQwPJI/AAAAAAAAADo/G1k3-v5cYcE/s72-c/9330_1128671171767_1076840844_30330427_6361199_n.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3000826164441969988.post-2208115448237450772</id><published>2009-09-30T23:28:00.004+07:00</published><updated>2009-10-01T10:24:05.479+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='DBSK'/><title type='text'>[FANFIC] UnDERwoRLD (Chapter 2) - 3</title><content type='html'>&lt;o:smarttagtype name="place" namespaceuri="urn:schemas-microsoft-com:office:smarttags"&gt;&lt;/o:smarttagtype&gt;&lt;o:smarttagtype name="City" namespaceuri="urn:schemas-microsoft-com:office:smarttags"&gt;&lt;/o:smarttagtype&gt;&lt;style&gt;&lt;!-- /* Font Definitions */ @font-face {font-family:"MS Mincho"; panose-1:2 2 6 9 4 2 5 8 3 4; mso-font-alt:"ＭＳ 明朝"; mso-font-charset:128; mso-generic-font-family:modern; mso-font-pitch:fixed; mso-font-signature:-1610612033 1757936891 16 0 131231 0;}@font-face {font-family:"\@MS Mincho"; panose-1:2 2 6 9 4 2 5 8 3 4; mso-font-charset:128; mso-generic-font-family:modern; mso-font-pitch:fixed; mso-font-signature:-1610612033 1757936891 16 0 131231 0;} /* Style Definitions */ p.MsoNormal, li.MsoNormal, div.MsoNormal {mso-style-parent:""; margin:0in; margin-bottom:.0001pt; mso-pagination:widow-orphan; font-size:12.0pt; font-family:"Times New Roman"; mso-fareast-font-family:"MS Mincho";}@page Section1 {size:8.5in 11.0in; margin:1.0in 1.25in 1.0in 1.25in; mso-header-margin:.5in; mso-footer-margin:.5in; mso-paper-source:0;}div.Section1 {page:Section1;}--&gt;&lt;/style&gt;  &lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/Sr5fWq_Y_uI/AAAAAAAAADg/0cWhQFZ5W9I/s1600-h/9330_1128623050564_1076840844_30330363_6846584_n.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://3.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/Sr5fWq_Y_uI/AAAAAAAAADg/0cWhQFZ5W9I/s400/9330_1128623050564_1076840844_30330363_6846584_n.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: x-large;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;Chapter 2 “First &lt;/span&gt;&lt;st1:place style="color: red;" w:st="on"&gt;&lt;st1:city w:st="on"&gt;Mission&lt;/st1:city&gt;&lt;/st1:place&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;”&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;----- &lt;br /&gt;&amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;  “Vậy, chuyện gì đã xảy ra?” Jeajoong hỏi Yoochun và lấy tấm chăn đắp cho Changmin. Changmin đang ngủ trên ghế dài.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “ Như thường lệ, một con quỷ cùng với ngoại chất” Yoochun giải thích, “ Em đã gửi đi con quỷ và tống khứ ngoại chất".&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “&lt;st1:place w:st="on"&gt;Chu&lt;/st1:place&gt;n, anh có thể nói tiếng của loài người ah? Em dường như không hiểu nổi anh…” Junsu quả quyết.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “ Có phải… chúng ta… cũng là… con người?” Changmin lầm bầm trong giấc ngủ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “ Cậu ấy đang nghe chúng ta khi đang ngủ cơ đấy…”&amp;nbsp; Jeajoong cười&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Yeah…” Yoochun đồng ý&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Hey! Giải thích cho em đi!” Junsu nhăn nhó hỏi lại&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “OK, để anh. Ma quỷ là người đàn ông đó, và ngoại chất là sương mù, đúng không Yoochun?” Jeajoong làm rõ lại.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Yeah, và công việc của anh là gửi đi ma quỷ, hay đúng hơn là “ma” mà con người hay gọi và tống khứ ngoại chất. Không có ngoại chất thì không có ma quỷ, đúng không?” Yoochun vừa nói vừa đi đến chỗ ngồi thoải hơn. Họ đang ngồi trên ghế dài, bên cạnh Changmin đang ngủ.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; ” Vậy chuyện gì đã xảy đến với ông ấy trong quá khứ? Ý anh là trước khi ông ấy chết và trở thành ma?” Jeajoong hỏi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Ông ta có một cô gái, cô ta đã phản bội và đem nộp hắn cho bọn cho vay lấy lãi. Ông ta bị đánh cho tới chết… Đúng là cuộc đời….” Yoochun thở dài.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “ Và ai đã nói điều đó?” Junsu hỏi&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &amp;nbsp; ” Em biết là ngoại chất sẽ ảnh hưởng đến con ma của nó, đúng không? Nó đưa những hình ảnh vào trong con ma về việc cô gái phản bội và ông ta bị giết như thế nào. Nó cũng đã đi vào đầu anh như vậy… vì vậy anh biết… anh là…” Yoochun nói.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Yeah… Cám ơn lời giải thích của anh” Junsu nói và tựa vào vai của Yoochun.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; “Không có gì…” Yoochun nói, “ anh Jeajoong, chúng ta nên làm gì với thành viên mới của chúng ta đây? Anh ta phải chết trong sự tò mò của anh ấy về chúng ta ngay bây giờ…”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “ Cứ… để mọi chuyện bình thương, cậu ấy sẽ biết sự thật sớm thôi…” Jeajoong đứng dậy, “ Tôi về phòng đây”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “OK”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;--- -----------&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;&lt;a href="http://www.alicebes.co.cc/2009/09/fanfic-underworld-chapter-3-eposide-1.html"&gt;TO BE CONTINOUS...&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="color: #38761d;"&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;Written by:&amp;nbsp;&lt;a href="http://www.facebook.com/profile.php?id=1076840844&amp;amp;v=info"&gt;Jess Chan&lt;/a&gt;&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;Translated by: Alice Bes &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt; &lt;/b&gt;&lt;o:p&gt;&lt;br /&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3000826164441969988-2208115448237450772?l=www.alicebes.co.cc' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.alicebes.co.cc/feeds/2208115448237450772/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.alicebes.co.cc/2009/09/fanfic-underworld-chapter-2-episode-3.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3000826164441969988/posts/default/2208115448237450772'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3000826164441969988/posts/default/2208115448237450772'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.alicebes.co.cc/2009/09/fanfic-underworld-chapter-2-episode-3.html' title='[FANFIC] UnDERwoRLD (Chapter 2) - 3'/><author><name>Alice_Bes</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15617192433310670933</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/Sr5fWq_Y_uI/AAAAAAAAADg/0cWhQFZ5W9I/s72-c/9330_1128623050564_1076840844_30330363_6846584_n.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3000826164441969988.post-1121888229848579618</id><published>2009-09-30T23:22:00.004+07:00</published><updated>2009-10-01T10:23:07.453+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='DBSK'/><title type='text'>[FANFIC] UnDERwoRLD (Chapter 2) - 2</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/Sr5fWq_Y_uI/AAAAAAAAADg/0cWhQFZ5W9I/s1600-h/9330_1128623050564_1076840844_30330363_6846584_n.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://3.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/Sr5fWq_Y_uI/AAAAAAAAADg/0cWhQFZ5W9I/s400/9330_1128623050564_1076840844_30330363_6846584_n.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-size: x-large;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;Chapter 2 “First &lt;/span&gt;&lt;st1:place style="color: red;" w:st="on"&gt;&lt;st1:city w:st="on"&gt;Mission&lt;/st1:city&gt;&lt;/st1:place&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;”&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: x-large;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;&lt;span style="color: black;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;---------&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp;&lt;span style="font-size: large;"&gt; “Cứu… không… cứu tôi….” Giọng của người phụ nữ vang lên trong sương mù. Yoochun nhìn quanh; anh ấy biết rằng tất cả các thành viên khác đã rời khỏi đó. Anh ấy ở lại một mình, anh ấy không bận tâm, anh ấy là người duy nhất có thể chấm dứt những chuyện này.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Aaaaa!!!” người phụ nữ gào thét&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Để cô ấy đi…” Yoochun nói.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Không!” người đàn ông trả lời.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; ”Cô ấy không liên quan gì đến cái chết của ông…” Yoochun vừa nói và rút từ trong túi áo một vật.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; ”Nó đã sỉ nhục nhà của ta… cái nhà mà luôn luôn là của ta nhiều năm qua…” người đàn ông nói như đang khóc.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “ Tôi không biết ông đã sống ở đây bao lâu, nhưng… Tôi có thể cho ông một nơi tốt hơn…” Yoochun nói, vừa mở cái túi nhỏ trong bàn tay ra, cái túi mà anh ấy lấy ra từ túi áo lúc nảy.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Cứu tôi!” người phụ nữ la lên&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Để cô ấy đi!!!” Yoochun ra lệnh&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Một cơn gió mạnh thổi vào người Yoochun, làn sương mù đang tiến thẳng về phía anh ấy. Nó làm Yoochun ngã xuống mặt đất.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Đừng quên những điều mà chúng đã làm với cậu…” một giọng nói vang lên. Yoochun biết giọng nói đó là của cái gì phát ra. Nó là giọng của sương mù. Nhưng bỗng dưng những chum hình ảnh xuất hiện trong tâm trí anh ấy, “Aaaa!!!” Yoochun hét lên khi những hình ảnh đó xuất hiện trong đầu.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; ”Chun! Anh có sao không?” giọng lo lắng của Junsu phát ra từ tai nghe của Yoochun. Nhưng tín hiệu rất yếu.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Sigh…sigh… anh không sao” anh ấy trả lời khi đứng dậy. Bây giờ anh ấy tại sao người đàn ông lại làm như vậy.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; ”Tôi biết chuyện gì đã xảy ra! Nhưng ông không thể lấy sự tức giận của ông trút lên bất cứ ai!” Yoochun nói vào trong sương mù.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Ta không thể tha thứ cho chúng! Ta không thể! Ta ghét cô ta!” người đàn ông hét&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Yoochun quyết định sử dụng tuyệt chiêu cuối cùng, “ nếu ông không để cô ấy đi, tôi e là ông sẽ bị đau đấy..”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; ”Không ai có thể làm đau ta khi đang trong làn sương mù này!” người đàn ông tuyên bố&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Chậm rãi, Yoochun lấy một vật từ trong cái túi nhỏ. Nó lớn dần lớn dần lên, đẩy người đàn ông văng ra&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Không! Ngươi không thể!” ông ta hét lớn trong sợ hãi&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; ” Đúng vậy, tôi là…” Yoochun vừa nói vừa cắt ông ta, “ Bây giờ ông sẽ ở một nơi tốt hơn…”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Thứ duy nhất phải rời khỏi là mày…” Yoochun nói với làn sương mù, “ Biến đi!”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Sương mù dần tan biến, Yoochun đỡ người phụ nữ bị ngất dưới đất lên.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Gọi xe cứu thương đi…” Yoochun nói qua bộ đàm&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; ”OK…” Jeajoong nói.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Sương mù tan biến trong một vài phút. Yoochun đặt người phụ nữ tựa vào tường.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “&lt;st1:place w:st="on"&gt;Chu&lt;/st1:place&gt;yện gì đã xảy ra vậy? Người đàn ông ấy đâu rồi? Yunho hỏi một cách bối rối. Những người khác nhìn chằm chằm vào Yunho.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Mọi việc hình như không nghiêm trọng lắm, kết quả là…” Jeajoong nói. Yunho biết anh ấy không nên hỏi quá nhiều, nhưng ấy rất tò mò về nó. Anh ấy quyết định im lặng cho đến khi xe cứu thương đến và đưa người phụ nữ đi. Cô ấy đã được an toàn. Sau đó, họ về nhà.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Yunho lao vào phòng của anh ấy. Toàn thân mệt lã vì anh ấy đã không ngủ 16 giờ, đầu óc thì cực kì mệt vì nó chứa quá nhiều sự nghi vấn, và anh ấy cần ngủ.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;---&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;a href="http://www.alicebes.co.cc/2009/09/fanfic-underworld-chapter-2-episode-3.html"&gt;TO BE CONTINOUS...&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="color: #38761d;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Written by: &lt;a href="http://www.facebook.com/inbox/readmessage.php?t=1099391295948#/profile.php?id=1076840844&amp;amp;v=info"&gt;Jess Chan&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #38761d;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Translate by: Alice Bes&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3000826164441969988-1121888229848579618?l=www.alicebes.co.cc' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.alicebes.co.cc/feeds/1121888229848579618/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.alicebes.co.cc/2009/09/fanfic-underworld-chapter-2-episode-2.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3000826164441969988/posts/default/1121888229848579618'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3000826164441969988/posts/default/1121888229848579618'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.alicebes.co.cc/2009/09/fanfic-underworld-chapter-2-episode-2.html' title='[FANFIC] UnDERwoRLD (Chapter 2) - 2'/><author><name>Alice_Bes</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15617192433310670933</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/Sr5fWq_Y_uI/AAAAAAAAADg/0cWhQFZ5W9I/s72-c/9330_1128623050564_1076840844_30330363_6846584_n.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3000826164441969988.post-3980587449079066395</id><published>2009-09-30T23:16:00.005+07:00</published><updated>2009-10-01T10:43:40.444+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='DBSK'/><title type='text'>[FANFIC] UnDERwoRLD (Chapter 2) - 1</title><content type='html'>&lt;o:smarttagtype name="place" namespaceuri="urn:schemas-microsoft-com:office:smarttags"&gt;&lt;/o:smarttagtype&gt;&lt;o:smarttagtype name="City" namespaceuri="urn:schemas-microsoft-com:office:smarttags"&gt;&lt;/o:smarttagtype&gt;&lt;style&gt;&lt;!-- /* Font Definitions */ @font-face {font-family:"MS Mincho"; panose-1:2 2 6 9 4 2 5 8 3 4; mso-font-alt:"ＭＳ 明朝"; mso-font-charset:128; mso-generic-font-family:modern; mso-font-pitch:fixed; mso-font-signature:-1610612033 1757936891 16 0 131231 0;}@font-face {font-family:"\@MS Mincho"; panose-1:2 2 6 9 4 2 5 8 3 4; mso-font-charset:128; mso-generic-font-family:modern; mso-font-pitch:fixed; mso-font-signature:-1610612033 1757936891 16 0 131231 0;} /* Style Definitions */ p.MsoNormal, li.MsoNormal, div.MsoNormal {mso-style-parent:""; margin:0in; margin-bottom:.0001pt; mso-pagination:widow-orphan; font-size:12.0pt; font-family:"Times New Roman"; mso-fareast-font-family:"MS Mincho";}@page Section1 {size:8.5in 11.0in; margin:1.0in 1.25in 1.0in 1.25in; mso-header-margin:.5in; mso-footer-margin:.5in; mso-paper-source:0;}div.Section1 {page:Section1;}--&gt;&lt;/style&gt;  &lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/Sr5fWq_Y_uI/AAAAAAAAADg/0cWhQFZ5W9I/s1600-h/9330_1128623050564_1076840844_30330363_6846584_n.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://3.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/Sr5fWq_Y_uI/AAAAAAAAADg/0cWhQFZ5W9I/s400/9330_1128623050564_1076840844_30330363_6846584_n.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: x-large;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;Chapter 2 “First &lt;/span&gt;&lt;st1:place style="color: red;" w:st="on"&gt;&lt;st1:city w:st="on"&gt;Mission&lt;/st1:city&gt;&lt;/st1:place&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;”&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp; ” Này các cậu! Đây là nhiệm vụ cho chúng ta tối nay…” Jeajoong vừa đi vào phòng khách vừa thông báo nhiệm vụ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “ Yey… Nhiệm vụ mới…” Junsu vỗ tay vừa nói. Yoochun cười khi Junsu hành động như vậy&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; ” Họ đang quá vui mừng với nhiệm vụ mới ah?” Yunho tự hỏi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “ Đó là vì chúng ta sẽ nhận được lương cho mỗi nhiệm vụ, vì vậy ai cũng vui…” Changmin giải thích&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “ Cậu ấy đọc được…” Yunho ngạc nhiên&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “ Anh nên cảm ơn Changmin đã giải thích điều đó, vì anh là người mới ở đây…” Yoochun ngắt ngang dòng suy nghĩ trong đầu của Yunho.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; ”…OK Cảm ơn nhé…” Yunho gượng cười và nói. Changmin nhìn Yunho một lúc rồi gật đầu&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Yunho quyết định bỏ qua những nghi ngờ của anh ấy. Anh ấy tìm hiểu xem nhiệm vụ đó là gì từ Jeajoong.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; ” Có một chút hỗn lọan ở khu vực phía đông. Một cô gái bị ngất xỉu được tìm thấy ở một trong những cái hẻm ở khu vực đó; chúng ta cần kiểm tra lại điều đó…” Jeajoong nói. “ &lt;st1:place w:st="on"&gt;Chu&lt;/st1:place&gt;ẩn bị đồ nghề của các cậu, chúng ta sẽ đi trong mười lăm phút.”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “OK…” Các thành viên đồng ý &lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;-------- --------- --------- ------------- --------- ----------- ---------- ----------- --------- --------&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; ”Bọn anh ổn cả…” Jeajoong nói qua bộ đàm. Yunho đứng bên cạnh chờ đợi tín hiệu. Cả hai nấp sau bức tường. Họ đã chờ quanh đó được một giờ rồi. Yunho không biết là họ đang chờ cái gì nữa, anh ấy quyết định tiếp tục im lặng.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Max (nghệ danh của Changmin), có dấu hiệu nào không?” Junsu đang nấp sau một cái cột một mình hỏi Changmin qua bộ đàm.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “No…” Changmin trả lời, anh ấy đang nấp bên trong một cửa hang gần cái hẻm.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Này các cậu… ở đây…” Yoochun thì thầm. Những người khác nhận được tín hiệu. Họ bước vào nhiệm vụ.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Một người đàn ông mặc áo len và áo vét màu đen đi theo sau là một phụ nữ. Gương mặt của ông ta bị che bởi cái nón trong khi người phụ nữ mặc chiếc váy màu nâu sẫm kêt hợp hoài hoà với đôi giày cao gót của cô ấy.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; ”Chính xác là chúng ta đang đi đâu vậy?” người phụ nữ đi qua đi lại người đàn ông đó và hỏi với giọng nói quyến rủ.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Cứ đến… và thấy…” người đàn ông nói.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Họ đi vào con hẻm. Người phụ nữ tỏ ra không bằng lòng trên gương mặt. Cô ấy nói không muốn làm điều đó ở đây.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “ Ông điên rồi ư? Làm sao có thể bảo tôi làm điều đó ở đây? Một cái hẻm bẩn thỉu!” người phụ nữ giận dữ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; ” Bẩn thỉu ư?” người đàn ông hỏi một cách giận dữ, “ Ai nói nó bẩn thỉu hả?”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Eewww! Rác rưởi ở khắp nơi… và bốc mùi, làm tôi muốn buồn nôn!” người phụ nữ phản kháng.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “ Ngươi dám sỉ nhục nhà của ta ah!!!” người đàn ông hét lớn và biến đổi chính ông ta. Yunho không thể tin những gì anh đang nhìn thấy. Sương mù bắt đầu che kín con hẻm khi ông ta dần dần biến mất&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; ”Chết tiệt! cả hai người bọn họ!” Yoochun la lớn và chạy ra từ nơi anh ấy đang ẩn nấp vào trong sương mù.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Yunho, đứng sau tớ…” Jeajoong ra lệnh&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; ”OK… Nhưng, chuyện gì đang diễn ra vậy?” Yunho hỏi. Anh ấy… thấy sợ. Đây là lần đầu tiên anh ấy cảm thây sợ khi làm nhiệm cụ. Well, có một thời gian anh ấy gần như đã chết, nhưng với nỗi sợ này thì… khác.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Chúng ta không thể làm gì nhiều hơn trong tối nay… Nên từ bỏ nó thôi Yoochun…” Jeajoong nhìn vào đồng hồ và đáp lại.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;------ -----&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&amp;nbsp; &amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;&lt;a href="http://www.alicebes.co.cc/2009/09/fanfic-underworld-chapter-2-episode-2.html"&gt;TO BE CONTINOUS...&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="color: #38761d;"&gt;&lt;b&gt;Written by:&amp;nbsp;&lt;a href="http://www.facebook.com/profile.php?id=1076840844&amp;amp;v=info"&gt;Jess Chan&lt;/a&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;b style="color: #38761d;"&gt;Translated by: Alice Bes &lt;/b&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt; &lt;/b&gt;&lt;o:p&gt;&lt;br /&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3000826164441969988-3980587449079066395?l=www.alicebes.co.cc' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.alicebes.co.cc/feeds/3980587449079066395/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.alicebes.co.cc/2009/09/fanfic-underworld-chapter-2-episode-1.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3000826164441969988/posts/default/3980587449079066395'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3000826164441969988/posts/default/3980587449079066395'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.alicebes.co.cc/2009/09/fanfic-underworld-chapter-2-episode-1.html' title='[FANFIC] UnDERwoRLD (Chapter 2) - 1'/><author><name>Alice_Bes</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15617192433310670933</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/Sr5fWq_Y_uI/AAAAAAAAADg/0cWhQFZ5W9I/s72-c/9330_1128623050564_1076840844_30330363_6846584_n.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3000826164441969988.post-752054209145455405</id><published>2009-09-27T01:09:00.008+07:00</published><updated>2009-10-01T10:42:33.353+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='DBSK'/><title type='text'>[FANFIC] UnDERwoRLD (Prologue)</title><content type='html'>&lt;style&gt;&lt;!-- /* Font Definitions */ @font-face {font-family:"MS Mincho"; panose-1:2 2 6 9 4 2 5 8 3 4; mso-font-alt:"ＭＳ 明朝"; mso-font-charset:128; mso-generic-font-family:modern; mso-font-pitch:fixed; mso-font-signature:-1610612033 1757936891 16 0 131231 0;}@font-face {font-family:"\@MS Mincho"; panose-1:2 2 6 9 4 2 5 8 3 4; mso-font-charset:128; mso-generic-font-family:modern; mso-font-pitch:fixed; mso-font-signature:-1610612033 1757936891 16 0 131231 0;} /* Style Definitions */ p.MsoNormal, li.MsoNormal, div.MsoNormal {mso-style-parent:""; margin:0in; margin-bottom:.0001pt; mso-pagination:widow-orphan; font-size:12.0pt; font-family:"Times New Roman"; mso-fareast-font-family:"MS Mincho";}@page Section1 {size:8.5in 11.0in; margin:1.0in 1.25in 1.0in 1.25in; mso-header-margin:.5in; mso-footer-margin:.5in; mso-paper-source:0;}div.Section1 {page:Section1;}--&gt;&lt;/style&gt;  &lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/Sr5X3kOSk0I/AAAAAAAAADY/Ax6UlZ_HfOA/s1600-h/9330_1128233880835_1076840844_30329347_6748052_n.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://1.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/Sr5X3kOSk0I/AAAAAAAAADY/Ax6UlZ_HfOA/s320/9330_1128233880835_1076840844_30329347_6748052_n.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="color: red;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Đoạn mở đầu&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;“ Các cậu thật sự là ai hả?”, Yunho hỏi các thành viên khác (Jaejoong, Yoochun, Junsu, and Changmin) và chờ đợi câu trả lời của họ. Họ vẫn đứng trong hẻm và không có hành động gì.&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;Jeajoong liếc nhìn qua Yoochun và các thành viên khác như muốn hỏi xem nên nói sự thật hay không. Yunho vẫn kiên nhẫn chờ đợi…&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&amp;nbsp;“ Các cậu đều là người phải không?”, Yunho không thể chờ đợi thêm nữa. Anh ấy có đều gì đó không đúng về những thành viên của anh ấy. Anh ấy không biết tại sao, anh ấy cảm thấy… rất lạ.&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;”Yunho …” Jeajoong gọi anh ấy một cách nhỏ nhẹ và tiến đến gần. “ Muốn biết sự thật phải không?” Jeajoong thì thầm vào tai của Yunho.&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;”…Yes,” Yunho trả lời. Một cách chậm rãi, Jeajoong cầm lấy bàn tay đang bị thương của Yunho, nhìn nó một lúc, sau đó anh ấy liếm máu. Yunho ngay lập tức giật tay lại.&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;” Cậu nghĩ cậu đang làm gì vậy hả?” Yunho lo lắng. Anh ấy biết Jeajoong đang thửơng thức máu của anh ấy.&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;” Máu của cậu… ngon đấy” Jeajoong vừa nói vừa liếm những ngón tay còn dính máu của Yunho&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;” Anh nói đúng, chúng tôi không phải là con người…” Changmin nói, người vẫn im lặng suốt thời gian qua.&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;“ Vậy… các cậu là gi?” Yunho hỏi lần thứ hai” “ma cà rồng ah?”&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&amp;nbsp;“Ah, đúng như anh Jeajoong đã nghĩ vậy…” Junsu đang đứng cạnh Yoochun nói.&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;“Chúng tôi là những sinh vật mà loài người không bao giờ tưởng tửơng ra là có thể gặp trong cuộc sống của họ…” Yoochun nói.&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt; &lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;a href="http://www.alicebes.co.cc/2009/09/fanfic-underworld-chapter-2-episode-1.html"&gt;TO BE CONTINOUS.....&lt;/a&gt;&amp;nbsp;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="color: #38761d;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Writen by:&amp;nbsp;&lt;a href="http://www.facebook.com/note.php?note_id=171008455099#/profile.php?id=1076840844&amp;amp;v=info"&gt;Jess Chan&lt;/a&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: x-small;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b style="color: #38761d;"&gt;Translated by: Alice Bes&lt;/b&gt;&lt;/span&gt; &lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3000826164441969988-752054209145455405?l=www.alicebes.co.cc' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.alicebes.co.cc/feeds/752054209145455405/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.alicebes.co.cc/2009/09/fanfic-underworld-prologue.html#comment-form' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3000826164441969988/posts/default/752054209145455405'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3000826164441969988/posts/default/752054209145455405'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.alicebes.co.cc/2009/09/fanfic-underworld-prologue.html' title='[FANFIC] UnDERwoRLD (Prologue)'/><author><name>Alice_Bes</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15617192433310670933</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/Sr5X3kOSk0I/AAAAAAAAADY/Ax6UlZ_HfOA/s72-c/9330_1128233880835_1076840844_30329347_6748052_n.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3000826164441969988.post-3854611406001060702</id><published>2009-09-06T22:17:00.007+07:00</published><updated>2009-09-27T01:23:39.015+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Friends is all'/><title type='text'>Define friendship through 24  letters</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div id="post_message_90314" style="color: #6aa84f;"&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SqPtf6-K-yI/AAAAAAAAADA/uhyO-o-9qrw/s1600-h/01-vFbaG8.gif" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://3.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SqPtf6-K-yI/AAAAAAAAADA/uhyO-o-9qrw/s400/01-vFbaG8.gif" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: x-large;"&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;A FRIEND IN NEED IS A FRIEND INDEED!&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt; &lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div id="post_message_90314" style="color: #6aa84f;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div id="post_message_90314" style="color: #6aa84f;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;A&lt;/span&gt;ccepts you as you are&amp;nbsp;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div id="post_message_90314"&gt;Chấp nhận con người thật của bạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: #6aa84f;"&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;B&lt;/span&gt;elieves in “you”&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div id="post_message_90314"&gt;Luôn tin tưởng bạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: #6aa84f;"&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;C&lt;/span&gt;alls you just to say “HI”&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div id="post_message_90314"&gt;Điện thoại cho bạn chỉ để nói “Xin chào”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: #6aa84f;"&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;D&lt;/span&gt;oesn’t give up on you&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div id="post_message_90314"&gt;Không bỏ rơi bạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b style="color: #6aa84f;"&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;E&lt;/span&gt;nvisions the whole of you&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div id="post_message_90314"&gt;Hình ảnh của bạn luôn ở trong tâm trí họ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b style="color: #6aa84f;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;F&lt;/span&gt;orgives your mistakes&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div id="post_message_90314"&gt;Tha thứ cho bạn mọi lỗi lầm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b style="color: #6aa84f;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;G&lt;/span&gt;ives unconditionally&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div id="post_message_90314"&gt;Tận tụy với bạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b style="color: #6aa84f;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;H&lt;/span&gt;elps you&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div id="post_message_90314"&gt;Giúp đỡ bạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b style="color: #6aa84f;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;I&lt;/span&gt;nvites you over&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div id="post_message_90314"&gt;Luôn lôi cuốn bạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b style="color: #6aa84f;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;J&lt;/span&gt;ust “be” with you&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div id="post_message_90314"&gt;Tỏ ra “xứng đáng” với bạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b style="color: #6aa84f;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;K&lt;/span&gt;eeps you close at heart&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div id="post_message_90314"&gt;Trân trọng bạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b style="color: #6aa84f;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;L&lt;/span&gt;oves you for who are&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div id="post_message_90314"&gt;Yêu quí bạn bởi con người thật của bạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b style="color: #6aa84f;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;M&lt;/span&gt;akes a difference in your life&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div id="post_message_90314"&gt;Tạo ra khác biệt trong đời bạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b style="color: #6aa84f;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;N&lt;/span&gt;ever judges&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div id="post_message_90314"&gt;Không bao giờ phán xét.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b style="color: #6aa84f;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;O&lt;/span&gt;ffers support&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div id="post_message_90314"&gt;Là nơi nương tựa cho bạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b style="color: #6aa84f;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;P&lt;/span&gt;icks you up&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div id="post_message_90314"&gt;Vực bạn dậy khi bạn suy sụp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b style="color: #6aa84f;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;Q&lt;/span&gt;uiets your tears&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div id="post_message_90314"&gt;Làm dịu đi những giọt lệ của bạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b style="color: #6aa84f;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;R&lt;/span&gt;aises your spirits&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div id="post_message_90314"&gt;Giúp bạn phấn chấn hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b style="color: #6aa84f;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;S&lt;/span&gt;ays nice things about you&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div id="post_message_90314"&gt;Nói những điều tốt đẹp về bạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b style="color: #6aa84f;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;T&lt;/span&gt;ells you the truth when you need to hear it&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div id="post_message_90314"&gt;Sẵn sàng nói sự thật khi bạn cần.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b style="color: #6aa84f;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;U&lt;/span&gt;nderstands you&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div id="post_message_90314"&gt;Hiểu được bạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b style="color: #6aa84f;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;V&lt;/span&gt;alues your respect&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div id="post_message_90314"&gt;Trân trọng giá trị con người bạn&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b style="color: #6aa84f;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;W&lt;/span&gt;alks beside you&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div id="post_message_90314"&gt;Sánh bước cùng bạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b style="color: #6aa84f;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;X&lt;/span&gt;-amines your head injuries&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div id="post_message_90314"&gt;“Bắt mạch” được những chuyện khiến bạn “đau đầu”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b style="color: #6aa84f;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;Y&lt;/span&gt;ells when you won’t listen&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div id="post_message_90314"&gt;Hét to vào tai bạn mỗi khi bạn không lắng nghe.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b style="color: #6aa84f;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;Z&lt;/span&gt;aps you back to reality&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div id="post_message_90314"&gt;Và thức tỉnh bạn khi bạn lạc bước&lt;span style="display: none;"&gt;[right][i]Nguồn từ: Tra Sua Vn | http://trasua.vn/[/i][/right]&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div id="post_message_90314"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div id="post_message_90314"&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;center&gt;&lt;br /&gt;&lt;/center&gt;&lt;br /&gt;&lt;input id="gwProxy" type="hidden" /&gt;&lt;input id="jsProxy" onclick="jsCall();" type="hidden" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div id="refHTML"&gt;&lt;/div&gt;&lt;input id="gwProxy" type="hidden" /&gt;&lt;input id="jsProxy" onclick="jsCall();" type="hidden" /&gt;&lt;div id="refHTML"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3000826164441969988-3854611406001060702?l=www.alicebes.co.cc' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.alicebes.co.cc/feeds/3854611406001060702/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.alicebes.co.cc/2009/09/define-friendship-through-24-letters.html#comment-form' title='5 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3000826164441969988/posts/default/3854611406001060702'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3000826164441969988/posts/default/3854611406001060702'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.alicebes.co.cc/2009/09/define-friendship-through-24-letters.html' title='Define friendship through 24  letters'/><author><name>Alice_Bes</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15617192433310670933</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_wHhsY77ldbM/SqPtf6-K-yI/AAAAAAAAADA/uhyO-o-9qrw/s72-c/01-vFbaG8.gif' height='72' width='72'/><thr:total>5</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3000826164441969988.post-3475561641844891237</id><published>2009-09-04T01:03:00.002+07:00</published><updated>2009-09-27T01:23:16.022+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Friends is all'/><title type='text'>Nhật ký mùa hè xanh</title><content type='html'>&lt;div style="width:426px"&gt;&lt;embed src="http://apps.rockyou.com/rockyou.swf?instanceid=142885215&amp;ver=102906" quality="high"  salign="lt" width="426" height="319" wmode="transparent" name="rockyou" type="application/x-shockwave-flash" pluginspage="http://www.macromedia.com/go/getflashplayer"/&gt;&lt;/embed&gt;&lt;br /&gt;&lt;a style="padding-right:1px;" target="_BLANK" href="http://www.rockyou.com/?type=slideshow&amp;refid=142885215"&gt;&lt;img style="border:0px;" src="http://apps.rockyou.com/link/logo.gif"&gt;&lt;/a&gt;&lt;a style="padding-right:1px;" target="_BLANK" href="http://www.rockyou.com/slideshow_create.php?refid=142885215&amp;source=cyo"&gt;&lt;img style="border:0px;" src="http://apps.rockyou.com/link/create_own.gif"&gt;&lt;/a&gt;&lt;a style="padding-right:1px;" target="_BLANK" href="http://www.rockyou.com/show_my_gallery.php?instanceid=142885215"&gt;&lt;img style="border:0px;" src="http://apps.rockyou.com/link/view_all.gif"&gt;&lt;/a&gt;&lt;a target="_BLANK" href="http://www.rockyou.com/link/link8.php"&gt;&lt;img width="84" style="border:0px" src="http://apps.rockyou.com/link/link8.gif"&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;http://www.rockyou.com/show_my_gallery.php?source=ppsl&amp;instanceid=142885215&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;o:smarttagtype name="City" namespaceuri="urn:schemas-microsoft-com:office:smarttags"&gt;&lt;/o:smarttagtype&gt;&lt;o:smarttagtype name="place" namespaceuri="urn:schemas-microsoft-com:office:smarttags"&gt;&lt;/o:smarttagtype&gt;&lt;style&gt;&lt;!-- /* Font Definitions */ @font-face {font-family:Wingdings; panose-1:5 0 0 0 0 0 0 0 0 0; mso-font-charset:2; mso-generic-font-family:auto; mso-font-pitch:variable; mso-font-signature:0 268435456 0 0 -2147483648 0;}@font-face {font-family:"Trebuchet MS"; panose-1:2 11 6 3 2 2 2 2 2 4; mso-font-charset:0; mso-generic-font-family:swiss; mso-font-pitch:variable; mso-font-signature:647 0 0 0 159 0;} /* Style Definitions */ p.MsoNormal, li.MsoNormal, div.MsoNormal {mso-style-parent:""; margin:0in; margin-bottom:.0001pt; mso-pagination:widow-orphan; font-size:12.0pt; font-family:"Trebuchet MS"; mso-fareast-font-family:"Times New Roman"; mso-bidi-font-family:"Times New Roman"; color:#663300;}@page Section1 {size:8.5in 11.0in; margin:42.55pt 36.85pt 42.55pt 34.0pt; mso-header-margin:.5in; mso-footer-margin:.5in; mso-paper-source:0;}div.Section1 {page:Section1;} /* List Definitions */ @list l0 {mso-list-id:1896697540; mso-list-type:hybrid; mso-list-template-ids:144878142 -949458312 67698691 67698693 67698689 67698691 67698693 67698689 67698691 67698693;}@list l0:level1 {mso-level-start-at:0; mso-level-number-format:bullet; mso-level-text:-; mso-level-tab-stop:.75in; mso-level-number-position:left; margin-left:.75in; text-indent:-.25in; font-family:"Times New Roman"; mso-fareast-font-family:"Times New Roman";}ol {margin-bottom:0in;}ul {margin-bottom:0in;}--&gt;&lt;/style&gt;  &lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 6pt 0in; text-align: justify;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: blue; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; font-size: 14pt;"&gt;An Nông, thứ hai, ng&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: blue; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; font-size: 14pt;"&gt;ày 14/07/2008&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: black; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; font-size: 14pt;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 6pt 0in; text-align: justify;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: black; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style="color: black; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt;Tôi giật mình thức dậy lúc trời đã sáng, nhìn đồng hồ thì còn 15 phút nữa là 6 giờ rùi, hoảng hồn tôi vội vàng chạy đi rửa mặt đánh răng thay đồ để kịp giờ tập trung, chị Kim và chị Hai cũng thức luôn giờ đó, chị Kim nói:&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 6pt 0in 6pt 0.75in; text-align: justify; text-indent: -0.25in;"&gt;&lt;span style="color: black; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt;-&lt;span style="font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; font-size-adjust: none; font-size: 7pt; font-stretch: normal; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; line-height: normal;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="color: black; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt;“Cứ từ từ đi, làm lễ tới 7h mấy mới đi mà lo gì?”&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 6pt 0in 6pt 0.5in; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="color: black; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt;Còn tôi lúc đó rất gấp rút nên nhăn nhó nói rằng “đi trễ&amp;nbsp; còn phải đem máy qua trường nữa”. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 6pt 0in; text-align: justify; text-indent: 0.5in;"&gt;&lt;span style="color: black; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt;Rồi Út sắp xếp đồ đạc vào bọc cho tôi, xong xuôi mọi thứ tôi lên đường tới trường. Trên đường đi, Tú gọi hỏi đi chưa, vì ngày hôm qua tôi nhận mấy cái áo mà trường phát cho mấy bạn về sửa đến 3 – 4 giờ sáng nên mới thức trễ. Tới nơi tôi đưa áo cho các bạn, đem đồ vào chỗ tập trung, người hỏi sao trễ quá, người kia trách sao không xuống sớm, đang gấp nên tôi không trả lời lúc ấy, đến khi mọi người đã ổn định tôi mới giải thích cho họ hiểu, lúc này thì họ cảm ơn rối rít.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 6pt 0in; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="color: black; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Sau nửa tiếng đồng hồ làm lễ thì đội hình của nhóm tôi lên xe, tôi ôm ba lô bọc mùng mền, vai đeo túi xách chạy nhanh tới xe, chị Kim sợ tôi không kịp tìm chỗ tốt nên chạy đến tiếp, còn máy móc của tôi thì anh hai Khánh và Nhân ôm lại xe. Đến 7h30’ mọi thứ ổn định, xe bắt đầu lăn bánh, tôi lấy bánh mì trong cặp ra ăn rồi uống thuốc chóng say xe. Xe chạy theo đường Châu Đốc – Tịnh Biên, tôi chợp mắt một chút thì đến bến xe Châu Đốc rồi đến nhà tôi, tôi thức dậy lúc ấy nhìn qua bên nhà. Xe chạy qua khỏi núi Sam một đoạn thì chị Hai gọi điện hỏi xem đi đến đâu rồi và bảo khi nào tới nơi thì gọi điện cho hay. Xe tiếp tục chạy đi đến từng địa điểm tập trung. Đầu tiên là nhà Bàng lúc này điện thoại tôi không miếng song nào hết, tôi hơi thất vọng. Địa điểm thứ hai là Tịnh Biên, lúc này điện thoại lại có song mà còn mạnh nữa chứ tôi mừng trong bụng, chị Hai gọi hỏi xem đến đâu và nói rằng tôi quên võng và móc quần áo. Kế đến là đến An Nông, là địa điểm của nhóm chúng tôi. Đường đến An Nông vô cùng khó khăn, thầy hướng dẫn hỏi đường cô nào đấy ở địa phương, cô chỉ đi qua cái cầu rồi đi thẳng là tới An Nông, bác tài chạy xe đến cài cầu được chỉ thì than ôi cái cầu nhỏ bằng ván nhìn ghê lắm nên mấy đứa tôi không chịu cho xe chạy qua bắt buộc bác tài phải chạy đường vòng. Đường vòng còn bó tay, nó gập ghềnh như đi xuồng vậy, đi một quãng khá xa như thế mới quẹo vào đường nhựa chạy đến trường Trần Quang Khải, nhóm chúng tôi xuống xe tại đây và chia tay các bạn ở nhóm An Cư. Máy móc của chúng tôi được bố trí để ở tại trường để tiện dạy học. Còn chúng tôi được anh Lâm cán bộ xã đưa về nhà để ở. Chúng tôi thất vọng vô cùng vì trước khi đi nghe thầy Hải nói là mình sẽ được ở chung với máy, bọn tôi còn nghĩ đến tối sẽ được xem kịch, chơi game, làm bài tập với máy của mình, Tú còn đem cả thùng loa theo nữa, nhưng bây giờ thì… bao kế hoạch tiêu tùng. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 6pt 0in; text-align: justify; text-indent: 0.5in;"&gt;&lt;span style="color: black; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt;Mấy đứa tôi được bố trí ở trong một căn nhà nhỏ cạch nhà anh Lâm, nó vốn là nhà của chị Hai anh Lâm, nhưng do gia đình chị đi làm xa nên bỏ nhà trống. Ngôi nhà đã lâu không người nên bụi bặm bám đầy trên bàn thờ xuông dưới đất. Mấy đứa tôi phải lau dọn sạch sẽ gọn gàng mới dọn đồ đạc vào nhà, giờ này cũng khoảng 11 giờ gì rồi. Dọn xong nghỉ ngơi một chút anh Lâm kêu mấy đứa qua nhà ăn cơm. Mâm cơm nhỏ một dĩa cá biển chiên, một tô canh, một tô cá tra kho và dĩa cà tím sống, nhìn vào mâm cơm mấy đứa hơi ngán, Xuyến thì không ăn được cá biển và cá tra, vậy là hôm nay chỉ ăn được canh thôi, Tú thì không ăn được cá tra. Nhân và tôi vì đau bao tử nên không ăn được nhiều, anh hai Khánh thì không chê món nào nhưng vì do mệt nên cũng ăn ít. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 6pt 0in; text-align: justify; text-indent: 0.5in;"&gt;&lt;span style="color: black; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt;À nhớ đến chuyện máy móc, khi xe ngừng ở chợ Tịnh Biên để cho đội ở Tịnh Biên xuống thì Thuận bên xe tuyến hai gọi qua báo là màn hình của tôi đang ở bên đó, lúc này mấy đứa tôi mới hoảng lên, Nhân nói lúc chuyển máy thì màn hình và CPU đều đủ ở bên xe tuyến một vậy mà ai lại bưng máy nhầm qua bên kia, Nhân liền chạy xuống cốp xe kiểm tra xem thì phát hiện ra máy của nó cũng không thấy luôn, anh hai gọi điện hỏi mấy nhóm bên kia xem có thấy máy của Nhân không thì được biết nó nằm ở An Hảo rồi vậy là lạc qua xe tuyến ba, không hiểu sao lại thế. Từ lúc đó cho đến nhà Nhân cứ cằn nhằn suốt và trách tại sao không coi chừng, không mang lên xe,… nó cứ nói mãi. Còn tôi thì lo cho cái máy của mình không biết nó có an toàn không nữa… &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 6pt 0in; text-align: justify; text-indent: 0.5in;"&gt;&lt;span style="color: black; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt;Hai giờ trưa, sau khi ăn xong và rửa chén xong, tôi qua nhà nhỏ dọn đồ đạc ra ngoài và lên giường ngủ một giấc, máy điện thoại tôi không còn một cục song kể từ lúc xuống xe đến giờ, buồn hết biết. Tôi tìm được chỗ ngủ trưa, còn anh Hai, Nhân và Tú vì nóng quá không ngủ được nên ra ngồi nói chuyện với hai bác (ba mẹ của anh Lâm) và chị dâu. Ba mẹ anh Lâm là người Hà Nam vào đây từ hồi chiến tranh tới giờ, bác trai hồi trường thì đi bộ đội bây giờ thì ở nhà đan rỗ, bác gái thì ở nhà làm việc nấu nướng, lúc trước thì có làm bánh bán. Chị dâu tên Ngọc Anh là chị dâu thứ tư của anh Lâm, nhà chị cũng ở sát bên nhà anh Lâm, có một cô con gái 6 tuổi tên là Ngọc rất lanh lợi, dễ thương và vậy như bé Vy cháu tôi. Đến 3h, Tú vào kêu tôi thức dậy vào trường ráp máy. Đi bộ khoảng 5 phút thì tới trường, trường học chỉ có mấy phòng, nhưng nhìn không đến nổi nào. Vào mở phòng, chúng tôi xúm nhau quét dọn rồi quay sang sắp sẵn máy rồi trở về, chúng tôi mượn được chìa khóa của phòng để tiện đến lúc nào cũng được không phải làm phiền chú bảo vệ. Lúc đi chúng tôi đi đường trong, nhưng về thì bọc ra đường nhựa về, đi đến đâu ai cũng nhìn mặc dù ở đây không có nhiều nhà lắm. mấy đứa tôi đi ngang qua một cái quán nước nhỏ có nhiều người ngồi đó, họ nhìn chúng tôi, chúng tôi nhìn lại gật đầu chào lại, qua một đoạn một người trong số họ kêu mấy tôi hỏi “bán gì vậy”. Tú, Nhân và tôi nhìn lại khua tay nói “dạ không bán gì hết” rồi tiếp tục đi về nhà, đang đi thì anh Lâm chạy tới nói qua An Hảo láy máy, cần một người đi theo,Nhân lên xe và đi lấy máy. Còn lại bốn đứa đi về, mấy đứa con gái thì phụ tiếp bác gái lặt rau, nấu cơm. Anh hai Khánh thì ngồi nói chuyện với bác trai. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 6pt 0in; text-align: justify; text-indent: 0.5in;"&gt;&lt;span style="color: black; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt;Chiều mát tôi và Tú được bé Ngọc dắt ra ruộng chơi, đi một vòng chúng tôi bắt được ốc ma, hái cỏ gà về chơi. Thấy anh Tư (ba bé Ngọc) về thì chúng tôi cũng trở về theo, anh Tư đi chit cá về, được nhiều cá lắm, anh tư cho bên nhà bác cá, vậy là chiều nay có thêm món cá chiên nữa. Cơm chiều xong ba đứa con gái trở về nhà sữa lại cái áo của ngân hàng tài trợ mà chú bí thư tỉnh Đoàn trao tận tay tại buổi ra quân hồi sáng. Cái áo size L mặc vào như cái thùng phi, cũng may là lúc trên xe đổi những cái áo size XL cho các bạn Thể Dục nên anh hai và Nhân mặc vừa luôn không cần phải sửa, còn mấy đứa con gái tôi mặc không vừa nên tranh thủ sữa để sáng mai mặc làm lễ ra quân ở xã. Ba đứa con gái lôi đồ nghề ra, đúng là con gái, không ai bảo ai, mỗi đứa đều có đem theo kim, chỉ và cả kéo nữa chứ. Cặm cụi may, trời thì tối dần, điện thì không có, hôm nay cúp điện cả ngày mà giờ này chưa có điện nữa. Bác gái nói tối rồi không nên may nữa, tôi thì gán may cho xong một bên thân áo mới ngưng vì anh Lâm, bác gái và chị tư sợ bọn tôi mới đến thì buồn nên sang chơi nói chuyện làm quen. Anh Lâm chu đáo hơn chạy đi mua bộ bài cho mấy đứa tôi đánh đỡ buồn. Vậy là xòng bài mở ra, tôi thì không biết đánh nên chỉ ngồi xem thôi, còn Nhân thì nói tối không thấy đường đánh, còn bốn người đủ tay rồi, đánh bài ăn quỳ bắt đầu. Chơi đánh bài đên 10h30 mà chưa có điện nữa, anh Lâm về bên nhà cho bọn tôi ngủ để lấy sức sáng mai đi ra quân. Vì cái áo chưa làm xong nên tôi và Tú gán thức may cho xong, còn mấy người kia thì giăng mùn ngủ hết. Hai đứa may đến 1h30’, có điện lúc nào cũng không hay, cuối cùng cũng may xong, tuy có hơi xấu một chút nhưng mặc vào đẹp hơn lúc chưa sửa. Hai đứa tôi dọn dẹp đồ nghề rồi cũng đi ngủ luôn, mệt quá rồi, ngày đầu tiên ở An Nông là vậy đó. (&lt;st1:city w:st="on"&gt;&lt;st1:place w:st="on"&gt;Alice&lt;/st1:place&gt;&lt;/st1:city&gt;)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: black; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;*****&lt;/span&gt; &lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="color: black; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: black; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; font-size: 13pt;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 0.5in;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 0.5in;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: blue; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; font-size: 14pt;"&gt;An Nông, Thứ ba, ngày 15/ 07/ 2008&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 0.5in;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 0.5in;"&gt;&lt;span style="color: black; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt;Theo kế hoạch thì hôm nay nhóm sẽ lên xã làm lễ ra quân rồi sau đó đi trồng cây. Sáng thức lúc 5h30, chúng tôi lần lượt thay phiên nhau đi rửa mặt, thay đồ, sau đó đóng cửa “cuốc” bộ đến xã. Chúng tôi lên đường lớn để mua đồ ăn sáng, không biết ăn gì, nên mua xôi ăn đỡ. Mất khoảng hơn 20 phút gì đó mới đến xã, khi đến nơi thì các em học sinh đã đứng chơi đùa ngoài sân, vẫn chưa thấy cán bộ nào, anh Lâm ra dắt mấy đứa tôi vào văn phòng ngồi uống nước và làm quen với các cán bộ, thầy cô của trường. Đến 7h15 bắt đầu làm lễ. Lễ xong, mọi người bắt đâu ra vận chuyển cây đến nơi trồng tất nhiên là có cả nhóm tôi nữa. Trồng cây không hề thấy mệt chỉ cực cái là đất gì mà “đào lên sỏi đá”, trồng cây xuống không biết sống nổi không nữa?!? Mấy đứa tôi và các em học sinh trồng cây cực khổ, dung tay bới những cái lỗ bị đất lấp để trồng cây xuống, xách nước tưới cây,..mà không ai than mệt hết. Vậy mà mấy ông dân phòng lười thấy sợ chỉ việc đào lõ cho người ta trồng thôi mà than lên than xuống thấy mà ghét… &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 0.5in;"&gt;&lt;span style="color: black; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt;Trồng cây xong, Nhân và anh Lâm đi Vĩnh Trung lấy màn hình máy tính của tôi về. Về nhà ai nấy cũng mệt lừ, Tú và Xuyến nằm ngủ, hai Khánh ngồi đàm dạo với bác trai… Trưa ăn cơm xong, hai Khánh và anh Lâm đi chit cá và bắt cua, ba đứa con gái chúng tôi thì giặt đồ, Nhân đi Vĩnh Trung về mệt quá nên ngủ một giấc tới chiều luôn. Chiều nay tôi được ăn một món từ trước tới giờ mới được thưởng thức là “ canh rau đay cua”, cây rau này lần đầu tiên tôi thấy nên thấy lạ, canh này ăn giống như rau mùng tơi nấu canh vậy đó, tôi lại học được them món canh nữa, hay thật… ăn cơm xong đợi mọi người tắm rửa xong hết, anh Lâm dẫn xuống nhà chị Ba, cũng là sinh viên trường Đại Học An Giang, ngồi nói chuyện một lúc thấy trời tối nên an hem rủ nhau về nhà, trên đường về ghé vào mua đèn cầy tối về chơi bài tiếp. Về nhà anh Lâm bày ra chuyện chơi bài ai thua đi mua nước đá làm nước uống. Bốn người Tú, Xuyến, Lâm, hai Khánh chơi bài lấy điểm ai tới 20 điểm trước thì thắng, hai người tới chót thì đi mua nước đá, còn tôi và Nhân làm trọng tài ghi điểm. Qua 6-7 bàn chơi anh Lâm và hai Khánh thắng còn hai người còn lại thua, nhưng trọng tài đã ra điều lệ nếu ai thắng hay thua thì cũng phải đi mua nước đá cả, cuối cùng 5 người đều đi mua còn Nhân ở nhà coi nhà. Một đám đi đến quán hỏi thì bà chủ nói nước đá hết rồi, cái bụng mấy đứa giờ này thấy cồn cào nên mua bánh về ăn. Ngồi nói chuyện nam tàu bắc đẩu mong có điện sớm mà đến 10h vẫn chưa thấy tăm hơi gì của điện. Cả nhóm đi ra đường ngắm trăng. Bầu trời đêm có trăng rất đẹp, trời trong vắt, những vần mây bay nhè nhẹ qua ánh trăng càng làm cho nó quyến rũ, ánh trăng rọi sáng như ban ngày. Tôi và hai Khánh đang đứng nói chuyện trăng sao thì thấy một ngôi sao rơi xuống, tôi thầm cầu nguyện, lâu rồi không thấy sao rơi. Đứng một lúc thấy trời đã khuya nên anh Lâm về nhà ngủ còn an hem chúng tôi cũng vào nhà ngủ chuẩn bị sáng mai khai giảng. (&lt;st1:city w:st="on"&gt;&lt;st1:place w:st="on"&gt;Alice&lt;/st1:place&gt;&lt;/st1:city&gt;)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: black; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;*****&lt;/span&gt; &lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="color: black; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 0.5in;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: black; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: blue; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; font-size: 14pt;"&gt;An Nông, thứ tư, ngày 16/ 07/ 2008&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 0.5in;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 0.5in;"&gt;&lt;span style="color: black; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt;Hôm nay là ngày khai giảng lớp phổ cập tin học ở trường Trần Quang Khải, trong lòng mấy đứa tôi nôn nao lắm vì đây là lần đầu tiên đi dạy, và cũng hy vọng là hôm nay không cúp địên để có thể khởi đầu một ngày mới được suông sẽ. Tranh thủ đến trường sớm, chúng tôi nối dây khởi động máy thử xem có trục trặc gì không rồi ngồi thư giản một chút với âm nhạc và game. Đến 7h, chúng tôi cho các em học sinh vào lớp, các em ngồi nghe chúng tôi sinh hoạt về lịch học, quy định khi vào phòng máy. Số lượng các em tham gia học khá đông khoảng 60 người gồm cả các em 6-7-8 và các bạn thanh niên của xã. Chúng tôi bắt đầu giờ dạy đầu tiên với 15 em học sinh, các em đa số là lần đầu tiên tiếp xúc với máy tính nên rất lạ lẫm và hào hứng với việc học này. Chúng tôi chia nhau dạy, mỗi máy ba em học sinh, máy người nào thì nấy dạy. Bài học đầu tiên là giới thiệu bao quát về các thành phần của máy vi tính như màn hình, CPU, bàn phím, chuột, sau đó là cách khởi động + tắt máy, giới thiệu các thành phần của windows…. Cứ tưởng là hôm nay sẽ được một ngày dạy tốt lành, ai ngờ vừa hết giờ dạy 1 thì cúp điện cái bụp học trò tiếc thầy càng tiếc, vậy là giờ dạy sau đó phải dạy lý thuyết nói bằng miệng viết bảng, đúng là hôm nay mới nếm được nỗi khổ của thầy cô mình khi đứng trước lớp học, nói muốn khô cả cổ, cố gắng nói làm sao cho các em hiểu dù là sơ sơ cũng được. Mặc dù là nói tới đâu các em đều gật đầu nói là hiểu nhưng chúng tôi là những người đã từng học chúng tôi biết chẳng gì chán và khó hiểu bằng học lý thuyết cả, vì thế chúng tôi cũng thừa biết các em cũng cảm thấy thế. 11 giờ, kết thúc giờ dạy buổi sáng, tất cả chúng tôi đều mệt mỏi (miệng), về nhà ăn cơm hơi… ít (mỗi đứa chỉ chừng 3-4 chén là cùn), sau đó mấy đứa tôi ra quyết định cử anh hai và Nhân đi dạy còn ba đứa con gái ở nhà vì lý do cúp điện. Chiều về, anh hai và Nhân “ bán than” quá trời luôn vì nhóm buổi chiều có vẻ quậy hơn nhóm buổi sáng, nhưng chắc có lẽ là vì hai thầy hiền quá nên mấy đứa nhỏ không sợ chăng?!?. Về đây 3 ngày rồi, ngày nào cũng cúp điện hết, lo quá không biết mấy ngày sau có cúp như vầy không, nếu mà như vậy nữa chắc chịu không nỗi quá. Tối đến mặc dù mệt nhưng vẫn là trò chơi cũ lặp lại, chơi chán cả bọn đi ngủ lấy sức mai tiếp tục nhiệm vụ… (&lt;st1:city w:st="on"&gt;&lt;st1:place w:st="on"&gt;Alice&lt;/st1:place&gt;&lt;/st1:city&gt;)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: black; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;*****&lt;/span&gt; &lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="color: black; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 0.5in;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: blue; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; font-size: 14pt;"&gt;An Nông, Thứ bảy, ngày 19 /07 /2008&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 0.5in;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 0.5in;"&gt;&lt;span style="color: black; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt;Đây là ngày cuối tuần đầu tiên ở An Nông của chúng tôi. Sau một tuần không được ngủ nuớng, hôm nay là ngày nghỉ nên cả bọn tha hồ mà nuớng, nuớng đến nổi phá vỡ kế hoạch mà hôm qua đã bàn trước. Trước khi đi ngủ cả bọn đã bàn kế hoạch cho ngày cuối tuần là sẽ cuốc bộ ra chợ Tịnh Biên chơi và dặn nhau là đem theo vé xe buýt có thể sẽ đón xe buýt về Châu đốc chơi luôn. Vậy mà quất một giấc đến 8 giờ.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="color: black; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt;Nói cả nhóm cùng nướng thì cũng không hẳn là vậy. A Xuyến là người thức sớm nất, chỉ mới 6h sáng là thức rồi, không biết thức xong Xuyến làm gì chỉ biết khi tôi thức dậy là thấy Xuyến đang lặt rau nấu mì gói thơm phức, và từ từ thưởng thức. Rồi lần lựơt Huy, hai Khánh, Nhân, và cuối cùng là tôi cũng lết ra khỏi giường. Vì&amp;nbsp; đêm trước chúng tôi đánh bài ăn đỉêm, ai thua thì sang nấu mì cho bốn đứa ăn thế là Xuyến lại tiếp tục nấu mì, tôi cũng thua nhưng vì thức trễ nên chịu trách nhiệm rửa chén. Bữa sang xong xuôi, mỗi đứa tự tìm nơi ngã lưng; a Huy, a Xuyến, a Nhân, và hai Khánh thì ở bên phòng nằm chơi rồi một hơi cũng say vào giấc ngủ, còn tồi nằm bên võng nhà bác đọc báo, nói chuyện với chơi với bé Ngọc. Đang nằm thì bé Ngọc đem ra một xấp gấy thông báo đóng tiền quỹ lao động công ích đã bỏ của anh Lâm, tôi bỗng nảy ra ý định quái đãng, tôi viết tên lần lượt 5 đứa vào giấy thông báo&amp;nbsp; và kêu bé Ngọc đem qua phòng nói là bên xã mới gửi qua, nhưng mọi người đã ngủ hết rồi nên nó đem lại cho tôi, đang thất vọng thì thấy hai Khánh lơ ngơ đi qua, thế là đối tượng đã xuất hiện, bé Ngọc đem giấy thông báo đến cho anh hai, kết quả thật bất ngờ, theo tôi nghĩ là sẽ không qua mắt được anh hai, nhưng không ngờ anh hai lại dễ bị dụ quá, anh tưởng là thiệt nên la “trời, mới đến mà lại có vụ này nữa hả”, thấy bác trai ra anh hai hỏi thì mọi chuyện bị lộ tẩy, tôi lại thông đồng với anh hai tiếp tục dụ những người khác.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 0.5in;"&gt;&lt;span style="color: black; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt;Một lúc sau a Huy thức dậy, đem mềm ra giũ rồi phơi vì không biết sao mà mềm mùng lại kiến không à. Tôi lại kêu bé Ngọc đem giấy thông báo cho Huy, suýt nữa là lừa được Huy nhưng vì để thoi gian là 00 giờ nên Huy đã nghi ngờ và nhận ra nét chữ của tôi. Những tờ giấy thông báo được đem vào phòng và nạn nhân tiêp theo là a Xuyến và Nhân, nhưng người bị lừa nhiều nhất là Xuyến, mãi đến khi tụi tôi nói ra thì Xuyến mới biết bị gat.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 0.5in;"&gt;&lt;span style="color: black; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt;Ăn trưa xong chúng tôi rủ nhau lên trường chơi game, nghe nhạc, và làm bài tập. Mỗi người làm một việc, nhưng có lẽ cuối cùng thì tất cả đều chơi game, đúng là ghiền game quá. Đang chơi thì cúp điện cái bụp,cả nhóm la lên tiếc nuối, lúc đó là 3h. Con chó mực ở nhà cũng lót tót theo chúng tôi lên trường, nó vào lóp nằm dưới máy anh hai nghe nhạc và ngủ ngon lành. Đến khi cúp điện con chó cũng tiếc không thua gì bọn tôi. Rồi cũng phải ra về, bọn tôi khoá cửa cẩn thận rồi ra về. chúng tôi quyết định đi đường lộ, con chó chạy theo, ngoài đường nào là xe cộ nào là mấy con chó lớn làm cho con mực hoảng quá chạy toáng lên suýt nữa là bị xe hung rồi cũng may là chỉ xướt nhẹ làm chảy máy ở mủi thôi, nó sợ quá chạy trở lại trường chúng tôi kêu hoài mà không thấy nó quay lại và chúng tôi nghĩ nó sẽ biết đường tìm về nhà nên bỏ về luôn. Khi về tới nhà, hỏi bác con zon (tên con chó) về nhà chưa, bác bảo là chưa, cả bọn lo sợ không biết nó đi lạc, hay bị bắt không. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-left: 0.5in; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="color: black; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt;- “ Lên trường mà mất con chó”, Nhân nói &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 0.5in;"&gt;&lt;span style="color: black; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt;Rồi đứng bàn tán một hồi chúng tôi cử anh hai trở lại tìm con chó, trước khi đi chúng tôi dặn anh hai &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 0.5in;"&gt;&lt;span style="color: black; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt;- “Đi tìm con chó đừng để mất cái quần”, &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 0.5in;"&gt;&lt;span style="color: black; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt;A Huy cũng cùng đi tìm con chó. Sau một hồi đi tìm hai người cũng tìm thấy con chó mà anh hai không bị mất cái quần…hihihihiii…Thấy trời còn sớm, anh hai đi ra đồng định xem có chụôt không để đi đào chuột, bọn tôi đòi đi theo, a Xuyến chạy đi tìm cái leng để đào chuột, đi cả buổi vẫn chưa tìm được tung tích con chuột nào cả, chúng tôi chuyển sang mót lúa, để khi về có cái mà đem về. Đi lang thang một hồi thì phát hiện ra hang chuột, anh hai bắt tay vào đào chuột, nhưng hỡi ôi cái leng gì mà “bén” hết sức luôn, đất thì cứng mà cái leng thì… anh hai ra sức đào, đào cả buổi trời mà cái hang không có chuột. Không nản chí, tiếp tục tìm kiếm, gặp hang đào hang, lại không có chuột, đi được một quãng, lại phát hịên chuột lần này trời không phụ long người, bọn tôi đã đào được một bầy chuột gồm 6 chuột con và 1 con chuột mẹ, vậy là đi về vừa có chuột vừa có lúa.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="color: black; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt;Sau buổi cơm chiều với món thịt chuột, thành quả đầu tiên mà cả nhóm tìm được, đứa nào cũng ăn cơm ngon lành. Tắm rửa sạch sẽ xong xuôi bọn tôi trở về phòng lặp lại trò chơi cũ đó là đánh bài ăn điểm, hôm đó không biết là mấy giờ có điện nữa chỉ nhớ là đánh bài xong là cả bọ đi ngủ, kết thúc một ngày cuối tuần thú vị ở An Nông. (Mickey)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: black; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;*****&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="color: black; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt; &lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="color: black; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 6pt 0in; text-align: justify; text-indent: 0.5in;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: blue; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; font-size: 14pt;"&gt;An Nông, chủ nhật, ngày&amp;nbsp; 20/07/2008 &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 0.5in;"&gt;&lt;span style="color: black; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt;Chủ nhật mà chúng tôi cũng phải thức dậy sớm không được ngủ nướng như hôm qua nữa, ghét ghê. Theo chỉ thị của chị Tuyền là sáng nay ra quân chiến dịch phòng chống AIDS mang tên “bao cao su ra đồng”, anh Lâm bảo chúng tôi đừng mua xôi ăn sáng vì một hồi đến xã sẽ có bánh mì ăn. Lội bộ một cây số đến xã, cứ tưởng đến nơi sẽ đông đúc, nhiều người hưởng ứng sôi nổi lắm, ai ngờ năm đứa tôi tới nơi chẳng thấy ai khác ngoài Lâm ca và chị Tuyền đang loay hoay mở mấy gói bao cao su chuẩn bị để phát cho người dân. Chúng tôi ngồi vào bàn, ăn bánh mì, uống cà phê, trà đá, vừa ăn vừa chờ xem có thêm ai đến nữa không…. Chị Tuyền thì cằn nhằn suốt vì đã dặn trước những thanh niên trong xã rồi mà chẳng thấy đến, chỉ có thêm một hai người bên công an xã tham gia nữa là hết. Đúng 7h30 chị Tuyền kêu lên đường, bắt đầu, mỗi người chia nhau tờ bướm và một mớ BCS để phát, thật ra thì chỉ có nam mới phát BCS còn nữ thì phụ trách tờ bướm thôi. Hôm nay trời nắng tốt, người ta phơi lúa trên đường rất nhiều đa số là phụ nam. Mấy đứa tôi nói đùa với nhau: “mấy ông này đi phơi lúa mà được bao cao su”. Nhóm người chúng tôi đi phát tờ bướm và BCS từ UB xã dài đến xã đội rồi đảo về ngang nhà anh Lâm sau đó trở về xã, về đến xã mỗi đứa làm thêm một ổ bánh mì, uống thêm một ly trà đường nữa mới về. Trên đường về mấy đứa tôi đòi anh Lâm dẫn đi đào chuột. về nhà ba đứa con gái đi giặc đồ, Lâm ca và hai Khánh thì chuẩn bị đồ nghề để đào chuột. Theo kế hoạch thì định sẽ xuất phát lúc 2h, nhưng do trời không nắng nên chúng tôi định sẽ đi liền. Mọi chuyện chuẩn bị xong xuôi thì bỗng nhiên trời mưa nên trở vào nhà lại. Ngồi đợi một hơi thì mưa cũng tạnh, sau cơn mưa trời mát mẻ nên cả bọn lên đường liền. Người thì cầm leng, người cầm cuốc, người cầm thùng,… kéo nhau ra ruộng. vì trời mưa nên Nhân không chịu cầm cái leng bằng sắt (chắc là làm nhiều chuyện ác nên sợ…..???^ _^). Mục tiêu đầu tiên là một cai hang khá to, anh Lâm bắt đầu đào, đứa nào cũng hi vọng mở đầu suông sẽ bắt được chuột, càng đào sâu thì hang càng chia làm nhiều nhánh nữa, cứ tưởng là trúng được ổ lớn, ai ngờ người cuốc, người đào mà chẳng thấy được con chuột nào, rồi tiếp tục, hang kế tiếp cũng thế, hang sau cũng vậy,…. Trời thì mưa lâm râm lạnh cả người, chuột thì chẳng thấy đâu, bọn tôi tự an ủi “vạn sự khởi đầu nan”. Anh hai quyết định chuyển sang một cái bờ khác nhỏ hơn đào cho dễ, lần này cũng đào trúng một cái hang lớn, kinh nghiệm từ những cái hang kia, mỗi người chia nhau tìm các ngách của hang và bịch nó lại, anh Lâm đang đào thì Tú la chuột lứa, nằm bên dưới cục đất là mấy con chuột con dài bằng ngón tay giữa nằm lúc nhúc trong hang, bị chúng tôi phá ổ chúng đua nhau khóc chí chóe, an hem xúm lại lụm bỏ vào thùng, tuy nhỏ nhưng không tha, anh hai Khánh nói mấy con chuột này ăn ngon lém (không biết nói thiệt hay chơi???) nhưng vấn cứ bóc lụm vào thùng để có cái gì đó gọi là thu hoạch hihihihi, anh Lâm nói có chuột con chắc chắn phải có chuột bự, quả đúng vấy đào một hồi lại thấy cái đuôi chuột Lâm ca thò tay nắm lấy lôi nó ra khỏi hang, đập nó mạnh xuống đất và thế là nó chết tươi. Quyết định của anh hai lần này thật chính xác, khi đổi sang bờ bên này thì liên tục đào được chuột mà còn được cả ổ luôn. Có những hang to, sâu, nhiều nhánh nữa nhìn rất “công phu”, &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-left: 0.5in; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="color: black; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt;-&amp;nbsp; &amp;nbsp;“con chuột này đào hang đẹp ghê”, Tú nói&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-left: 0.75in; text-align: justify; text-indent: -0.25in;"&gt;&lt;span style="color: black; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt;-&lt;span style="font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; font-size-adjust: none; font-size: 7pt; font-stretch: normal; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; line-height: normal;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="color: black; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt;còn anh hai Khánh thì phán một câu xanh rờn “con chuột này cho nó đi học Đại học Xây Dựng được nè, về cho nó bắn xi măng lên hang.” &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 0.5in;"&gt;&lt;span style="color: black; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt;Thiệt bó tay với ông anh hai này luôn. Đến một cái bờ cao, có đường mương cạn nước ở giữa, tôi đi trên bờ nhìn thấy một cái đùn lớn, tôi kêu anh hai lại đào, anh Lâm và hai Khánh đang đào thì mấy đứa tôi thấy một con chuột bự chạy vụt ra, tôi kêu “chuột kìa, nó chạy ra kìa anh hai”, mấy anh em buông cuốc xẻng, chạy rượt theo con chuột, Lâm ca nhanh như cắt phóng theo chụp nó, làm hoành tráng lắm, tưởng là đã dính rồi ai dè nó tụt ra chạy tọt vào cái hang khác, chạy đến cái hang cũ lấy leng, cuốc đến đào cái hang con chuột mới chui vào, những người khác thì đứng xung quanh canh nó phóng ra là chụp liền, cũng hên lần này đào cái hang cấm rất sâu, không có nhánh nên không sợ chuột xổng mất. Anh Lâm đào hoài mà không thấy đâu, xuyến nói không biết phải hang chuột hay hang cua đây. Nhân đứng trỏ tay vào cái hang nói “con chuột này mày làm liên lụy hang xóm rồi”. Đào một hồi cũng thấy cái đuôi nó lú ra, nắm cái đuôi nó lôi ra Lâm ca quay nó một vòng rồi làm cái bôp “mày làm tao mệt hả mậy, mày nghĩ tao có trả thù mày không hả….”, lấy con chuột ra anh Lâm đào tiếp xem coi có còn con gì nữa không, và đúng như lời Xuyến nói, đây là hang cua, anh Lâm lôi lên một con cua cực lớn “con quỷ chuột mày làm lien lụy con cua rồi”, Nhân nói. Xong cái hang này ai cũng mệt nhất là Lâm huynh, cả nhóm đảo về, trên đường về đào đào them mấy cái hang và được thêm vài con chuột nữa rồi mới về luôn vì ở nhà gọi ra kêu về. Chiến lợi phẩm sau chuyến đi đào chuột này là một thùng khoảng một chục con chuột lớn và một đống con chuột con. Anh hai chỉ cho tôi và Tú cách làm chuột, nói thật đây là lần đầu tiên tôi làm chuột từ việc chặt đầu, “tay”, đuôi đến lột da móc ruột nhìn rất ghê, làm thịt xong anh hai chiên mấy con chuột lớn còn chuột nhỏ thì xào lăn. Buổi cơm chiều thật là ngon vô cùng vì kể từ ngày vào An Nông chưa được ăn thịt, giờ đã được ăn mà còn là thịt Tí nữa chứ măm măm măm!!!. Hôm nay thật vui, tôi biết được đào chuột là thế nào, làm thịt chuột là thế nào. Tối đến vẫn là màn cũ lặp lại, đánh bài ăn điểm, ai thua nấu mì….. (&lt;st1:city w:st="on"&gt;&lt;st1:place w:st="on"&gt;Alice&lt;/st1:place&gt;&lt;/st1:city&gt;)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: black; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;*****&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="color: black; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt; &lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 6pt 0in; text-align: justify; text-indent: 0.5in;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: blue; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; font-size: 14pt;"&gt;An Nông, Thứ hai, ngày 21/07/2008&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 0.5in;"&gt;&lt;span style="color: black; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt;Một tuần mới lại bắt đầu, vì là ngày đầu tuần, đi dạy nên không đứa nào nướng cả, trễ nhất thì cũng chỉ 6h là cả bọn thức hết rồi. Vệ sinh tắm rửa xong xuôi thì cả nhóm lại cuốc bộ lên trường và với bữa ăn sáng quen thuộc “Xối ăn sang”. Hôm nay ai cũng mong là có điện cho tụi nhỏ nó mừng, mà cũng nghe đồn là nguyên tuần này không bị cúp điện nữa nên thấy cũng hơi mừng mừng. Loay hoay cũng tới 7h, bọn nhỏ hôm nay kiểm tra, chúng tôi chia ra mỗi lần kiểm 5 đứa, mỗi đứa một máy. Kiểm tra lần này là để xem tụi nhỏ đã tiếp thu được những gì sau một tuần học, nhưng thật thất vọng, tốp buổi sáng này là những đứa mà chúng tôi kỳ vọng nhất, nhưng khi làm bài thì những thao tác quen thuộc mà bọn nó cũng quên lên quên xuống, không đứa nào hoàn thành hết cả. Vừa kiểm tra xong tốp đầu thì bỗng điện lại cúp, đúng là đừng tin vào lời đồn đại, chúng tôi thất vọng, bọn trẻ cũng buồn không kém. Tốp đầu ra về tốp sau vào, ngồi đợi chờ xem một hơi có điện không nhưng cũng vô vọng, vì hôm nay kiểm tra nên không dạy lý thuyết được, chúng tôi cho bọn trẻ về sớm và cũng lủi thủi đi về, trong lòng tràn ngập nổi thất vọng, nhóm này học cũng đỡ mà làm không được còn mấy nhóm sau chắc là đi bụi luôn.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="color: black; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Cả nhóm rời khỏi trường, vừa đi vừa lên kế hoạch cho ngày cúp điện này, và không chần chừ gì nữa, một quyết định nhanh chóng được đưa ra là đi câu cá, vì hôm qua bọn tôi đã được anh Lâm giới thiệu cái ao sen đầy cá ở Uy Ban xã, dự định sẽ đến đó câu và hôm qua anh hai Khánh đã chuốt sẵn mấy cái cần câu rồi. Cả bọn đi nhanh về nhà lấy cần câu đi câu cá. Đến Ủy Ban xã, lúc đầu chúng tôi còn hơi ngại không dám vào vì hôm nay không phải là ngày nghĩ, sợ các chú trong UB la nên cũng không dám vào, định gọi cho ạnh Lâm ra nhưng liên lạc hoài không được. Chẳng lẽ bỏ về, thế thì không vui đâu. Chần chừ một hồi thì cả bọn quyết định đi thẳng vào, bước vào cũng hơi hồi hộp, nhìn qua nhìn lại coi có bị ai la không, cũng may là chẳng ai nói gì hết, chúng tôi tiến thẳng ra cái chòi có ao sen ở ngoài sau. Năm đứa mà chỉ có 2 cần câu, anh Hai và Xuyến lấy cần câu cá, mồi là nhền nhện và châu chấu bắt được trên đường đến UB. Câu được một hồi, mồi thì hết mà cá thì chẳng thấy đâu, thiệt là dễ làm người ta chán. Xuyến câu không được cá nên cũng buông cần, còn anh hai thì kiên nhẫn hơn, hết mồi anh xin cơm nguội của mấy chú ở Ủy Ban câu tiếp. Xuyến chuyển sang bóp cơm nguội vo thành viên cho anh hai làm mồi câu. Còn Huy, Nhân và tôi thì không để ý đến cá chỉ thấy những chiếc võng và nhảy lên ấy nằm hát nghêu ngao. Có lẽ nhờ giọng hát truyền cảm nên đã quyến rũ được những con cá đến. Đang say sưa theo nhịp võng thì nghe thấy tiếng cá nhảy, và “A dính rồi, một con cá.... tra “ tiếng của Xuyến reo lên vừa vui mừng đan xen với nỗi thất vọng, mùng vì cuối cùng lòng kiên nhẫn cũng được đáp lại, thất vọng vì là con cá tra đáng ghét, cả nhóm chỉ có hai Khánh và Huy là ăn cá tra thôi, còn Xuyến, Nhân và tôi thì không ăn cá tra được, mà con cá này cũng hơi bị “bự” nên cả nhóm quyết định phóng sinh nó (hihihi thấy tốt bụng chưa). Anh hai lại kiên nhẫn câu tiếp, mọi người làm tiếp công việc của mình lúc nãy. Chưa đầy 10 phút lại tiếp tục có một con cá cắn câu, hồi hộp giật cần câu lên, kỳ này là con cá gì đây, “lại là một con cá tra”, A Huy nói với vẻ thất vọng, chúng tôi lại một lần nữa làm việc thiện phóng sinh con cá đáng ghét. Rồi tiếp tục câu, Huy thì tiếp tục hát để dụ dỗ những con cá nhẹ dạ ham nghe nhạc. Không biết là do giọng ca của Huy có sức hấp dẫn, hay là do thấy anh Hai kiên nhẫn không bỏ cuộc nên con cá thương tình giả vờ mắc câu. Thấy cá đớp mồi, anh Hai giật cần câu lên, cả nhóm reo mừng kỳ này không phải là cá tra nữa mà là con cá rô phi. Được cá nhưng không có đồ đựng, đứng loay hoay nhìn trước nhìn sau xem có gì đựng được không thì phát hiện ra một cái bọc đen nhưng bị rách, dù sao có cũng đỡ hơn không, con cá xấu số bị đưa vào đấy, nó cố gắng nhảy lạch đạch để mong có cơ hội thoát thân, nhưng làm sao mà thoát nối chứ khi đã rơi vào tay của bọn tôi. Câu được cá rồi thì sợ không biết có được đem về không, nên khi có ai hỏi câu được cá không thì bảo là câu được nhưng toàn là cá tra không hà và thả xuống lại rồi. Thừa thắng xông lên, anh Hai tiếp tục thả mồi, kỳ này cá cắn câu nhanh hơn, nhưng có chút khó khăn, con cá không cam tâm khi bị mắc câu nên nó gắng dung sức lực còn lại bơi vào đám sen làm cho anh Hai không thể giật lên được. Kéo lên cũng không được, bỏ thì tiếc, cố gắng hết sức nhưng anh Hai không thể nào mang con cá lên được, lần này thì Xuyến rat ay, nó leo xuống bên dưới cái chòi đập đám sen banh trành mới đem được con cá lên, mừng quá được thêm một con cá rô phi nữa. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="color: black; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Do giờ này là giờ nghĩ trưa, đa số các chú làm ở UB và công an đều ở lại và ra chòi nghĩ ngơi, mấy chú thấy tụi tui, thật ra thì cũng không xa lạ bọn tui nữa vì mấy tui đã đến đây được vài lần rồi. Vừa câu cá, vừa trò chuyện với các chú. Có chú phó chủ tịch xã hỏi chuyện bọn tôi là học ngành gì, năm mấy, hỏi tên, tuổi, quê quán,…. nói chung cũng thân thiện lắm. Hỏi bọn tui xong, Nhân hỏi lại chú ấy “sau này tụi con có nguyện vọng về An Nông làm được không?”, câu hỏi đặt ra khiến chú phải đắn đo suy nghĩ, trả lời được cũng không xong, mà không thì cũng không ổn (??? tự các bạn hiểu nha, hì hì hì). Câu đến 12h30’ thì ai cũng cảm thấy đói bụng và quyết định ra về với năm con cá (vừa đủ cho năm đứa, thu hoạch cũng bộn nha). Về nhà thì hai bác đã ăn cơm rồi vì bọn tôi có nói trước, cả nhóm vào bếp tự dọn cơm ra ăn, mở nắp nồi cơm ra thì một nồi cơm to tướng vẫn còn nguyên, nhưng chắc cá lẽ là do quá đói và đồ ăn không ai “kỵ” nên chỉ trong 15 phút thì nồi cơm đã xử lý hết (ăn khỏe ghê). Vậy là bữa cơm trưa đã xong, cả bọn dọn dẹp xong thì quay qua tìm chỗ ngủ, “mừng quá hôm nay cúp điện nên có thể đánh một giấc tới 5 giờ”, tôi nói với giọng vui mừng. Ba đứa con gái tụi tui thì vào phòng ngủ - cái nhà mà chúng tôi đang ở, nói cái phòng cho sang đó mà, hai Khánh thì độc chiếm cái võng bên nhà bác, A Nhân thì cái võng trước phòng, chỗ ngủ đã sẵn sàng, năm đứa lăn ra ngủ.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="color: black; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Rầm”, “sập nhà à?”, tôi tự hỏi và mở mắt ra nhìn qua cửa sổ thì thấy 2 con trâu to đùng kéo xe đâm vào hang rào bên vách nhà làm cả nhà rung rinh như muốn sập, liếc mắt nhìn đồng hồ thì chỉ mới 3h30 à. Còn A Nhân đang ngủ trên võng cũng giật mình chạy đến xem và kêu bác gái nói trâu đâm vào sập hang rào rồi, lúc này tất cả đều thức dậy, ai cũng tỉnh ngủ hết, không tỉnh sao được tưởng nhà sập mà. Chủ trâu dắt trâu ra, sữa chữa xe trâu, còn cái hàng rào, cái cột mấy hôm trước cũng bị trâu đụng ngã,mới được anh Lâm dựng lên vài ngày à mà hôm nay lại gãy nữa rồi. Kỳ này anh Lâm lấy luôn cái trụ đá trôn xuống ấy thay cho cái cột cây. Nghe Nhân kể lại nguyên nhân con trâu đâm vào đấy là do chủ trâu mê uống rượu không điều khiển trâu mà buộc trâu vào xe trâu trước rồi r axe trước ngồi uống rượu nên đến chỗ quẹo trâu không người điều khiển nên tong vào hàng rào luôn, mà ông ấy uống rượu thấy ghê, rượu để trong bọc và uống bằng ống hút, uống rượu như uống nước dừa vậy, lần đầu tiên tôi thấy người uống rượu như vậy đó, đúng là bái phục, bái phục. Vậy là tiêu giấc ngủ đến 5h chiều rồi, đứa nào cũng tiếc. Chôn xong trụ cột, làm lại hàng rào xong thì cũng tới buổi cơm chiều. Cơm nước, tắm rửa xong xuôi, do cúp điện không xem phim, trong nhà không có gì chơi bọn tôi kéo nhau đi vòng vòng xung quanh chơi cho xuống cơm và còn để dưỡng eo nữa. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="color: black; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Cũng như thường lệ, trở về phòng và mở xòng bài, chuyện cũ lặp lại. Không hiểu sao tôi đánh bài lần nào cũng thua hết, buồn ghê, định hôm nay tôi sẽ không chơi, nhưng do thiếu tay (vì anh hai lo nhắn tin không thèm chơi bài, a Huy thì không biết chơi) và Lâm ca nói hai an hem mình đánh bồ nên tôi mới nhảy vào chơi nữa. Nhưng bồ gì đâu, vào đánh mới biết bị lừa, nhưng lỡ rồi chơi luôn hihihi. Lúc đầu tôi cũng tới nhất chứ bộ, ba bàn liên tiếp luôn, nhưng sau đó thì …. sao mà bị chia hoài huhuhu, và kỳ này lại là tôi thua bét nữa, Xuyến thì tiến bộ hơn, nhường thua lại cho A Nhân. Đánh bài xong thì ai vào chỗ nấy để chuẩn bị giấc ngủ, kết thúc một ngày đầu tuần cúp điện ở An Nông…. (Mickey)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: black; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;*****&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="color: black; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: black; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; font-size: 13pt;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 0.5in;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 0.5in;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: blue; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; font-size: 14pt;"&gt;An Nông, Thứ ba, ngày 29/ 07/ 2008&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 0.5in;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 0.5in;"&gt;&lt;span style="color: black; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt;Tôi thức dậy sớm giúp chị Ngọc làm phụ liệu và dọn hàng cho chị ấy đi bán trong khi đợi mẹ đi chợ về. Ăn sáng xong, chị Hai chở tôi trở về An Nông. Khi đến nơi Xuyến, Tú, Nhân vui mừng chạy ra đón tôi và đem thức ăn quà mà mẹ tôi gửi vào cho các bạn, còn anh hai đi đâu từ sáng đến giờ không thấy mặt. Mấy chị em đang ngồi nói chuyện với nhau thì có một người dừng xe trước cửa nhà, tôi chạy ra “có chi không ạ, anh tìm ai hả”, người đó là một thanh niên không phải cao lớn, dáng người hơi gầy chắc không hơn Nhân đâu. Anh ta từ từ lấy cái nón bảo hiểm xuống, miệng nhoẽn cười “cứ từ từ, đừng hồi hộp”. Anh ấy vào nhà, bỏ cái ba lô to và cái nón bảo hiểm xuống, thấy chị Hai tôi ngồi đó anh tưởng là đội trưởng hay cán bộ gì đó nên đứng tự giới thiệu một rơ luôn “Dạ. em tên là Tuấn là cán bộ tỉnh đoàn hôm nay đến đây thăm các bạn thanh niên tình nguyện, xem cuộc sống, ăn ở, dạy học thế nào tốt không”. Lúc ấy anh Lâm và Nhân đã chạy đi rướt các bạn nhóm cất nhà vừa mới đến hôm nay về nhà ở. Đang ngồi nói chuyện hỏi thăm nhau thì các bạn đội cất nhà về tới, chúng tôi chạy qua nhà lớn đón bạn mới, Xuyến nhận ra bạn cùng kí túc xá nên tay bắt mặt mừng nói chuyện ríu rít, hai bác và anh Lâm thì đón tiếp các bạn niềm nở. Nhóm cất nhà cũng có năm người gồm một nữ tên Thư, bốn nam Bảo, Sang, Toàn, Tín; họ cũng là sinh viên khóa 7, hai người Thư và Toàn học công nghệ sinh còn ba bạn còn lại thì học ở cơ sở hai ngành trồng trọt. Xong chuyện chào hỏi, anh Lâm sắp xếp cho chỗ ở, bạn nữ thì được sắp ở chung với chúng tôi còn bốn bạn nam thì ở bên nhà lớn. Cả nhà hôm đông đúc vui cùng, một mâm cơm dài dọn ra, thường ngày chỉ có 7 người thôi mà không đủ chỗ vậy mà hôm nay có tới 15 người ngồi kín cả chỗ… Cơm trưa xong ai nấy tìm một chỗ ngủ; Xuyến, Tú, Thư kéo chị Hai qua bên nhà để bói cho họ (đúng là con gái), bói rồi ngồi nói chuyện một hồi chị Hai chia tay tụi tôi về Châu Đốc. Buổi chiều bốn đứa tôi rủ nhau đi lên trường chơi, mấy bạn ở đội cất nhà cũng đi theo xem chúng tôi có dạy không thì xem chơi, nhưng vì cúp điện nên chúng tôi chỉ vào lớp quét dọn rồi đi ra, vì chưa muốn về nhà nên mấy đứa tôi rủ nhau đi lên xã chơi nhân tiện rủ mấy bạn nhóm kia đi luôn cho biết xã. Dọc đường đi chúng tôi ghé vào xem những cái cây tram của chúng tôi trồng như thế nào rồi, thấy cũng có khá nhiều cây còn sống và đang phát triển tốt chúng tôi mừng vô cùng. Đến xã không gặp anh Lâm nên ngồi chơi tới lui một hồi rồi cũng về. Lúc này tự nhiên tụi tôi cảm thấy rằng nhóm này sao khó gần quá hà. Không biêt vì tụi tôi nổi cơn ghen tị hay sao ấy???? Mấy đứa tôi trách anh Lâm vì sao lại đưa họ về đây chứ làm mọi việc bị xáo trộn lên, từ lúc họ về thì anh Lâm chẳng thèm qua nhà ngồi chơi nói chuyện nữa suốt ngày ở bên nhà nói chuyện với mấy người mới không à… ăn cơm chiều xong, mấy đứa tôi qua nhà ngồi nói chuyện bàn về hôm nay, cuối cùng Nhân ra một quyết định hơi trẻ con “ Giận anh Lâm luôn, từ nay đứa nào nói chuyện với Đại Lâm là bị phạt đóng 5000đ vào tiền quỹ đó nghe….”, Tú hỏi “ vậy thời hạn là bao lâu”, hai Khánh nói chỉ một ngày thôi đủ rồi bắt đầu từ chiều hôm nay đến chiều hôm sau. Thế là thời hạn thử thách bắt đầu sau khi kết thúc cuộc nói chuyện, mấy đứa tôi đứa nào cũng vậy khi gặp mặt anh Lâm là chỉ im lặng, hỏi thì nói không hỏi thì thôi. Anh Lâm thấy lạ hỏi tại sao mấy đứa hôm nay lạ quá vậy thì mấy đứa tôi cũng chẳng biết trả lời sao nữa…….Cuộc thử thách này người thua đầu tiên là anh hai Khánh vì anh hai qua nhà bác chơi vô tình giỡn với anh Lâm nên về nhà bị mấy đứa tôi phạt đóng tiền quỹ, người tiếp theo là Nhân - người đưa ra điều lệ - vì bị anh Lâm chọc gì đó nên trả lời lại làm cũng bị tốn 5000đ….khakhakhakha….Tối nay anh Lâm cũng không qua nhà chơi đánh bài như mọi khi nữa thật là buồn, mấy đứa tôi buồn chán quá nên ngủ sớm hết. Nghĩ lại mình thật là trẻ con, sao lại giận anh Lâm chỉ vì anh ấy đưa những bạn kia về nhà ở chứ, nằm suy nghĩ về điều đó tôi lại càng thấy vô lý, không hiểu vì sao lý do gì….. (&lt;st1:city w:st="on"&gt;&lt;st1:place w:st="on"&gt;Alice&lt;/st1:place&gt;&lt;/st1:city&gt;)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: black; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;*****&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="color: black; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;span style="color: black; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; font-size: 14pt;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 0.5in;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 0.5in;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: blue; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; font-size: 14pt;"&gt;An Nông, Thứ bảy, ngày 02/ 08/ 2008&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 0.5in;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 0.5in;"&gt;&lt;span style="color: black; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt;Theo kế hoạch đã định, anh em chúng tôi mượn ba chiếc xe của học trò để ra Tịnh Biên chơi, một là để lên mạng hai là sẵn đường chạy đâu đó chơi luôn. Xe học trò đã đem đến đầy đủ, chúng tôi cũng chuẩn bị xong, chợt cúp điện…thế là kế hoạch lên mạng ko được rồi nhưng sẵn có xe đây nên cứ chạy ra Tịnh Biên cái đã rồi tính tiếp. Năm anh em đạp xe ra đến chợ đói bụng quá nên ghé vào một tiệm cơm ăn sáng. Mấy anh em chỉ ăn 3 dĩa cơm, 1 tô bánh canh, 1 tô hủ tiếu mì và mấy ly nước mà chủ quán tính đến tám mươi mấy ngàn ôi trời ơi… đau lòng quá, vì tội hồi sáng đi trễ nên không có xôi ăn bây giờ tốn tiền gấp 8 lần ăn sáng mỗi ngày luôn…. Ăn xong no bụng no đến tận cổ… mấy anh em rủ nhau đi qua cầu Cạn chơi cho biết. Cầu Cạn là một cái cầu khá dài và lớn, là một vật chứng hữu nghị giữa hai nước Việt Nam – Campuchia, đi qua cầu được một đoạn là trạm kiểm soát muốn đi qua thì phải có CMND (nếu là người dân địa phương) hay hộ chiếu ( nếu là người từ nơi khác tới), những người dân biên giới thì có thể qua lại để giao thương buôn bán nhỏ. Chúng tôi định là đi đến trạm cho biết thôi rồi quay lại đi chỗ khác chơi, thật may mắn trên đường đi Tú gặp lại người bạn cũ làm ở trạm nên dẫn chúng tôi qua trạm của Việt Nam rồi đi đến trạm của nước bạn tham quan, bạn ấy còn chỉ cho chúng tôi biết ranh giới nằm ở đâu và các trụ điện lớn dùng để nối dây bán điện qua Campuchia. Chúng tôi nói chuyện với Linh (bạn Tú) một chút rồi chia tay nhau vì sợ ảnh hưởng đến công việc của bạn ấy. Ai nấy trong chúng tôi đều vui và mãn nguyện vì đã được qua cửa khẩu chơi, biết thế nào là cửa khẩu biên giới….Rời cầu Cạn chúng tôi quyết định gửi xe đạp để đón xe buýt đi Thới Sơn thăm nhóm Tin học ở đó. Đi xe đến Nhà Bàn, chúng tôi lội bộ để đến đình Thới Sơn, vì không rành đường đi nên thay vì đi bằng con đường ngắn thì chúng tôi lại chọn con đường dài để đi vậy là đi bộ ngót gần 4 cây số mới tới nơi mệt lã người…Các bạn từ trong đình chạy ra vui mừng đón chúng tôi, tay bắt mặt mừng rối rít. Thuận bảo chúng tôi ra nhà sau ngồi chơi cho mát, vì chúng tôi đến thì đã trưa rồi và các bạn cũng ăn cơm hết rồi, chúng tôi ngồi vừa ăn sen + dưa hấu vừa nói chuyện về cuộc sống trong chuyến đi tình nguyện lần này, nói một hồi mới nhớ là mình chưa ăn gì nên mới nấu mì ăn thay cho cơm trưa. Sau khi ăn xong chúng tôi ra quán nước tiếp tục uống nước ăn trái cây và tán dóc một hồi nữa. Các bạn ở Thới Sơn dự định đi leo núi ngày hôm sau nên rủ chúng tôi ở lại sang mai cùng leo núi chung luôn, nhưng chúng tôi từ chối vì đi đến đây chúng tôi phải mượn xe của học trò chỉ đi trong ngày nên không thể ở lại được mặc dù rất muốn đi… Thuận dắt chúng tôi đi hái thị rồi ra đón xe cho chúng tôi về. Chào các bạn của tôi hẹn gặp lại ở buổi tập trung ngày 15/08 nhé. Sau khi ghé thăm các bạn chúng tôi mới thấy rằng mình thật may mắn ở một nơi tốt không lo ăn ở gì,nước uống càng khỏi phải nói chỉ toàn uống nước chín thôi, còn các bạn ở Thới Sơn thì phải uống nước mưa bằng gáo hay lon mà không nấu nữa chứ thật tội nghiệp (cũng may la không ai bị yếu bụng cả)…Về đến nhà Tú lại thấy khó chịu trong người nên nằm ngủ không chịu ăn cơm, và thế là lại từ chối một lời mời nữa, vì hồi chiều anh Lâm rủ hai nhóm tối nay đi ăn kem. Tối nay sao thấy buồn buồn chán chán sao ấy không hiểu nữa mặc dù ngày nay đi chơi rất vui, tôi cứ đi tới đi lui rồi lại chạy xuống bếp nấu nước đem nước lên châm vào chai…Tú cuối cùng cũng khỏe lại và xuống bếp ăn cơm. Tôi bước ra ngoài sân nhìn lên bầu trời ngắm sao, một bầu trời đầy sao trên một nền đen thật đẹp làm sao, ở Long Xuyên làm gì có cơ hội mà ngắm sao đẹp thế này, tôi sẽ ghi nhớ mãi hình ảnh đẹp này….. (&lt;st1:city w:st="on"&gt;&lt;st1:place w:st="on"&gt;Alice&lt;/st1:place&gt;&lt;/st1:city&gt;)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: black; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span style="color: black; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;*****&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="color: black; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 0.5in;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 0.5in;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: blue; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; font-size: 14pt;"&gt;An Nông, Chủ nhật, ngày 03/ 08 /2008&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 0.5in;"&gt;&lt;span style="color: black; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt;Cũng như những ngày nghỉ khác, chúng tôi cùng ngủ nướng tới 7h rồi mới dậy. Hai Khánh dậy sớm nhất mua xôi về cho cả nhóm ăn. Nhân đã có dự định hôm nay sẽ về quê nên cũng thức sớm chuẩn bị đồ và anh Lâm chở ra bến xe buýt. Xuyến, Tú và tôi đem đồ đi giặt sau khi ăn xong, trong khi giặt quần áo Xuyến chợt nhớ chuyện ở kí túc xá phải về gấp nên sau khi làm xong chuyện giặt giũ cũng khăn gối để đi Long Xuyên luôn. Tú và tôi mượn xe đạp của học trò đưa Xuyến đến bến xe, đến nơi rồi hai đứa tôi đợi Xuyến lên xe rồi mới quyết định xem là quay về nhà hay lên mạng, chần chừ một hồi hai đứa oẳn tù tì đứa nào thắng thì theo ý đứa đó, Tú đóng vai trò là đi lên mạng còn tôi vai trò là đi về nhà oẳn tù tì ba lần và tôi cũng thua ba lần… Hai đứa đạp xe đến tiệm net, ngồi chat, down nhạc và mục số tài liệu…quay qua quay lại một hồi đã 10h30, hai đứa tôi thanh toán tiền ra về. Ra khỏi cửa, tôi rủ Tú đi chợ mua bánh trái ji đó về nhà ăn, đi long vòng chợ mua toàn là cóc, ổi, củ sắn mà thôi. Hai đứa đạp xe tàn tàn về nhà, trưa nắng mà còn có gió ngược nữa chứ hai đứa đạp muốn hụt hơi luôn vậy đó, về đến nhà mệt cả người. Cả nhà đang ăn cơm hình như cũng gần xong rồi hai đứa tôi mới về tới nên ăn sau cùng “hốt hụi chót”. Cơm trưa xong, anh Lâm rủ mấy đứa tôi đi đào chuột ở bên sông có cả nhóm cất nhà đi nữa. Nhóm đào chuột hôm nay nhiều hơn kì trước, chín đứa cả anh Lâm nữa là mười đứa. Chúng tôi đi qua sông bằng một chiếc ghe nhỏ xíu mà còn là “ghe của Đường tăng” nữa chứ, ngồi trên ghe mà cứ phải tát nước hoài mệt còn hơn là bơi ấy chứ. Lên được bờ, mừng hết lớn, ngồi dưới ghe mà cứ hồi hộp hoài hà mặc dù mình đã đựoc học một khoá bơi lội rồi nhưng vẫn hơi ngán ngán khi gặp sông nước…^_^! Bắt đầu đi vào ruộng, đi qua mấy cái mương nhỏ, hai Khánh đi trước cùng với anh Lâm trên một bờ đê, chưa khởi đọng ji hết mà hai Khánh đã “chụp ếch” dưới mương rồi (thiệt tình, ông này yêu đất quá). Khởi đầu không được may mắn lắm đào cái hang nào cũng không thấy bóng dáng con chuột nào cả, chắc có lẽ cái bờ này bị ngập nên chuột nó dọn nhà đi hết rồi hay sao ấy….???? hai Khánh đào, hai bạn Tín và Bảo thì đổ nước liên tục vậy mà công cóc….đành bỏ cái bờ đầy nước ấy chuyển sang một cái khô hơn mong là sẽ có thu hoạch. Còn anh Lâm đi đào chuột mà dẫn theo “cái remote “đi bang bang đằng trước không them đợi chờ ai hết. Quả là trời không phụ long người, sau khi chuyển sang cái bờ cạn nước hơn, khô hơn thì hai Khánh đào được một cái hang to, Tín đứng nhìn vào hang và la lên “kìa kìa nó kìa, nó đưa cái mỏ ra đó”, nghe nói thế nên hai Khánh càng nổ lực đào và cuối cùng lôi ra được một con chuột lứa cũng khá, vậy là đã có mở đầu rồi…. Nhân dịp này nhóm chúng tôi mới có dịp nói chuyện nhiều với nhóm cất nhà và có thể thân hơn với họ, chúng tôi nói chuyện đùa với nhau thật vui và một điều thú vị được phát hiện là các bạn nhóm ấy đều sợ chuột, các bạn ấy đi theo đào chuột mà không dám bắt chuột dù chỉ là một con chuột con, đi theo để làm những chuyện như xách nước cuốc đào thì chịu chứ không chịu bắt chuột…khakha..con gái sợ chuột ko nói mà đằng này lại là con trai. Chúng tôi cứ đi, cứ đào, và cứ rượt bắt chuột hăng say mà không hay là đã đi đến biên giới rồi, đất Campuchia trước mặt, Tú, tôi và các bạn khác cùng nhau chạy đua xem ai chạy đến ranh đất nhanh nhất, waaaaaaaaaa….. tôi đứng trên đất bạn giơ hai tay lên cao tha lỏng người và la thật to mặc cho người ta nói ji, chúng tôi nói với nhau “mấy dứa mình đã đi ra nước ngoài rồi đó nghe”.&amp;nbsp; Trời cũng đã về chiều, thùng chuột cũng nhiều rồi nên đoàn người đào chuột chúng tôi trở về nhà và chuẩn bị một bữa cơm chiều thật ngon lành. Hôm nay đi đào chuột thật sự thì không vui bằng kì trước nhưng thu hoạch của chúng tôi là đã thu ngắn khoảng cách của hai nhóm thanh niên tình nguyện chúng tôi….. (&lt;st1:city w:st="on"&gt;&lt;st1:place w:st="on"&gt;Alice&lt;/st1:place&gt;&lt;/st1:city&gt;)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: black; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;*****&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="color: black; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt; &lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="color: black; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 0.5in;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 0.5in;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 0.5in;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: blue; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; font-size: 14pt;"&gt;An Nông, thứ ba, ngày 05/ 08/ 2008&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 0.5in;"&gt;&lt;span style="color: black; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt;Hôm nay anh Lâm kêu mấy đứa đi mittinh cổ động ngày toàn dân đưa trẻ đến trường ở trên núi. Sáng ra chúng tôi thức sớm chuẩn bị đầy đủ rồi xuất hành, hai Khánh và tôi được đưa đến trường trước sẽ có nguời đưa lên núi còn những người khác đi sau. Khi đến trường, hai Khánh đựơc thầy trong trường đưa đi lên núi trước, Tú và Xuyến cũng được anh Lâm đưa lên núi rồi, còn lại tôi ngồi ở trường đợi hoài mà không thấy ai lại rướt hết. Đợi được một hồi thì tôi thấy anh Lâm chạy xe lại ngoắt tay gọi tôi, tôi chạy ra, anh Lâm bảo lên xe về nhà, tôi ngạc nhiên, anh Lâm nói mấy đứa mình lên trễ nên người ta đi hết rồi, nhóm bạn kia chưa kịp đi nữa thì anh Lâm bảo quay về chuẩn bị lên núi làm nhà tiếp. Tôi về nhà không có chìa khoá vô nhà đành qua nhà bác ngồi lủi thủi một mình như con muỗi, mấy người kia thì rang cơm ăn sáng, tôi vẫn ngồi trên cái ghế dựa trước nhà không nói không cừơi như mọi khi, ai hỏi thì trả lờ không thì thôi mặt mài hầm hầm. Trong long tôi lúc ấy trống rỗng, có chút buồn như bị bỏ rơi vậy, tôi chán lắm, anh Lâm chọc tôi càng làm tôi cáu hơn đứng dậy cau mày đánh đấm anh Lâm túi bụi. Bạn Tín thấy tôi buồn kêu “bạn Huy một hồi lên núi với mấy đứa tôi đi…!!”, tôi không nói gì…chỉ im lặng. Một lát sau, Tú và Xuyến về tới , hai người trách anh Lâm tại sao không lên núi rướt mắc phải đi bộ về, Xuyến đưa cho tôi gói xôi bảo tôi ăn. Tôi đang ăn xôi thì anh hai về tới, vừa bước vô anh hai đi lại chỗ tôi vỗ nhẹ vào đầu tôi một cái rồi nói “ông Lâm này không chịu vô rướt người ta gì hết vậy, còn con nhỏ này nữa lại trường cho đã rồi bỏ về”, câu nói đó làm cho tôi phát nóng hơn làm như là tôi muốn đi về nhà không muốn đi cùng vậy, tôi cũng tiếc lắm chứ, vì giận quá nên không nghĩ gì tôi quăng gối xôi đang ăn dở xuống đất rôi bỏ xuống bếp, tự nhiên lúc ấy tôi chỉ muốn khóc thật nhiều. Rửa mặt xong tôi về bên nhà ngồi, Tú và Xuyến rủ tôi lên trường chơi thế là tôi không đi cùng nhóm cất nhà lên núi nữa. Sau cơn tức giận của tôi, hai Khánh bị anh Lâm và các bạn Thư, Tín trách sao không hỏi rõ gì hết mà đánh người ta rồi, anh hai không đi lên trường cùng ba đứa tôi mà ở nhà, sau đó cùng đi lên núi với đội cất nhà luôn đến chiều tối mới về. Cả buổi tối hôm ấy tôi không nói chuyện với hai Khánh , tôi cũng thấy mình hơi quá đáng nhưng không lẽ lại đi xin lỗi trong khi mình không có lỗi, tôi lên giường mà long luôn thấy khó chịu, chắc đêm nay ngủ không ngon quá….. (&lt;st1:city w:st="on"&gt;&lt;st1:place w:st="on"&gt;Alice&lt;/st1:place&gt;&lt;/st1:city&gt;)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: black; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;*****&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="color: black; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt; &lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="color: black; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 0.5in;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: blue; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; font-size: 14pt;"&gt;An Nông, thứ sáu, ngày 08/ 08/ 2008&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 0.5in;"&gt;&lt;span style="color: black; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt;Những ngày cuối cùng của chiến dịch đang trôi qua thật nhanh với những điều vô vị buồn tẻ làm sao. Mấy em học sinh thì đã tựu trường rồi nên các em bận lo chuẩn bị cho năm học mới và vì một số lý do khách quan ( mưa thì ngày nào cũng như trút nước, điện thì khi có khi không) nên vắng khá nhiều, có hôm mấy đứa tôi đội mưa đi dạy mà chẳng thấy em nào đi học hoặc đỡ hơn thì chỉ có vài em ở gần trường đi học mà thôi, những điều đó làm cho chúng tôi cảm thấy chán nản lắm nhưng cũng phải cố gắng cho đến ngày kết thúc…Hôm nay anh hai về quê, chỉ còn lại 4 đứa buồn quá chừng luôn. &amp;nbsp;(&lt;st1:city w:st="on"&gt;&lt;st1:place w:st="on"&gt;Alice&lt;/st1:place&gt;&lt;/st1:city&gt;)&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: blue; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; font-size: 14pt;"&gt;An Nông, thứ bảy, ngày 09/ 08/ 2008&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 0.5in;"&gt;&lt;span style="color: black; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt;Lại một ngày cuối tuần nữa bắt đầu, và đây cũng là ngày cuối tuần cuối ở An Nông vì tuần sau là chúng tôi đã kết thúc chiến dịch rồi. Chúng tôi thức dậy ăn sáng, rồi chẳng biết làm gì chỉ lủi thủi tới lui, một hồi sau bỗng Tú nghĩ ra một ý hay là nhờ bác trai chỉ đương rỗ nhỏ để đem về làm quà cho các bạn, Xuyến thấy thế nên cũng tham gia. Xuyến theo bác học, Tú thì theo anh tư học, tôi chỉ ngồi xem thôi, còn Nhân nằm ở cái võng bên nhà nhìn qua chặc lưỡi “ mấy đứa nay quậy quá đi nha…”. Bắt đầu là chuốt nan tre, rồi tới những bước đương đầu tiên và dần dần hoàn thiện một, hai cái rỗ. Hai cái rỗ nhỏ nhỏ xinh xinh mà tự tay các bạn làm thật dễ thương làm sao làm cho tôi cũng muốn có một cái nhưng tiếc là hết tre rồi không đủ để tôi làm nữa, nếu muốn làm thì phải lên núi mua tre về làm nhưng ai đi mua đây chứ?? Thôi vậy đành chờ anh hai lên rồi làm luôn….(&lt;st1:place w:st="on"&gt;&lt;st1:city w:st="on"&gt;Alice&lt;/st1:city&gt;&lt;/st1:place&gt;)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: black; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;*****&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="color: black; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt; &lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="color: black; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: black; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: blue; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; font-size: 14pt;"&gt;An Nông, thứ hai, ngày 11/ 08/ 2008&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 0.5in;"&gt;&lt;span style="color: black; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt;Sáng nay chúng tôi vẫn đi dạy mặc dù mấy em học sinh hôm nay là chính thức đi học luôn rồi. Vào lớp học thì cũng chỉ có một vài em, còn một số thì đang học trên lớp nên không thể qua học được. Chỉ còn một hai ngày nữa là chúng tôi phải chia tay với các học sinh rồi, trong lòng bỗng có một cảm giác hơi quyến luyến, nhìn các em vui chơi mà thấy dễ thương làm sao!!! Đáng lẽ là chúng tôi đã có thể kết thúc chương trình từ hôm nay, nhưng chúng tôi vẫn muốn đến trường tạo cho các em cơ hội thực hành với máy bù cho những ngày cúp điện các em không thể đến lớp được…. Giờ dạy chiều nay chỉ có một em học sinh đi học vì các em học buổi chiều này chủ yếu là học sinh lớp 7-8, mà giờ học chính của lớp 7-8 là buổi chiều. Khoảng 12h hơn, Nhân nhận được điện thoại của Duyên bảo là sẽ qua đây chơi bảo là chuẩn bị ra đón. Chúng tôi mừng lắm vì lâu lắm mới có bạn đến chơi mà còn đông nữa chứ, cả hai nhóm Thới Sơn và Chi Lăng qua luôn. Hơn 3h, những người bạn đã đến tới nơi, cũng vừa lúc đó thì cúp điện cái bụp học trò phải ra về vì không thể thực hành tiếp, bọn tôi dắt bạn về nhà ngồi tán dóc, ăn trái cây, chơi đùa vui vẻ quá chừng luôn. Thuận nói là phải kết thúc chương ngày 10 để ngày 13 tổng kết ở xã,&amp;nbsp; còn ngày 15 là tổng kết ở Lâm viên – núi Cấm. Nghĩ đến ngày trở về Long Xuyên chúng tôi cũng rất nôn nao nhưng cũng hơi lo vì không biết tới ngày tập trung thì chuyện xe cộ như thế nào đây….Tối nay đi dạy cũng chẳng có ai đi học cả…thật là học trò gì “ lá rụng mùa thu”.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: black; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;*****&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="color: black; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt; &lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="color: black; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 0.5in;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: blue; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; font-size: 14pt;"&gt;An Nông, thứ tư, ngày 13/ 08/ 2008,&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 0.5in;"&gt;&lt;span style="color: black; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt;Ngày hôm qua chúng tôi đã kết thúc chương trình dạy và đã chia tay các em học sinh nên hôm nay được nghỉ và được ngủ nướng. Nhân được học trò rủ đi chơi nên thức dậy rất sớm và đi chơi luôn, Tú và Xuyến cũng thức dậy rồi rủ nhau đi chợ, chỉ còn hai Khánh và tôi nướng tới 8h thì hai anh em cũng chui ra khỏi mùng. Anh hai rửa mặt xong rồi qua nhà bác nói chuyện với mấy bạn đội cất nhà, tôi thì ngồi bên nhà trang trí cuốn sổ tay để đưa cho mọi người kí tên. Một lát sau, Sang đem bánh mì qua cho tôi và kêu qua nhà chơi ngồi một mình chán lắm, tôi đi qua nhà đưa sổ cho bác “ Bác ơi ghi vài dòng cho con làm kỉ niệm đi nha bác…” – “Ừ con để đó đi”, bác ghi xong tôi đưa cho Sang, Tín và Bảo ghi vài dòng cảm nghĩ vào sổ, trong khi chờ đợi các bạn suy nghĩ để ghi thì tôi qua nhà anh tư chơi, Sang cũng nhảy qua ngồi chơi. Không khí yên tĩnh làm sao, giờ này mà hát dân ca hay vọng cổ thì hay lắm nhỉ tôi chợt nghĩ Sang là dân Chợ Mới nên có lẽ là bíêt hát vọng cổ “Sang, u biết hát bài Chợ Mới không?”, “Cái chợ có hồi nào và bao nhiêu tuổi..” – Sang ngân nga câu đầu của bài hát rồi nhướng mắt “ bài này trước đây ba tôi có hát cho tôi nghe rồi nên tôi thuộc..”, “Vậy u hát nghe đi, tôi hát với u khúc đầu nha vì tôi không thuộc khúc sau…ok”, “uhm, chịu luôn quên thì tôi tiếp”…Tín và Toàn ngồi bên nhà bác nhìn qua ủng hộ “hát đi, hát đi”, tôi bắt đầu hát, giọng tôi khôg tốt nên hát không hay lắm rồi đến Sang cất tiếng hát, một giọng cao ấm áp rất hay và hợp với dân ca, đến đoạn “ Chúng tôi yêu nhau đã sáu năm rồi mà chưa thành chồng vợ… cha thì gật đầu,mẹ lại quay ngang rồi bảo thằng Sang cái tính nó cọc cằn sợ sau này con Huy bị ăn hiếp…” hát tới đây mọi người nghe cười rộ lên làm tôi mắc cỡ quá, Sang cũng mắc cười không hát nữa “ thôi hát hết nổi rồi buổi sáng không có hơi để chiều tối hát cho hé…”.&amp;nbsp; Trưa đến, buổi cơm cũng như mọi hôm tiếng cười nói rộn rã quay quanh mâm cơm đơn giản, tôi ăn chậm nên mấy an hem ngồi bên mâm tôi đang ăn đã đứng lên hết chỉ còn tôi ngồi ăn, Tín từ bên mâm kia đi qua ngồi xuống “ qua đây ăn cho vui”, nói giọng đủ nhỏ tôi nghe “ hôm nay là sinh nhật u phải không?”, tôi nhìn Tín hơi ngạc nhiên “ai…!hôm nay là…”, “ ngày 13 tháng 8” nghe Tín nói ngày 13/8 xong tôi mới nhớ ra rằng hôm nay là sinh nhật mình, tôi khẽ cười rồi tiếp tục ăn. Anh Lâm nói hôm nay phải đến xã để tổng kết chiến dịch mù hè tình nguyện, đúng 1h hai đội chúng tôi và anh Lâm đi bộ ra xã, đến xã chúng tôi phải ngồi đợi một hồi lâu mới có lệnh mời vô họp. Bàn họp chỉ có vài người hai ông lớn là phó chủ tịch xã và bí thư đảng uỷ, một vài ông bí thơ của các đơn vị vẻ mặt lạnh nhạt không quan tâm…nói thật tôi chưa thấy buổi họp nào chán như vậy, ai muốn họp thì vào ngồi còn không thì đứng dậy tự nhiên đi ra vào, điện thoại thì không tắt chuông để reo inh ỏi, hút thuốc phì phà ô nhiễm… kể cả mấy ông lớn cũng vậy; Mở đầu là tuyên bố lí do cuộc họp của bà bí thơ, kế là anh Lâm đọc báo cáo thành tích và sau đó là một khoảng im lặng chờ đợi những ý kiến đóng góp cho bài báo cáo…một hồi lâu không ai nói gì cứ chờ đợi chú Thọ phó chủ tịch xã mới hỏi hai đội có ý kiến gì không thì Sang đứng dậy thay mặt đội cất nhà nói ý kiến và những bức xúc của mình “ em tên Sang đại diện cho đội cất nhà xin đóng góp một số ý kiến cho chiến dịch lần này để sau này nếu xã có nhận đội hình nào đó trong chiến dịch năm sau thì sẽ có kinh nghiệm và làm tốt hơn.từ ngày đội chúng em về đây là nửa tháng rồi mà đây là lần đầu tiên mới gặp mặt các chú cán bộ xã ở đây, và dường như xã không hề có chút nhiệt tình không quan tâm việc tụi em có mặt ở đây và làm nhiệm vụ thì cũng mặc kệ, không ai đến thăm hỏi gì về chuyện ăn ở làm việc như thế nào chỉ có hôm bữa chị Trân ở ngoài huyện đoàn vào thăm tụi em thôi chứ ở xã thì không thây ai….còn vấn đề nữa là chuyện đi cất nhà tụi em nhận nhà để cất là ở trên núi Phú Cường mà đường từ đây lên núi thì mọi người ở đây cũng biêt rồi rất khó khăn và xa mà lại không có phương tiện đi mỗi lần đi anh Lâm phải đưa đi đưa về mấy bận rất cực khổ, có khi phải lộ bộ băng đường đồng để về nhà, mà về đến nhà thì trời đã tối rồi, rất là mệt mà không thấy ở xã có người nào tiếp... đến việc cất nhà cũng chỉ có mấy đứa em và anh Lâm làm, từ lúc tụi em về đây tới giờ thì chỉ có anh Lâm đi theo tụi em và cùng tụi em làm mọi việc thôi nhưng chúng em cũng đã cố gắng hoàn thành nhiệm vụ mà trường giao cho…em nói ra đây không phải kể công mà chỉ là đóng góp ý kiên để xã có thể làm tốt hơn trong chíên dịch mùa hè tình nguyện năm sau thôi…em xin hết” (những câu nói này Huy rất ấn tượng nên nhớ nhưng cũng có một vài chỗ Huy viết không chính xác từng câu từng chữ mong Sang và các bạn thong cảm nha…).&amp;nbsp; Sau những lời “nhắn nhủ” chân thành của Sang thì hai Khánh cũng nói về đội tin học “ em tên Khánh đội trưởng đội tin học xin báo cáo đội em cũng về đây 1 tháng rồi nhưng chỉ có 2 tuần có điện để dạy còn 2 tuần đầu là hầu như cúp điện mà dạy tin học mà cúp điện thì chỉ có nghỉ thôi chứ không thể dạy lí thuyết được, lý thuyết thì mấy hôm đầu còn có thể dạy nhưng những ngày sau là thực hành rồi mà cúp điện là không dạy được các em không tiếp xúc được thường xuyên với máy nên tiếp thu chậm và phần lớn các em chỉ lần đầu tiếp xúc máy vi tính nên còn lạ song sau khoá học này các em đều biết thực hiện các thao tác cơ bản trên máy nhưng thật sự thành thạo các thao tác này thì chỉ chiếm 60% số học sinh học thôi, học lực cao nhất chỉ có thể là khá mà thôi chứ không được giỏi nữa, theo chỉ định của trên thì tụi em phải kết thúc ngày 10/08 nhưng tụi em đã cố gắng dạy thêm một hai ngày nữa để các em có thời gian thực hành thêm để các em nhớ nhiều hơn… mong là sau này xã có nhận một đội tin học khác của chiến dịch năm sau thì xã cố gắng hỗ trợ máy phát điện để đội hoàn thành nhiệm vụ tốt hơn…em xin hết”. Cui cùng là lời cảm ơn, những giải thích cho những vấn đề mà hai đội đã đưa ra và một món quà nhỏ để làm kỉ niệm rồi chia tay, lời cuối cùng để kết thúc buổi họp của bí thơ Tuyền là “ mời các anh các chú đến nhà Đại Lâm để ăn liên hoan”. Chiều nay, bác gái nấu lẩu chua để đãi mọi người, mỗi người một việc cùng nhau chuẩn bị buổi tiệc… Bàn tiệc đã sẵn sàng, hai cái lẩu được dọn ra hai bên, một bên uống rượu còn một bên thì không, tất nhiên là tụi con gái chúng tôi thì ngồi bên không rượu rồi còn Nhân thì sợ phải uống nên cũng nhảy qua chỗ mấy đứa tôi ngồi… khách mời hôm nay là chú Thọ, chị Tuyền, và một vài người bên xã đội. Mở đầu cho buổi tiệc nhỏ này là lời phát biểu của chú Thọ, phó chủ tịch xã, đó là những lời cảm ơn và động viên cho những tình nguyện viên, cho gia đình nuôi quân,…sau đó chú Thọ mời từng người trong chúng tôi uống mỗi người một ly, chúng tôi phải uống vì đây là lời mời của người lớn mà cũng là uống giao lưu nên có thể…. Trong những câu nói của chú Thọ tôi vẫn còn nhớ một vài điều “ các cháu là sinh viên, các phải năng động trong học tập sáng tạo phát triển bản thân, nhưng không phải lúc nào các cháu chỉ biết có học thì rất chán, các cháu cũng phải năng động trong việc chơi nữa, trong cuộc đời người thì đẹp nhất là thời sinh viên, nếu các cháu chỉ biết học mà không chơi thì chẳng phải phí đi cái tuổi của mình không, đôi lúc các cháu cũng nên quậy một chút để tạo một kỉ niệm trong đời, để sau này khi các cháu có ra trường đi làm rồi, có một lúc nào đó các cháu hoài niệm về những kỉ niệm mình đã có các cháu sẽ thấy mình như trẻ lại….”, nghe những lời của chú Thọ chúng tôi thấy cũng rất đúng, nhưng chúng tôi đâu phải là “hiền” đâu tại có nhiều khách nên phải giữ ý tứ một tí thôi, chứ thật ra đây toàn là “ nhất quỹ nhì ma thứ ba là tụi này…” ^_^. Thế là bàn tiệc đã bắt đầu, bọn con gái chúng tôi thì cứ ăn và ăn, còn con trai thì vừa ăn vừa uống, choc choc thì bên phe wine lại mời một ly giao lưu cho bên nowine, vậy là không ít thì nhiều mỗi đứa cũng bị giao lưu vài ly… &amp;nbsp;Ngồi ăn được nữa buổi thì Nhân, hai Khánh, Tín và anh Lâm “rút lui” ra nhà sau ngồi nói chuyện và cũng để trốn khỏi bị uống nữa…, mấy đứa con gái chúng tôi ngồi them chút thì cũng đi theo luôn… Ở nhà bếp, mấy anh em và bác gái ngồi nói chuyện với nhau nói về những bức xúc đối với việc thanh toán tiền ăn cho đội cất nhà chậm trễ mà còn bị cắt bớt nữa chứ, rồi bàn đến chuyện xe cộ thế nào để ngày về được tiện lợi,… Cuối cùng bàn tiệc cuối cũng tàn, mấy đứa tôi cùng nhau dọn dẹp rồi sau đó thay phiên nhau đi tắm. Tín đang ngồi ở cửa bếp, thấy tôi từ nhà bếp đi ra bảo “ đi tắm thay đồ đẹp đi nè, tối nay có chuyện vui đó..”, tôi hiểu ý Tín tôi chỉ cười rồi đi về nhà. Khoảng 6h, tôi đang ngồi bên nhà đjoc truyện với Xuyến và Tú thì nghe tiếng bé Ngọc bên nhà reo lớn với vẻ thích thú “ A, út về! bánh sinh nhật kìa, hồm nay sinh nhật cô Huy nè…”, “ chèn ơi, nhỏ này làm hỏng kế hoạch của người ta hết à…”- tiếng hai Khánh khẽ trách, mẹ bé Ngọc hỏi sao nó biết thì nó nói là mấy chú nói với nhau nó nghe được, nó chạy qua nhà bên này chô tôi đang ngồi, nó ôm chầm lấy tôi “ chúc cô Huy sinh nhật vui vẻ…”, “ cám ơn bé Ngọc nha”. Trong lòng tôi lúc này có một cảm giác thật khó tả, xúc động muốn khóc… tôi không nghĩ rằng là một sẽ được tổ chức sinh nhật, tôi cứ nghĩ mọi người đã quên và… tôi cũng đã quên…tôi vui đến nỗi chẳng biết nói gì chỉ biết nhìn Tú và Xuyến cười để lộ sự hạnh phúc trên gương mặt… Tôi biết mọi người đang chuẩn bị gì đó ở bếp, nên tôi đứng dậy đi ra xem có gì giúp không, nhưng vừa mới tới cửa thì đã bị anh Lâm đuổi về không cho vô, chà…làm gì mà bí mật dữ vậy, tôi về ngôi trên giường nhìn Tú và Xuyến cũng có gì đó bí mật lắm nhưng tôi không hỏi. Một lát sau, anh Lâm kêu ba đứa tôi đi qua nhà lớn, Xuyến chạy đi trước còn Tú kéo tôi lại cho tới khi Xuyến ra hiệu thì Tú bịt mắt tôi lại, dắt vào nhà, cho tôi ngồi xuống. “Tắt đèn đi, tắt đèn đi”. Tôi vừa cảm giác đèn tắt thì mọi người im lặng và….” Happy birthday to you, happy birthday to you, happy birthday to Huy rùa…”, lần đầu tiên tôi được tổ chức sinh nhật ở một nơi không phải ở Long Xuyên hay Châu Đốc mà là ở An Nông nơi mà lân đầu tiên tôi đặt chân đến, những người tổ chức sinh nhật cho tôi là những anh em rất thân với tôi, là những người bạn mới quen không lâu nhưng lại có cảm giác rất thân thiết, họ là như là một gia đình mới của tôi vậy…. Tôi thổi nến sau khi ước một điều ước nho nhỏ rồi chia bánh cho mọi người. Mọi người vừa ăn bánh vừa cười đùa với nhau, đang ăn chưa hết đĩa bánh nữa thì hai Khánh trét kem vào mặt Tín, Xuyến thấy vậy cũng trét vào mặt ạnh Lâm và sau đó là… nổi loạn… than ai nấy giữ mỗi người cầm lấy đĩa kem của mình rồi chạy đi để khỏi phải bị trên mặt ăn kem, chúng tôi rượt đuổi nhau đùa giỡn như những đứa con nít…mệt ơi là mệt nhưng cũng vui cực kì. Từ khi đến nơi này tới hôm nay mới được quậy một trận thật đã như vậy. Chạy một hồi mệt lã hết cả người, tất cả mấy anh em về nhà rửa sạch kem trên mặt rồi tiếp tục ngồi lại với nhau ăn trái cây, vừa ăn tôi vừa nghĩ về món quà mà Tú và Xuyến tặng cho tôi, đó là một tấm thiệp và một tờ giấy nhỏ kèm theo “ và đây là món quà dành cho nhà mi. Nhưng nhà mi phải thể hiện bản lĩnh của mình mới nhận được món quà. Hãy đi theo chỉ dẫn của ta: đi đến cái nơi mà hang ngày nhà mi đều đến, đặc biệt khi đến đấy mi sẽ hưởng được một các mùi khó quên mà 3 ngày mi cũng không hết được.” tôi cứ nghĩ mãi mã không biết cái chỗ có cái mùi đặc biệt ấy ở đâu nữa, rồi tôi chợt nhớ ra mấy hôm trước tôi, Tú và Xuyến vào bếp nhóm lửa nấu mì hay gì đó khói bếp làm cho tay của ba đứa có cái mùi khói mà rửa hoài không hết…, vậy là tôi tìm ra nơi đó rồi nhưng không thấy có gì đặc biệt cả chẳng tìm thấy gì… bé Việt chạy theo tôi theo dõi từng hành động của tôi “ cô Huy cố lên, đúng chỗ đó rồi, nhìn xuốn một chút, ngay góc đó..”, tôi nhìn vào góc bếp nhìn thật kĩ nhưng cũng chẳng thấy gì, tôi định đứng dậy thì bé Việt bảo “ cô có thấy tấm thiết ở dưới cái lò không…”, tôi nhìn vào đó hình như có cái gì đó, thò tay vào rút nó ra… thì ra là một tờ giấy nữa “ chúc mừng nhà mi đã vượt qua cửa 1. Nhưng đừng vội mừng nhé, chưa được đâu. Hãy đi đến nơi mà ngày nào mi cũng đến tàn sát sinh linh không cho nó phát triển them nữa, chú ý đó là “khả thực”.” tôi nghĩ ngay đến cây đậu rồng vì hang ngày trước giờ cơm tôi đều ra nhìn lên dàn và tìm xem có trái đậu nào đủ lớn để hái chưa, mỗi lần như vậy hai Khánh lại nói “ cây đậu này lên hổng nổi với mày đó Rùa”, tôi và bé Việt rọi đèn lên cây tìm và… tôi cũng tìm ra một tờ giấy nữa “ chúc mừng nhà mi đã vượt qua một cửa nửa và bây giờ nhà mi hãy đi đến nơi lưu trữ nguồn lương thực cung cấp cho mi hang đêm khakhakha. Đó là nơi mà mi cần khám phá đó. Bí mật bất ngờ đang chờ mi. Chúc may mắn!.”. Tôi chạy vào nhà tìm những chỗ để bánh hàng ngày, lục lọi mà chẳng thấy gì ngoài bánh thôi, tôi suýt bỏ cuộc thì Nhân mượn tò giấy đọc rồi nói “ có tìm chỗ cái bàn chưa” - ”rồi, tìm hết rồi” - ”tìm trong thùng mì chưa” – “ thùng mì ư? Nhưng thùng mì hết rồi? nhưng tại sao mì không nghĩ ra nhỉ?”. Tôi chạy vào cái thùng mì đã hết mà tôi dự định để đồ hôm trở về Long Xuyên, nhìn cái thùng được gài chặt tôi thấy lạ vì khi tôi để đò vào thì không có gài, tôi mở ra… oh… một con chó nhồi bong, cái rỗ bên trong có một tờ giấy nữa “ Hy vọng món quà này sẽ làm Huy vui. Đây vừa là món quà sinh nhật mà cũng là món quà kỉ niệm của những ngày tháng ở An Nông”, lúc này tôi vui hết mức, tôi trở nên như đứa bé vừa được nhận món quà chỉ biết ôm lấy món quà và luôn miệng “ đẹp quá, đẹp quá”, tôi nhìn Tú và Xuyến “ cám ơn hai u nha, thật cám ơn”. Tôi cầm món quà ra khoe với mọi người. Tôi đi ra nhà sau thấy Tín, Sang và anh Lâm đang ngồi nói chuyện, tôi nhìn trăng “ wao trăng hôm nay sáng đẹp quá hà”, Sang liền nói “ ê, vậy mấy đứa mình ra ngồi nói chuyện ngắm trăng đi dù sao cũng chưa buồn ngủ mà, lấy cái chiếu ra trải” – “ rồi châm them trà uống nữa thì càng hay” – tôi nói them vào. Vậy là tôi vào kêu hai Khánh, Nhân, Tú và Xuyến ra tham gia. Mười một người ngồi thành vòng tròn trên chiếu, nói chuyện uống trà ngắm trăng thật không có gì đẹp bằng cảnh tượng này. Cả nhóm hát những bài hát tập thể, rồi từng người hát, mà hát nhiều nhất là Sang và Tín họ hát rất nhiều hết bài này đến bài khác, tôi cũng hát một vài bài và hát với Sang một đoạn đầu của bài Chợ Mới rồi Sang hát trọn bài cho mọi người nghe… Bình trà nhỏ mà đến 11 người nên không đủ chỉ chút xíu là hết một bình mà mỗi lần hết thì Sang lại kêu “ Thư à châm cho bác bình trà nóng coi con” làm mọi người cười muốn vỡ bụng… Trời cũng đã về khuya, hang xóm láng giềng đều ngủ hết cả chỉ còn chúng tôi, thật chúng tôi không muốn giải tán, đây là lần đầu chúng tôi, hai đội Tin học và Cất nhà, ngồi lại với nhau nói chuyện cười đùa vui vẻ như thế này, ngày hôm nay có lẽ không bao giờ quên được trong mỗi chúng tôi, và khi chia tay nhau rồi không biết đến khi nào có dịp ngồi lại như thế này nữa. Có lẽ mọi người cũng đang nghĩ như tôi nên không ai nói gì, không khí trở nên yên lặng, mọi người nhìn nhau mỉm cười ghi nhớ lại từng giây từng phút này…. Cuối cùng thì… ai nhà nào về nhà nấy mặc dù có chút tiếc tiếc cái gì đó… Vào nhà 5 anh em chúng tôi ngồi với nhau, Nhân thì nằm ngoài võng, Xuyến và Tú thì ngồi ghi gì đó vào những quyển sổ, tôi và hai Khánh ngồi nghe nhạc. Đang ngồi thì Khánh kêu đói rồi tự nhiên đứa nào cũng thấy đói theo, tôi nhớ là còn cơm nhiều nên rủ Tú đi lấy cơm lên ăn. Một tô cơm to, năm cái muỗng, và…một chén muối ớt + muối tiêu (tội nghiệp wa)… Tú nói chưa từng ăn như thế này cơm và muối ớt, đơn giản mà ngon cực kì cho nên ăn hết một tô rồi thêm một tô nữa vẫn thấy ngon, muốn ăn tiếp nhưng tiếc là cơm hết rồi nên chỉ đủ dằn bụng mấy đứa tui thôi… nhưng ít ra cũng còn đỡ hơn là để bụng đói ngủ thì thật khó chịu. Trong khi mọi người đang đi dần vào giấc ngủ thì Tú và tôi vẫn còn nằm nói chuyện với nhau, hai đứa vừa nói vừa cười khúc khích làm cho Xuyến và Nhân ngủ không được chốc chốc lại quay quay bảo “ngủ đi nè, hai đứa”. Hai đứa tôi vừa nói chuyện vừa nghe âm thanh của đêm khuya, thứ âm thanh nghe vừa lạ, vừa quen, vừa vui tai mà khi ở thành phố thì không thể nghe được…. rồi hai đứa ngủ từ lúc nào cũng không biết nhưng tôi biết một điều là tối hôm nay mọi người ngủ rất ngon, và chắc chắn rằng tối đêm nay sẽ là một kỉ niệm đẹp mãi ghi dấu trong lòng mỗi chúng tôi. Một đêm trăng tình yêu…..(&lt;st1:place w:st="on"&gt;&lt;st1:city w:st="on"&gt;Alice&lt;/st1:city&gt;&lt;/st1:place&gt;)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: black; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;*****&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="color: black; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt; &lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="color: black; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 0.5in;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: blue; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; font-size: 14pt;"&gt;An nông, thứ năm, ngày 14/08/2008,&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="color: black; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt;Ngày cuối cùng sống ở An Nông. Chúng tôi phải tận hưởng những giây phút vu vẻ ngắn ngủi với gia đình, bạn bè tìm những kỉ niệm đẹp bên nhau để ngày mai chúng tôi nói lời chia tay ở nơi hội quân. Không bỏ lỡ một thời gian nào, Nhân được học trò rủ đi chơi núi gì đó nên y ta thức sớm chuẩn bị mọi thứ đợi học trò đến rước đi. Tú cũng lập kế hoạch cho ngày hôm nay là đến trường và tặng quà cho một vài học trò mà hôm qua chưa nhận quà. Xuyến thì gôm quần áo đi giặt để mai đem đồ sạch về. Đội cất nhà cũng có kế hoạch hôm nay, họ nhờ Bác gái làm bánh ướt đãi cả nhà. Hai Khánh và tôi qua nhà lớn vừa ngồi nói chuyện với các bạn và anh Lâm vừa xem bác làm bánh. Một không khí thân thiện, một cảm giác gia đình, thật vui vẻ, tiếng cười đùa rộn rã, điệu bộ làm trò làm cho mọi người phải cười ngất của Sang, lời đối đáp qua lại của Nhân và Sang Tín Bảo… Anh Lâm đi rướt Hương ( bạn gái của anh Lâm) về cùng ăn bữa cơm gia đình, trong khi đó chị tư, Xuyến, Tú và tôi đang chuẩn bị phụ liệu để làm chả giò ăn kèm bánh ướt. Món ăn làm xong, dọn lên cả nhà cùng quay quần bên nhau, một đại gia đình lớn có hai bác, anh chị tư, bé Ngọc, bé Việt và mười đứa chúng tôi. Chúng tôi nói đùa với nhau “bác ơi có nhà nào mà có mười đứa con mà tuổi ngang nhau như thế này không nhỉ”, “chắc mau nghèo quá hé”… Bác trai quyết định làm thịt con chó để đãi cho chúng tôi. Tôi bị đánh thức bởi một tiếng kêu thất thanh nghe rất… tôi giật mình ngồi dậy chạy ra nhìn ra phía sau nhà, bác trai đang cột con chó đang giẫy giụa vì bị cắt cổ vào gốc cây để lấy huyết, chỉ nhìn thấy bấy nhiêu tôi đã hoảng rồi không dám nhìn tiếp. Một lát sau, tôi buộc phải ra sau rửa mặt nên tôi đi ngang qua nhà rồi đi đường trong nhà chứ không đi đường ngoài như mọi khi, vừa bước qua Bảo nhìn tôi và cười “ sao không đi đường kia vậy…”, tôi chỉ cười và lắc đầu, đánh răng xong tôi đi ngay về nhà không dám nhìn ra xem con chó nó như thế nào nữa… Tôi nghĩ mình cũng không thể ngồi ở bên nhà hoài được phải qua bếp tiếp mọi người, qua thì qua miễn là không nhìn thấy người ta mổ xẻ con chó ra là được rồi. Con chó ấy ngày đầu tiên chúng tôi vào nhà ở nó cứ quấn quít lấy chúng tôi, nó mừng rỡ cứ như chúng tôi quen nó từ đời nào vậy, và cứ mỗi ngày đi dạy về làm nó chạy theo mừng rối ríc làm chúng tôi thấy vui vui… vậy mà giờ nó lại trở thành món ăn trên mâm đãi chúng tôi… Tôi ở bên bếp suốt làm những chuyện lặt vặt để gíup chuẩn bị nấu ăn và sẵn dịp cách làm món cầy như thế nào. Bác trai qua là một tay làm thịt chó nhà nghề luôn, thịt chó không nghe mùi hôi, nồi nước hầm thì thơm phức hà mặc dù mình sẽ không ăn nhưng nhìn thấy rất ngon, chị tư làm món chấm là nước mắm nước cốt dừa phải nói là bọn con gái chúng tôi chấm nhất là món đó thôi. Giờ cơm chiều với món ăn cực đơn giản trứng chiên và nước mắm, mười đứa chúng tôi ngồi ăn ngon lành ( có lẽ một phần vì đói). Một câu nói làm cho chúng tôi phát cười và nhớ mãi của chị tư “ mấy em ăn đi nước mắm còn nhiều lắm” có lẽ vì thấy mấy đứa tôi ăn ngon miệng quá và khen nước mắm chấm thịt chó ngon quá nên chị mới nói vậy nhưng làm chúng tôi suýt nghẹn vì… cười…không ngờ buổi cơm cuối cùng lại ăn cơm với nước mắm thế này và chúng tôi sẽ không quên buổi cơm này đâu… Ăn xong dọn dẹp nhường chỗ lại cho mấy ông nhậu thịt chó, mấy người không nhậu này ăn no rồi nên đi tắm rồi đi dạo mát… Anh No bên xã đội sang rủ chúng tôi một lát nữa đi qua bên đó ăn cháo các anh nấu vì ngày hôm trước Tú, Xuyến, Nhân và tôi có qua bên đó ngồi chơi thăm hỏi và mấy anh có hứa trước khi chúng toi về sẽ nấu cháo nhái đãi chúng tôi. Cả bọn kéo qua bên xã đội,&amp;nbsp; các anh vẫn chưa chuẩn bị xong “ mấy đứa cứ tự nhiên ngồi chơi đợi mấy anh một chút há, ngại quá hứa là cháo nhái mà không bắt được con nhái nào nên thay bằng cháo vịt rồi mấy em không buồn chứ” – anh No giải thích, “ không sao đâu các anh có lòng là mấy em vui không&amp;nbsp; hết nữa là buồn gì, để khi nào có dịp trở lại đây các anh đãi món gì lạ thật lạ nha”. Trong khi chờ đợi cả nhóm mượn bộ bài chơi vài ván, tôi thì luôn là người ngồi xem thôi chứ đánh một cái là chia đã tay luôn hà…. Rồi bàn tiệc cũng bắt đầu, thức ăn dọn ra, chén đũa dọn ra, và… một chai rượu cũng được đem ra, chúng tôi hơi ngạt nhiên vì hồi nãy lúc được mời thì các anh khẳng định là chỉ ăn thôi không uống nhưng giờ thì… mỗi đứa chúng tôi cố tiếp vài ly xã giao rồi tìm lý do để rút lui về nhà “ ê, hồi nãy bác gái kêu mấy cô nữ về sớm giúp bác nấu chè ăn đó nghe” – Tín khéo léo nhắc để chúng tôi có cơ hội về. Vậy mà mấy anh không cho cứ nhất mực kêu uống thêm mỗi cô nữ mỗi người một ly nữa, mấy nam nhân trong nhóm chúng tôi thì không cho vì sợ mấy đứa nữ chúng tôi mệt rồi sáng mai thức trễ không kịp giờ lên đường, nhưng vì bị ép quá nên cuối cùng Xuyến đứng lên và nói một câu dứt khoác “ thôi bây giờ em đại diện cho bốn đứa nữ, em sẽ uống …”, “ khoan nếu một mình em uống thì uống ba ly nha chịu không???”, “ được chịu luôn, nhưng em uống xong thì cho tụi em cả nhóm đi về nhà bên ấy để còn chuẩn bị đồ đạc còn giúp bác nấu chè nữa, xin các anh thông cảm…” nói xong Xuyến ực liền ba ly chúng tôi không kịp cản. Rồi chúng tôi cũng thoát được chỗ “thị phi” ấy, về nhà dọn cho xong đống đồ còn lại vào balô và sang nhà ngồi nói chuyện với hai bác. Không khí thật lắng đọng, hai bác ngồi không nói gì, mười đứa chúng tôi cũng không biết nói gì, ngồi một hồi Sang thay mặt cho đội cất nhà nói lời cảm ơn hai bác và anh Lâm “ con thay mặt cho nhóm cất nhà nói lời cảm ơn hai bác, từ lúc đặt chân đến đây tụi con luôn được sự giúp đỡ của anh Lâm, tụi con sống ở đây như là được sống ở chính nhà mình vậy đôi lúc còn thấy dễ chịu hơn ở nhà nữa, hai bác thương yêu tụi con như con cháu trong gia đình, tụi con sống ở đây là tạo một sự khó khăn cho gia đình mà tụi con không thể giúp được gì, giờ chỉ có thể nói lời cảm ơn với hai bác mà thôi”, Sang nói xong quay sang hỏi “ đội tin học có gì muốn nói không nói với hai bác đi”, thật sự thì những gì chúng tôi muốn nói thì Sang đã nói hết rồi còn gì nhưng chẳng lẽ chẳng nói năng gì với hai bác, tôi khều anh hai nhưng anh hai lắc đầu tôi đành lên tiếng với giọng hơi run “ à… ờ… con thì giở trong lời ăn tiếng nói những gì chúng con muốn nói thì Sang cũng nói, và con cũng chẳng biết nói gì ngoài từ cám ơn hai bác và anh Lâm trong một tháng qua đã giúp đỡ nuôi tụi con để tụi con có điều kiện đi dạy và hoàn thành nhiệm vụ của mình, trong thời gian tụi con ở đây tụi con chỉ biết đi dạy rồi về có cơm sẵn ăn không giúp gì được cho gia đình chúng con rất ngại…”, “ chèn ơi giúp gì, chỉ cần mấy đứa con làm tốt nhiệm vụ là được rồi, nhà có việc gì đâu mà cần giúp..”- bác gái lên tiếng. Toàn đi lại chỗ hai bác “ Hai bác, thời gian tụi con ở đây hai bác chăm sóc giúp đỡ tụi con, nơi đây như gia đình thứ hai của tụi con, tụi con xem anh Lâm như anh và hai bác cũng như là ba mẹ, và ngày mai chúng con phải rời nơi này trở về trường để tiếp tục việc học tập, con hay ôm ba mẹ trước khi chia tay vậy bây giờ hai bác cho con ôm hai bác một cái để thể hiện tình cảm của con…” nói xong Toàn ôm hai bác, dường như muốn khóc vậy, chúng tôi cũng muốn khóc. Hai bác nghe những lời tâm sự của chúng tôi xong rồi và bây giờ hai bác mới lên tiếng “ bác biết thời gian ở đây có những cái các con không quen, khó khăn và thiếu thốn, nhà ở thì có thể không vấn đề gì nhưng về chuyện ăn uống thì có lẽ hơi thiếu thốn, nhưng như vậy có thể làm cho các con hiểu cuộc sống của người dân địa phương mình còn khó khăn, các cháu về trường cố gắng học hành để mai này trở thành những kỹ sư giúp quê hương mình giàu hơn, còn điều nữa là các con nên tạm gác những chuyện yêu đương để tập trung vào học bác biết tuổi các con thì không tránh khỏi chuyện tình cảm, nên nếu có thì hạn chế… “. Rồi mọi người im lặng không ai nói gì như để không khí hòa vào nhịp tim mỗi người, có chút gì đó nghẹn ngào nước mắt như đang chực chờ tuôn ra nhưng ai cũng kềm chế lại giữ cho không khí không quá nặng nề mà thật ấm áp. Năm anh em chúng tôi xin phép về dọn đồ tiếp, về nhà chuẩn bị mọi thứ xong chúng tôi đi ngủ nhưng dường như không ngủ được, trong đầu tôi luôn hiện ra những hình ảnh vui vẻ khi ở bên gia đình anh Lâm, nước mắt tự dưng tuôn ra…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: black; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;*****&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="color: black; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt; &lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="color: black; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 0.5in;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: blue; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; font-size: 14pt;"&gt;An Nông, thứ sáu, ngày 15/08/2008&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="color: black; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt;Thức dậy lúc 3h30 sáng, ai nấy đều tất bật dọn dẹp mùng mền cho vào bao và balô, rồi mặc vào chiếc áo xanh tình nguyện, một điều thật lạ là cả hai đội chúng tôi thường thì mặc hai màu áo khác nhau nhưng hôm nay cả mười người đều mặc áo xanh tình nguyện… Xe tải sẽ đến đón chúng tôi ở trường học lúc 6 giờ nên sau khi chuẩn bị xong chúng tôi tay xách nách mang lội bộ đến trường, đây là lần cuối được đi bộ đến trường nhưng lần này không phải là đi dạy mà là đi về nhà, chúng tôi phải xa nơi này, một nơi sống thật bình dị mà thoải mái đầy niềm vui và không biết bao giờ mới có dịp trở lại nơi đây… 
