Lovin’ you boku no te wa nuku morimo Lovin’ you oboeteru no ni..."
[nhạc chuông Lovin' you]
Tôi bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại reo âm ỉ bên tai mình. Tôi quơ tay tìm kiếm nó bên dưới lớp chăn, rồi đưa lên xem ai đã phá giấc ngủ của mình
- Thúy Hằng đang gọi- cái tên xuất hiện trên màn hình điện thoại
" Bé này gọi mình làm gì vậy nhỉ?" - tôi tự hỏi, rồi bấm tắt điện thoại trong khi con mắt vẫn đang sụp mí. Tôi bỗng mở tròn mắt ra và nhớ lại lời hứa ngày hôm qua
- "uhm, vậy ngày mai 8h, hẹn gặp ở cổng trường cũ, chị sẽ đưa sách cho em" -
Chết thật,hôm qua đã hứa là đem sách cho con nhỏ mượn mà quên bén, ngủ nướng tới giờ. Tôi vội ngồi dậy, nhìn xuống nhà chỉ thấy một mình chị hai đang ngồi cắt đồ, không thấy xe đạp của tôi đâu cả, điều đó có nghĩa là chị Kim đã lấy xe đi đâu đó rồi..... " humm lại đi đâu vào sáng sớm nữa rồi...." Tôi nghĩ.
".... Lovin’ you tsunagatta kimi no te ga Lovin’ you hanareteyuku
Lovin’ you boku no te wa nuku morimo Lovin’ you oboeteru no ni....." - Tiếng chuông điện thoại lại reo
" Halo" - tôi trả lời
" Chị Huy, chị xuống chưa?" - đầu bên kia nói
" uhm, xin lỗi nhé, em có thể đợi chị một tí nữa không? hiện giờ không có xe đi"
" Dạ được, vậy em đợi ở khu hiệu bộ nhe"
" ok, xin lỗi nha :D"
Tôi nói xong thì bên kia cũng vừa tắt máy. Tôi ngồi dậy xếp chăn màn, nghe bên tai tiếng nói của cái loa phát thanh ngoài cột điện. " ủa, gì vậy nhỉ?". Và tôi cũng nhận ra là hôm nay là 30/4, [oh yeah] riết rồi tôi chẳng nhận ra ngày giờ gì cả, điên thật rồi.....
" Chị Kim đi đâu rồi chị?" - tôi hỏi vọng xuống nhà
" Nó xuống con Lam rồi, việc ở nhà làm không hết mà cứ lo chuyện người ta..." - chị hai trả lời tôi cùng với vài lời phàn nàn
Tôi không nói gì, việc nghe những lời phàn nàn thế này cũng quen rồi mặc dù những lời đó không phải nói tôi nhưng tôi luôn phải nghe nó. Tôi đi tắm, rửa mặt, rồi chuẩn bị những cuốn sách mà Thúy Hằng muốn mượn của tôi, bỏ tất cả vào một cái bao lớn, tôi nhìn đồng hồ " 8h30 rồi, haizzzzzzz lại trễ nữa rùi ><;". Đúng lúc đó thì chị Kim về đến, tôi chạy nhanh xuống lấy xe rồi phóng như bay đến trường. Có hai con đường đến trường, một đường là tuyến quốc lộ chính với nhiều chặng đèn giao thông và đông đúc xe cộ; còn một đường thid chỉ qua một chỗ đèn giao thông nhưng đi qua ba cái cầu - chính xác là một cái cầu lớn và 2 cái cầu nhỏ. Tôi thường đi học bằng con đường thứ hai để không bị trễ và có thể hít thở không khí trong lành vì ít xe cộ và đi về bằng con đường thứ nhất vì tôi thích sự nhộn nhịp của đường phố. Nhưng hôm nay, dù là con đường nào thì cũng đông cả, ngày lễ mà, ai cũng đi ra ngoài chơi nên xe cộ đông đúc lắm. Cuối cùng, Tôi cũng tới cổng trường, lấy chiếc điện thoại trong cặp ra và bấm gọi
" Halo, uhm Hằng ơi chị tới rùi nè, em đang ở chỗ nào?"
" chị tới rồi hả? dạ em đang bên Thanh Kiên nè chị"
Tôi quay lại nhìn bên cửa hàng sách Thanh Kiên, một cô bé mặc chiếc áo sơ mi tay dài màu hồng đang vẫy tay với tôi, tôi vẫy tay lại và quay đầu xe chạy lại chỗ cô bé ấy đang đứng.
" xin lỗi nhé, đợi lâu lắm phải không?" - tôi nói khi dừng xe lại
" hihi uhm em lại nãy giờ lúc em gọi cho chị đó" - cô bé vừa cười vừa trả lời
Tôi vớ tay lấy cái bọc đen nằm dưới chiếc cặp của tôi trong rỗ xe ra
" nè, đây là mấy cuốn chị có, còn mấy cuốn nữa chị đã cho đứa em học DH8 mượn rồi, nó chưa trả :D" - tôi vừa nói vừa đưa cho cô bé
" dạ cảm ơn chị, mà có tài liệu của em trong đây không?"
" có, chị để trong đó luôn rồi đó" - tôi chỉ vào cái bọc cô bé đang cằm
" ah mà chị thực tập xong chưa?"
" xong rồi, mới báo cáo xong. Chị còn hai môn thi nữa là xong hết rồi"- tôi cười khi nói, tôi hỏi tiếp
" ủa hôm nay em không đi chơi đâu sao?"
" không, em về quê. Chị không về quê sao?"
" uh không, chưa về được chắc là cuối tháng 5 mới về"
....." ah mà thầy có giải hết bài tập chưa?"
" chưa chị ơi, thầy dạy bài mới, tuần sau nghỉ tuần tới nữa kiểm tra, thầy kêu về tự giải" - cô bé vừa nói vừa nhăn mặt
" vậy ah, uhm chị biết rồi, thôi chị đi trước đây, có gì cho chị hay nha"
" dạ, em vào đây, em còn mua vài thứ nữa mới về"
"bye nhé" - tôi vẫy tay rồi chạy xe đi Tôi và cô bé này học chung môn Vật Lý Đại Cương, nó học khóa 10 còn tui học khóa 7, học phần này tôi đã không thi qua nên giờ phải còng lưng học lại. Không phải vì lười biếng nhưng giờ học của môn này luôn trùng với những môn học chính nên tôi phải bỏ qua nó, thế là tôi toàn mượn tập chép... khổ... tôi có phải là đứa lười biếng đâu chứ... Tôi chạy đến đèn bốn ngọn, theo thói quen tôi định chạy bọc bồn binh để về nhà nhưng thấy hôm nay lễ không biêt có gì vui ở trung tâm thành phố, nên tôi đổi hướng chạy thăng. Đường phố hôm nay đông đúc vui thật, người người rủ nhau đi chơi dịp lễ, cờ hoa thì treo khắp nơi hai bên đường, ở khu tượng đài cũng là khu trung tâm có một cái sân khấu lớn được chuẩn bị rất hoành tráng " chắc tối nay có văn nghệ" - tôi nghĩ vậy. mà điều này luôn diễn ra vào mỗi dịp lễ không có gì lạ, và tôi thích sự náo nhiệt đó..... Rồi tôi cũng về đến nhà sau khi chen qua đám đông ở gần sân vận động, hôm nay ở đó rất đông vì vừa có mít tinh ngày 30/4 vừa có đại hội thể thao...
" ăn luôn không chị làm cho?" - chị Kim hỏi tôi trong khi châm nước vào hai tô mì được chuẩn bị sẵn.
" uhm, mà chị ăn trước đi. Em mệt quá, nghỉ tí rồi ăn" - tôi vừa nói vừa mở tivi - thói quen hàng ngày của tôi, khi thức dậy hay đi học về là mở tivi lên lập tức chuyển ngay đến kênh mình yêu thích iTV, chỉ vì tôi không thích ngôi nhà quá yên tĩnh, âm nhạc sẽ giúp tôi thoải mái hơn.
Chị Kim đem hai tô mì cho chị ấy và cho chị Hai ăn và nói với tôi " chị nấu nước rồi đó, tự làm ăn nhe".
Tôi ừ rồi đi lên gác, nhìn lại tôi thấy chị Kim trở vào lấy tô lấy rau, tôi nghĩ chắc chị ấy đang làm mì cho mình luôn, rôi tiếp tục đi lên. Ngồi xuống giường, tôi lấy điện thoại ra, mở Opera vào facebook trả lời vài wallpost rồi out. Tôi đứng dậy thay cái quần jeans áo thun đang mặc bằng quần short và áo pull ở nhà rồi đi xuống ăn mì. Hôm nay chị Kim giao việc nấu bữa ăn cho tôi, bình thường việc này là của chị ấy nhưng hôm nào tôi ở nhà thì chị ấy giao cho tôi, tôi thích nấu ăn nhưng cũng lười làm việc đó, chỉ khi nào ngẩu hứng thì nhảy vào bếp làm một món nào đó mới học lóm được cho các chị thưởng thức. Tôi thích nhất là vừa nấu ăn vừa nghe nhạc... thật thú vị làm sao ^_^
Xong!!! bữa ăn đã được chuẩn bị. Dì Út cũng đã về, bây giờ là lúc thưởng thức buổi ăn trưa do tôi nấu. Mọi người trong gia đình không ai nghi ngờ hay phàn nàn " tài" nấu ăn của tôi nên họ ăn rất ngon miệng [hehe] có lẽ được thừa hưởng từ mẹ]. Tôi dọn dẹp rửa chén và cho hai con chó ăn, " humm hôm nay phải cắt tóc thôi" - tôi thầm nghĩ, cũng khá lâu rồi tôi không cắt tóc bây giờ nó dài quá rồi và làm tôi trông già đi... tôi không thích điều đó tí nào... Ngã người xuống chiếc giường một cách thoải mái, trong đầu thì bảo rằng sẽ đi tắm rồi đi tới tiệm cắt tóc nhưng đôi mắt thì nhắm lại và tôi từ từ chìm vào giấc ngủ từ khi nào không hay
" Quí à.... Quí... xuống dọn chén ăn cơm con!" - tiếng của Út tôi vọng lên từ dưới nhà,
" Dạ...." - tôi giật mình dậy và dạ với giọng ngáy ngủ
Vẫn như thường lệ, ăn cơm và xem chương trình tivi cùng một lúc. Tôi và Út thì muốn xem thời sự nhưng chị Kim thì lại muốn xem phim truyền hình, và lúc nào chúng tôi cũng phải xem những gì chị ấy xem vì đơn giản là chị ấy luôn giữ cái remote trong tay mình =.=".
Trời đang mưa, những cơn mưa đầu mùa đã bắt đầu. Tôi định đi ra ngoài tối nay vậy mà trời lại mưa làm cụt hứng... Tôi mở máy tính, vào trang web quen thuộc facebook để đọc tin nhắn và tôi lúc nào cũng mong chờ tin nhắn từ một người quan trọng. Tôi cười hạnh phúc khi thấy tin nhắn mới của người ấy " take care of yourself and always be happy", tôi định trả lời nhưng nhận ra rằng mình không thể trả lời vì facebook báo account người này không tồn tại. Tay tôi bắt đầu run lên, môi mím lại như giữ tưng tiếng nất trong tôi, tôi không thể nào tìm thấy được nữa và cả những người bạn chúng của hai chúng tôi cũng không tìm thấy, tim đập liên hồi và cố không khóc lớn. Tôi đợi thêm một tí xem người ấy có add tôi với một nick mới nào nữa không nhưng không thấy, tôi không thể gọi điện hay mail gì được cho người đó... những gì tôi có thể làm bây giờ là khóc và chờ đợi trong vô vọng. Những người bạn an ủi tôi, bảo tôi đừng khóc hãy tin người ấy rồi người ấy sẽ sớm quay lại với tôi thôi, tôi cũng hy vọng vậy.... Trái tim tôi như bị bóp nghẹt khi nhận ra rằng mình bị bỏ rơi T__T
[buzz] "hu" - tin nhắn gmail từ Tú, cô bạn nhỏ rất thân với tôi
" ngu rui" - tôi trả lời
"vay ah? co xem ban phao bong ko?"
" ko" " sao ko coi? tui coi ve"
" ko thik"
" suyt nua la bi nhot o ngoai"
Chúng tôi nói chuyện, tán gẫu với nhau, điều mà hai đứa tôi thích nhất khi rảnh rỗi, hai đứa tôi là một cặp rất ăn ý, là chị em tốt của nhau nên cũng thường chia sẽ với nhau. Tôi là đứa sống nội tâm, những chuyện riêng tư tôi không bao giờ kể cho người khác biết ngay cả chị em trong gia đình cũng chưa chắc biết hết mọi điều về tôi. Nhưng tôi lại muốn chia sẽ với Tú người bạn thân thiết của tôi
" uhm giơ nay thuc lam j?" - Tú hỏi
" choi thui... bun qua"
" eo... lam j ma bun?"
" nho nha... 7love"
"acac co love ko ma 7 love" -Tu trả lời giọng mỉa mai, nó biết nào giờ tôi là đứa độc thân trong nhóm
" ^_^" = tôi không trả lời, type mặt cười nhưng mặt tôi thì méo xẹo T>T
" dua nao zay
noi nghe coi
de tui xu no cho" - Tú hỏi tiếp
" no o xa lam"
" o dau?"
"tui noi voi u chua nhi???
ah ma hinh nhu ko noi voi ai
tinh yeu online
u nghe chua???" - tôi muốn chia sẻ với nhỏ, tôi biết sự tò mò đang sôi lên trong Nhỏ
" chưa" -Tú trả lời và chờ đợi nghe câu chuyện của tôi
Tôi kể Nhỏ nghe từ đầu tới đuôi về chuyện tình online của tôi, Nhỏ lắng nghe rất chăm chú, và chia sẽ sự quan tâm vơi tôi. ^^ Tôi không biết Nhỏ có cười tôi bên kia không và tôi cũng không quan tâm điều đó, giờ tôi chỉ muốn nói hết những gì trong tôi
--me: ac
de ke cho nghe
bat dau tu dau ta
tu thang 9 hay 10 nam ngoai
tui bat dau co nhiu ban be tren fb
mot trong so do tro thanh ban than cua tui
o Han
bang tuoi
sinh vien su pham Toan
noi chung thi noi chuyen hop nhau
chung so thik
nhiu thu lam
cung zui
roi mot ngay thang 12
ngo loi lam ban trai
uhm thi chap nhan
new relationship begin
moi ngay message
hinh nhu tui dan quen voi viec nhan tin nhan tu nguoi do
moi ngay
neu 1 ngay ko co tin thay thieu j do
:D
u noi tui khung hay j cung dc
nhung nhu the cung vui ma
phai ko
nhung hom nay
--Hoang: hom nay ko nhan phai ko
--me: tui nhan 1 tin " take care of yourself and always be happy"
tui dinh tra loi
nhung ko tim thay ng do dau ca
ko bik tai sao
ng do disactive fb
ko noi mot loi
ac
--Hoang: chac la ban viec j do
--me: uhm
bay gio ng do cung dang ban hoc thi
nhung neu co muon di
thi cung fai cho minh hay 1 tieng chu
co dau ma bien mat nhu vay
--Hoang: hihi, zay la zan lun do ha
--me: uhm
gian lam chu
" ma bo u rat co tinh cam voi nguoi nay ah?" - Tú hỏi tôi sau khi nghe xong câu chuyện
" uhm
hinh nhu la vay
:D
ma ne
ko noi cho ai nghe chua" - tôi trả lời mập mờ, nhưng thật sự là rất thích [babo]
"co j dau ma so"
"tui chi noi voi u thui do" - thật sự Nhỏ là người đầu tiên và duy nhất tôi kể cho nghe về tình cảm của mình, và tôi không muốn có người khác biết về nó, tôi không thích cách họ bình luận tình cảm của tôi, dù gì thì, chỉ một người biết là được.
Nhỏ thật tốt bụng, không chọc ghẹo hay bình luận gì cả, chỉ khuyên tôi nên biết kiểm soát tình cảm của mình đừng để đi quá xa, không phải Nhỏ không đồng ý với online love nhưng Nhỏ nói " người đó ở xa quá", Nhỏ lo tôi sẽ thất vọng rồi mắc bệnh trầm cảm :D. Nếu Nhỏ mà ngồi bên cạnh tôi, tôi muốn ôm Nhỏ thật chặt và nói rằng cảm ơn vì đã lắng nghe..... Nhưng có một điều tôi không nói thật với Nhỏ là tôi đã khóc nhiều như thế nào, tôi chỉ nói là tôi rất giận và ức chứ không hề nhắc gì tới khóc. Tôi biết nếu nhắc tới khóc Nhỏ sẽ lo cho tôi hơn...
Tôi với Nhỏ lại tiếp tục nói chuyện về những chủ đề khác. Nói chuyện với Nhỏ làm tôi cảm thấy vui hơn một chút mặc dù câu hỏi " tại sao lại bỏ tôi lại như thế?" không thể nào dứt ra khỏi tâm trí...
Tôi chúc Nhỏ ngủ ngon, rồi tiếp tục online và mỗi lần gmail báo có một tin mới, tôi lại vội mở ra xem có phải là người ấy không, nhưng không phải....
" ....baby come back to me (come back)
I'll be everything you need (come back)
baby come back to me (come back)
boy, you're one in million (come back)...."
lời bài hát 'Come back to me' đang vang lên bên tai tôi, và đó cũng là lời của trái tim tôi.........

