Không đề......

"...Lovin’ you tsunagatta kimi no te ga Lovin’ you hanareteyuku
Lovin’ you boku no te wa nuku morimo Lovin’ you oboeteru no ni..."

[nhạc chuông Lovin' you]

Tôi bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại reo âm ỉ bên tai mình. Tôi quơ tay tìm kiếm nó bên dưới lớp chăn, rồi đưa lên xem ai đã phá giấc ngủ của mình

- Thúy Hằng đang gọi- cái tên xuất hiện trên màn hình điện thoại

" Bé này gọi mình làm gì vậy nhỉ?" - tôi tự hỏi, rồi bấm tắt điện thoại trong khi con mắt vẫn đang sụp mí. Tôi bỗng mở tròn mắt ra và nhớ lại lời hứa ngày hôm qua

- "uhm, vậy ngày mai 8h, hẹn gặp ở cổng trường cũ, chị sẽ đưa sách cho em" -

Chết thật,hôm qua đã hứa là đem sách cho con nhỏ mượn mà quên bén, ngủ nướng tới giờ. Tôi vội ngồi dậy, nhìn xuống nhà chỉ thấy một mình chị hai đang ngồi cắt đồ, không thấy xe đạp của tôi đâu cả, điều đó có nghĩa là chị Kim đã lấy xe đi đâu đó rồi..... " humm lại đi đâu vào sáng sớm nữa rồi...." Tôi nghĩ.

".... Lovin’ you tsunagatta kimi no te ga Lovin’ you hanareteyuku
Lovin’ you boku no te wa nuku morimo Lovin’ you oboeteru no ni....." - Tiếng chuông điện thoại lại reo

" Halo" - tôi trả lời
" Chị Huy, chị xuống chưa?" - đầu bên kia nói
" uhm, xin lỗi nhé, em có thể đợi chị một tí nữa không? hiện giờ không có xe đi"
" Dạ được, vậy em đợi ở khu hiệu bộ nhe"
" ok, xin lỗi nha :D"

Tôi nói xong thì bên kia cũng vừa tắt máy. Tôi ngồi dậy xếp chăn màn, nghe bên tai tiếng nói của cái loa phát thanh ngoài cột điện. " ủa, gì vậy nhỉ?". Và tôi cũng nhận ra là hôm nay là 30/4, [oh yeah] riết rồi tôi chẳng nhận ra ngày giờ gì cả, điên thật rồi.....

" Chị Kim đi đâu rồi chị?" - tôi hỏi vọng xuống nhà
" Nó xuống con Lam rồi, việc ở nhà làm không hết mà cứ lo chuyện người ta..." - chị hai trả lời tôi cùng với vài lời phàn nàn

Tôi không nói gì, việc nghe những lời phàn nàn thế này cũng quen rồi mặc dù những lời đó không phải nói tôi nhưng tôi luôn phải nghe nó. Tôi đi tắm, rửa mặt, rồi chuẩn bị những cuốn sách mà Thúy Hằng muốn mượn của tôi, bỏ tất cả vào một cái bao lớn, tôi nhìn đồng hồ " 8h30 rồi, haizzzzzzz lại trễ nữa rùi ><;". Đúng lúc đó thì chị Kim về đến, tôi chạy nhanh xuống lấy xe rồi phóng như bay đến trường. Có hai con đường đến trường, một đường là tuyến quốc lộ chính với nhiều chặng đèn giao thông và đông đúc xe cộ; còn một đường thid chỉ qua một chỗ đèn giao thông nhưng đi qua ba cái cầu - chính xác là một cái cầu lớn và 2 cái cầu nhỏ. Tôi thường đi học bằng con đường thứ hai để không bị trễ và có thể hít thở không khí trong lành vì ít xe cộ và đi về bằng con đường thứ nhất vì tôi thích sự nhộn nhịp của đường phố. Nhưng hôm nay, dù là con đường nào thì cũng đông cả, ngày lễ mà, ai cũng đi ra ngoài chơi nên xe cộ đông đúc lắm. Cuối cùng, Tôi cũng tới cổng trường, lấy chiếc điện thoại trong cặp ra và bấm gọi

" Halo, uhm Hằng ơi chị tới rùi nè, em đang ở chỗ nào?"

" chị tới rồi hả? dạ em đang bên Thanh Kiên nè chị"

Tôi quay lại nhìn bên cửa hàng sách Thanh Kiên, một cô bé mặc chiếc áo sơ mi tay dài màu hồng đang vẫy tay với tôi, tôi vẫy tay lại và quay đầu xe chạy lại chỗ cô bé ấy đang đứng.

" xin lỗi nhé, đợi lâu lắm phải không?" - tôi nói khi dừng xe lại

 " hihi uhm em lại nãy giờ lúc em gọi cho chị đó" - cô bé vừa cười vừa trả lời

Tôi vớ tay lấy cái bọc đen nằm dưới chiếc cặp của tôi trong rỗ xe ra

" nè, đây là mấy cuốn chị có, còn mấy cuốn nữa chị đã cho đứa em học DH8 mượn rồi, nó chưa trả :D" - tôi vừa nói vừa đưa cho cô bé

" dạ cảm ơn chị, mà có tài liệu của em trong đây không?"

" có, chị để trong đó luôn rồi đó" - tôi chỉ vào cái bọc cô bé đang cằm

" ah mà chị thực tập xong chưa?"

" xong rồi, mới báo cáo xong. Chị còn hai môn thi nữa là xong hết rồi"- tôi cười khi nói, tôi hỏi tiếp

" ủa hôm nay em không đi chơi đâu sao?"

" không, em về quê. Chị không về quê sao?"

" uh không, chưa về được chắc là cuối tháng 5 mới về"


....." ah mà thầy có giải hết bài tập chưa?"

" chưa chị ơi, thầy dạy bài mới, tuần sau nghỉ tuần tới nữa kiểm tra, thầy kêu về tự giải" - cô bé vừa nói vừa nhăn mặt

" vậy ah, uhm chị biết rồi, thôi chị đi trước đây, có gì cho chị hay nha"

" dạ, em vào đây, em còn mua vài thứ nữa mới về"

"bye nhé" - tôi vẫy tay rồi chạy xe đi Tôi và cô bé này học chung môn Vật Lý Đại Cương, nó học khóa 10 còn tui học khóa 7, học phần này tôi đã không thi qua nên giờ phải còng lưng học lại. Không phải vì lười biếng nhưng giờ học của môn này luôn trùng với những môn học chính nên tôi phải bỏ qua nó, thế là tôi toàn mượn tập chép... khổ... tôi có phải là đứa lười biếng đâu chứ... Tôi chạy đến đèn bốn ngọn, theo thói quen tôi định chạy bọc bồn binh để về nhà nhưng thấy hôm nay lễ không biêt có gì vui ở trung tâm thành phố, nên tôi đổi hướng chạy thăng. Đường phố hôm nay đông đúc vui thật, người người rủ nhau đi chơi dịp lễ, cờ hoa thì treo khắp nơi hai bên đường, ở khu tượng đài cũng là khu trung tâm có một cái sân khấu lớn được chuẩn bị rất hoành tráng " chắc tối nay có văn nghệ" - tôi nghĩ vậy. mà điều này luôn diễn ra vào mỗi dịp lễ không có gì lạ, và tôi thích sự náo nhiệt đó..... Rồi tôi cũng về đến nhà sau khi chen qua đám đông ở gần sân vận động, hôm nay ở đó rất đông vì vừa có mít tinh ngày 30/4 vừa có đại hội thể thao...

" ăn luôn không chị làm cho?" - chị Kim hỏi tôi trong khi châm nước vào hai tô mì được chuẩn bị sẵn.

" uhm, mà chị ăn trước đi. Em mệt quá, nghỉ tí rồi ăn" - tôi vừa nói vừa mở tivi - thói quen hàng ngày của tôi, khi thức dậy hay đi học về là mở tivi lên lập tức chuyển ngay đến kênh mình yêu thích iTV, chỉ vì tôi không thích ngôi nhà quá yên tĩnh, âm nhạc sẽ giúp tôi thoải mái hơn.

Chị Kim đem hai tô mì cho chị ấy và cho chị Hai ăn và nói với tôi " chị nấu nước rồi đó, tự làm ăn nhe".

Tôi ừ rồi đi lên gác, nhìn lại tôi thấy chị Kim trở vào lấy tô lấy rau, tôi nghĩ chắc chị ấy đang làm mì cho mình luôn, rôi tiếp tục đi lên. Ngồi xuống giường, tôi lấy điện thoại ra, mở Opera vào facebook trả lời vài wallpost rồi out. Tôi đứng dậy thay cái quần jeans áo thun đang mặc bằng quần short và áo pull ở nhà rồi đi xuống ăn mì. Hôm nay chị Kim giao việc nấu bữa ăn cho tôi, bình thường việc này là của chị ấy nhưng hôm nào tôi ở nhà thì chị ấy giao cho tôi, tôi thích nấu ăn nhưng cũng lười làm việc đó, chỉ khi nào ngẩu hứng thì nhảy vào bếp làm một món nào đó mới học lóm được cho các chị thưởng thức. Tôi thích nhất là vừa nấu ăn vừa nghe nhạc... thật thú vị làm sao ^_^

Xong!!! bữa ăn đã được chuẩn bị. Dì Út cũng đã về, bây giờ là lúc thưởng thức buổi ăn trưa do tôi nấu. Mọi người trong gia đình không ai nghi ngờ hay phàn nàn " tài" nấu ăn của tôi nên họ ăn rất ngon miệng [hehe] có lẽ được thừa hưởng từ mẹ]. Tôi dọn dẹp rửa chén và cho hai con chó ăn, " humm hôm nay phải cắt tóc thôi" - tôi thầm nghĩ, cũng khá lâu rồi tôi không cắt tóc bây giờ nó dài quá rồi và làm tôi trông già đi... tôi không thích điều đó tí nào... Ngã người xuống chiếc giường một cách thoải mái, trong đầu thì bảo rằng sẽ đi tắm rồi đi tới tiệm cắt tóc nhưng đôi mắt thì nhắm lại và tôi từ từ chìm vào giấc ngủ từ khi nào không hay

" Quí à.... Quí... xuống dọn chén ăn cơm con!" - tiếng của Út tôi vọng lên từ dưới nhà,

" Dạ...." - tôi giật mình dậy và dạ với giọng ngáy ngủ

Vẫn như thường lệ, ăn cơm và xem chương trình tivi cùng một lúc. Tôi và Út thì muốn xem thời sự nhưng chị Kim thì lại muốn xem phim truyền hình, và lúc nào chúng tôi cũng phải xem những gì chị ấy xem vì đơn giản là chị ấy luôn giữ cái remote trong tay mình =.=".

Trời đang mưa, những cơn mưa đầu mùa đã bắt đầu. Tôi định đi ra ngoài tối nay vậy mà trời lại mưa làm cụt hứng... Tôi mở máy tính, vào trang web quen thuộc facebook để đọc tin nhắn và tôi lúc nào cũng mong chờ tin nhắn từ một người quan trọng. Tôi cười hạnh phúc khi thấy tin nhắn mới của người ấy " take care of yourself and always be happy", tôi định trả lời nhưng nhận ra rằng mình không thể trả lời vì facebook báo account người này không tồn tại. Tay tôi bắt đầu run lên, môi mím lại như giữ tưng tiếng nất trong tôi, tôi không thể nào tìm thấy được nữa và cả những người bạn chúng của hai chúng tôi cũng không tìm thấy, tim đập liên hồi và cố không khóc lớn. Tôi đợi thêm một tí xem người ấy có add tôi với một nick mới nào nữa không nhưng không thấy, tôi không thể gọi điện hay mail gì được cho người đó... những gì tôi có thể làm bây giờ là khóc và chờ đợi trong vô vọng. Những người bạn an ủi tôi, bảo tôi đừng khóc hãy tin người ấy rồi người ấy sẽ sớm quay lại với tôi thôi, tôi cũng hy vọng vậy.... Trái tim tôi như bị bóp nghẹt khi nhận ra rằng mình bị bỏ rơi T__T

[buzz] "hu" - tin nhắn gmail từ Tú, cô bạn nhỏ rất thân với tôi

" ngu rui" - tôi trả lời

"vay ah? co xem ban phao bong ko?"

" ko" " sao ko coi? tui coi ve"

" ko thik"

" suyt nua la bi nhot o ngoai"

Chúng tôi nói chuyện, tán gẫu với nhau, điều mà hai đứa tôi thích nhất khi rảnh rỗi, hai đứa tôi là một cặp rất ăn ý, là chị em tốt của nhau nên cũng thường chia sẽ với nhau. Tôi là đứa sống nội tâm, những chuyện riêng tư tôi không bao giờ kể cho người khác biết ngay cả chị em trong gia đình cũng chưa chắc biết hết mọi điều về tôi. Nhưng tôi lại muốn chia sẽ với Tú người bạn thân thiết của tôi

" uhm giơ nay thuc lam j?" - Tú hỏi

" choi thui... bun qua"

" eo... lam j ma bun?"

" nho nha... 7love"

"acac co love ko ma 7 love" -Tu trả lời giọng mỉa mai, nó biết nào giờ tôi là đứa độc thân trong nhóm

" ^_^" = tôi không trả lời, type mặt cười nhưng mặt tôi thì méo xẹo T>T

" dua nao zay
noi nghe coi
de tui xu no cho" - Tú hỏi tiếp

" no o xa lam"

" o dau?"

"tui noi voi u chua nhi???
ah ma hinh nhu ko noi voi ai
tinh yeu online
u nghe chua???" - tôi muốn chia sẻ với nhỏ, tôi biết sự tò mò đang sôi lên trong Nhỏ

" chưa" -Tú trả lời và chờ đợi nghe câu chuyện của tôi

Tôi kể Nhỏ nghe từ đầu tới đuôi về chuyện tình online của tôi, Nhỏ lắng nghe rất chăm chú, và chia sẽ sự quan tâm vơi tôi. ^^ Tôi không biết Nhỏ có cười tôi bên kia không và tôi cũng không quan tâm điều đó, giờ tôi chỉ muốn nói hết những gì trong tôi

--me: ac
de ke cho nghe
bat dau tu dau ta
tu thang 9 hay 10 nam ngoai
tui bat dau co nhiu ban be tren fb
mot trong so do tro thanh ban than cua tui
o Han
bang tuoi
sinh vien su pham Toan
noi chung thi noi chuyen hop nhau
chung so thik
nhiu thu lam
cung zui
roi mot ngay thang 12
ngo loi lam ban trai
uhm thi chap nhan
new relationship begin
moi ngay message
hinh nhu tui dan quen voi viec nhan tin nhan tu nguoi do
moi ngay
neu 1 ngay ko co tin thay thieu j do
:D
u noi tui khung hay j cung dc
nhung nhu the cung vui ma
phai ko
nhung hom nay
--Hoang: hom nay ko nhan phai ko
--me: tui nhan 1 tin " take care of yourself and always be happy"
tui dinh tra loi
nhung ko tim thay ng do dau ca
ko bik tai sao
ng do disactive fb
ko noi mot loi
ac
--Hoang: chac la ban viec j do
--me: uhm
bay gio ng do cung dang ban hoc thi
nhung neu co muon di
thi cung fai cho minh hay 1 tieng chu
co dau ma bien mat nhu vay
--Hoang: hihi, zay la zan lun do ha
--me: uhm
gian lam chu

" ma bo u rat co tinh cam voi nguoi nay ah?" - Tú hỏi tôi sau khi nghe xong câu chuyện

" uhm
hinh nhu la vay
:D
ma ne
ko noi cho ai nghe chua" - tôi trả lời mập mờ, nhưng thật sự là rất thích [babo]

"co j dau ma so"

"tui chi noi voi u thui do" - thật sự Nhỏ là người đầu tiên và duy nhất tôi kể cho nghe về tình cảm của mình, và tôi không muốn có người khác biết về nó, tôi không thích cách họ bình luận tình cảm của tôi, dù gì thì, chỉ một người biết là được.

Nhỏ thật tốt bụng, không chọc ghẹo hay bình luận gì cả, chỉ khuyên tôi nên biết kiểm soát tình cảm của mình đừng để đi quá xa, không phải Nhỏ không đồng ý với online love nhưng Nhỏ nói " người đó ở xa quá", Nhỏ lo tôi sẽ thất vọng rồi mắc bệnh trầm cảm :D. Nếu Nhỏ mà ngồi bên cạnh tôi, tôi muốn ôm Nhỏ thật chặt và nói rằng cảm ơn vì đã lắng nghe..... Nhưng có một điều tôi không nói thật với Nhỏ là tôi đã khóc nhiều như thế nào, tôi chỉ nói là tôi rất giận và ức chứ không hề nhắc gì tới khóc. Tôi biết nếu nhắc tới khóc Nhỏ sẽ lo cho tôi hơn...

Tôi với Nhỏ lại tiếp tục nói chuyện về những chủ đề khác. Nói chuyện với Nhỏ làm tôi cảm thấy vui hơn một chút mặc dù câu hỏi " tại sao lại bỏ tôi lại như thế?" không thể nào dứt ra khỏi tâm trí...

Tôi chúc Nhỏ ngủ ngon, rồi tiếp tục online và mỗi lần gmail báo có một tin mới, tôi lại vội mở ra xem có phải là người ấy không, nhưng không phải....

" ....baby come back to me (come back)
I'll be everything you need (come back)
baby come back to me (come back)
boy, you're one in million (come back)...."

lời bài hát 'Come back to me' đang vang lên bên tai tôi, và đó cũng là lời của trái tim tôi.........

Năm non, bảy núi ở miền Tây Nam bộ



      

      I - NĂM NON Ở ĐÂU?
Theo Nguyễn Văn Hầu – Năm non là 5 ngọn vồ tiêu biểu trong hàng chục ngọn vồ, hang động… trên núi Cấm (Thiên Cấm Sơn), thuộc địa phận huyện Tịnh Biên (vách phía đông), và huyện Tri Tôn (vách phía tây), có độ cao vượt trội và nhiều kỳ tích.
1 - Vồ Bồ Hong, vồ cao nhất Núi Cấm, cũng là nóc nhà cao nhất Thất Sơn .Tục rằng, ngày xưa ít ai lên được nên loại bồ hong sinh nở dày đặc tại vồ này, nằm trên độ cao 716 mét, góc phía Tây của núi. Ngày nay, trên đỉnh đã hình thành ấp, dân cư trên một trăm nóc gia. Và từ đó chợ, nhà trọ, quán nước và Trạm truyền hình phát lại của VTV… hình thành. Chợ nhóm cả ngày lẫn đêm với nhiều thức ăn cả chay lẫn mặn. Nhớ cách đây vài năm, cùng với nhóm nhà văn, nhà thơ Tp.Hồ Chí Minh đi du ngoạn thực tế, ở lại đêm trên vồ, mướn ngủ trọ mỗi người ba ngàn đồng được miễn phí một thùng nước để tắm, mùng chiếu và cái võng… tùy thích ngủ sao cũng được miễn là ăn uống tại quán chủ trọ. Nhà thơ Chim Trắng, nguyên Tổng biên tập Tuần báo Văn Nghệ TPHCM chưng hửng, buột miệng: ”Nhà trọ xứ ta cũng có nơi bình dân đến vậy sao?!“… Đêm, và nhất là buổi sáng mùa mưa mây mù, tuyết rơi trắng xóa vây phủ, ta có cảm giác rất khoái lạc giữa cảnh tiên bồng… Lên vồ Bồ Hong, sẽ được nhìn ra bốn phương, tám hướng, mây núi ngút ngàn cùng với ruộng, núi chập chùng thấp dưới chân ta.
2 - Vồ Đầu, chếch về phía Tây Bắc của núi, cao 584 mét – Tục truyền rằng , do người đầu tiên lên đây đặt. Lên vồ ta sẽ nhìn xa, rộng về đất bạn Campuchia, gặp núi Tà Lơn (núi Tượng Lăng) nằm trên 2 tỉnh Tà Keo và Cam Bốt, phía dưới là đồng ruộng, cụm núi Tượng, Phú Cường và ngược ra Núi Sam, Châu Đốc rất thơ mộng. Nhìn lại phía Đông thấy chùa Vạn Linh như một bức tranh thủy mạc, cạnh đó là tượng Phật Di Lặc cao 36 mét, mới được xây dựng đang tươi cười, thư thái trên mảng rừng xanh chập chùng.
3 - Vồ Bà, cao 579 mét về phía Nam, nơi đây có Điện rộng nằm trong hang đá và thờ Bà Chúa Xứ- Còn có người gọi là vồ Bà Phnom Barech – người hành hương đến để cúng Bà, xin ân đức trong cuộc sống và làm ăn.
4 - Vồ Ong Bướm, người xưa kể nơi đây ngày xưa có Ong Bướm, Ong Vôi về ở nên có tên này, nằm phía Bắc cao 480 mét.
5 - Vồ Thiên Tuế, còn có tên là vồ Phnom Prapéal - trên vồ này có hàng trăm cây thiên tuế lớn nhỏ từ bao đời nay, hiện chính quyền địa phương đặt ấp Thiên Tuế, gần bốn chục hộ dân sinh sống, nằm phía Đông của núi…
Ngoài ra, còn nhiều vồ, điện, suối khác như điện Rau Tần - vì nhiều loại rau ở đây mọc quanh năm, trong đó rau tần chiếm đa số, hay suối Thanh Long… Nhớ soạn giả Trọng Nguyễn sau giải phóng có bài ca cổ ca ngợi gái Bảy Núi anh hùng yêu trai Đất Mũi, có đoạn ông viết: …"Qua Điện Rau Tần thơm bửa canh chua, ơi Bảy Núi quê em từ Cô Tô đến đồi Tức Dụp"…
II - BẢY NÚI GỒM NHỮNG NÚI NÀO?
1 - Quần thể Thất Sơn, không chỉ kỳ bí về địa danh, thắng cảnh mà còn mang dấu ấn về huyền thoại tâm linh, đậm nét từ các lễ hội chùa miếu quanh năm, những kỳ tích anh hùng trong nhiều thời kỳ chiến tranh chống xâm lược. Cửa ngõ của Thất Sơn có lẽ là núi Sam, dù không nằm trong danh mục Bảy Núi, cao 228 mét, chu vi trên 5200 mét, gắn với núi Sam có miếu Bà Chúa Xứ với lễ hội cao điểm vào 23,24/4 âl hằng năm là một nơi thu hút du khách nhất nhì trong nước. Lần sâu vào là cảnh vật, núi non của Núi Cấm - Thiên Cấm Sơn, cao nhất và đứng hàng đầu tiên Thất Sơn, vách phía Đông và Bắc thuộc Tịnh Biên, phía Tây và Nam là Tri Tôn, độ cao 716 mét, dài 7.500 mét, rộng hơn 6.800 mét. Tục truyền, núi Trời Cấm là vì lúc Nguyễn Ánh (vua Gia Long) khi xưa thất trận, bị quân Tây Sơn truy nã, có lúc lên núi này ẩn náu. Để tránh bị lộ nên các quan cấm không cho người dân lên đây, viện cớ có nhiều yêu tinh, thú dữ, từ đó mà có tên núi Cấm -Thiên Cấm Sơn, núi lớn và cao nhất trong danh mục Thất Sơn.
2 - Núi Dài - Ngọa Long Sơn, cao 580 mét, dài nhất trong Bảy Núi, trên 8.000mét, nằm dọc theo tỉnh lộ 955B thuộc 4 xã Châu Lăng, Lương Phi, Ba Chúc, Lê Trì của Tri Tôn, rộng trên 4.500 mét, núi dài nên có tên Ngọa Long (Rồng nằm). Có những địa danh bất diệt như Ô Tà Sóc (suối Ông Sóc – theo tiếng Khmer là Tà) nơi tỉnh ủy An Giang làm căn cứ suốt trong nhiều năm, nhiều lần trong thời kỳ chống Mỹ, có nhiều vồ, hang, lò ảng… như vồ 400, vồ Cỏ Sả (Vồ cao nhất), bụng ông Địa, đặc biệt là đồi Ma Thiên Lãnh, nơi có hang rộng chứa hàng chục người, năm 1969 một tiểu đội tiền tiêu của Đoàn 61, chủ lực miền, đóng chặn cửa vào căn cứ Ô Tà Sóc, bị máy bay địch ném bom 500 ký làm sập miệng hang, 7 người chiến sĩ kẹt trong ấy, lúc đầu đơn vị tiếp lương thực vào bằng cách thụt ống tre, đưa cơm cháo, thức ăn… nhưng mấy ngày sau vì địch tập trung càn quét liên tục, đơn vị phải di chuyển về U Minh, nên chia tay với các anh, sự hy sinh dũng cảm ấy đã hơn ba mươi năm qua, nhưng như còn là một nỗi đau quặn thắt từng ngày trong lòng mọi người dân địa phương. Để ghi nhớ các anh, và giữ yên chỗ các anh nằm lại mãi mãi. Ngày kỷ niệm 27/7/1997 ngành thương binh xã hội tỉnh An Giang, cùng địa phương xã Lương Phi, huyện Tri Tôn mở đường lên chót đồi này xây dựng bia tưởng niệm các anh. Thời gian qua có biết bao du khách về nguồn đều lên để cúng viếng các liệt sĩ vô danh ấy. Nhiều áng văn chương, thơ ca, nhạc cổ ca ngợi về sự hy sinh ấy, như: …"Hãy ngồi thêm chút nữa bạn ơi/ Nhang sắp tàn, thắp thêm tuần nhang nữa/ Đồi rộng quá, làn khói thì bé nhỏ/ Gió có đưa vào chỗ các anh nằm"… -(Thơ Nguyễn Thị Trà Giang). Trong quần thể của căn cứ Ô Tà Sóc có trên mười địa danh khác nằm trong lò ảng từ chân suối lên gần đỉnh như đội Bảo Vệ, hang Quân Y, Dân Y, hang Tuyên Huấn, Điện đài, Phụ Nữ, Cơ Yếu… và điện Trời Gầm làm văn phòng, hội trường Tỉnh ủy chứa gần cả trăm người ăn ở, sinh hoạt – Là đỉnh cao căn cứ, nằm trải dài theo lòng suối thiên nhiên, hang động kỳ bí, quanh co uốn khúc theo lò ảng hơn 1.000 mét từ chân núi lên, nếu ai đã có nép mình vào địa đạo Củ Chi, thì đây là địa đạo thứ hai vậy.
3 - Núi Cô Tô - Phụng Hoàng Sơn, thuộc xã Núi Tô, Tri Tôn, núi ngày xưa là núi của chim Phụng , có rất nhiều loại về đây trú ngụ, dáng núi đẹp cũng mang hình chim phụng, có cái đuôi - gọi là đồi gắn liền về phía Tây, nổi danh là đồi Tức Dụp (Tức Chóp - nước quanh năm, nghĩa theo tiếng Khmer), ngày nay có tên là ngọn đồi 2 triệu đô la vì bọn Mỹ, ngụy và chư hầu đã đánh vào ngọn đồi trong suốt thời gian 128 ngày đêm, nhưng không chiếm được căn cứ của huyện Tri Tôn lúc bấy giờ, chúng tuyên bố đã chi phí quân sự vào đây tương đương 2 triệu đôla. Núi Cô Tô cao 614 mét, dài 5.800mét, rộng 3.700mét. Vách phía Đông Bắc ngửa mặt về thị trấn Tri Tôn (Xà Tón ngày xưa), núi có nhiều danh lam thắng cảnh như Mũi Hải, Tam Cấp, Vồ Hội, Sân Tiên, Pháo đài… Bước vào chân núi là hồ Xoài So (Xoài trắng, nghĩa theo tiếng Khmer) là khu du lịch sinh thái bậc nhất của huyện hiện nay đang xúc tiến đầu tư, có suối nuớc long lanh những mạc vàng óng ánh, nên tục gọi là Suối Vàng… Sắp sửa có con đường từ đây nối qua Tức Dụp, để ta vào nghỉ chân trong hang Tuyên Huấn của Tỉnh ủy An Giang những năm chiến tranh, hang rộng, có nước chảy róc rách, chứa trên 50 người cho một buổi họp mặt, liên hoan… Rồi qua Khu du lịch Tức Dụp, ngắm cảnh núi đá lộ thiên, leo lên ngọn của hòn non bộ khổng lồ trên độ cao gần 200 mét, rộng trên 3.000 mét nhưng toàn là đá chất chồng lên đá. Hay tuột xuống lò ảng như vào một cõi âm nào đó, ta cùng những người du kích năm xưa vạch bản đồ, chỉ ra ngõ ngách để tìm diệt địch, giữ lại lời thề quyết tử cho đồi không vào tay bọn Mỹ - suốt 128 ngày đêm bám trụ – Thiên bi hùng còn mãi với thơ ca: …"Ngủ đêm trên đồi Tức Dụp/ Đá thở, nhịp thở vào ra/ Khắc tim in hình mỏm đá/ Qua đêm thức mọi giấc lòng… (thơ - Trần Thế Vinh).- Những anh hùng ấy bất diệt cùng với tên ngọn đồi mà Mỹ phải trả giá đến 2 triệu đô la.
4 - Núi Dài Nhỏ - Ngũ Hồ Sơn, ngọn núi cao thứ tư trong Bảy Núi, với 265 mét, chu vi 8.751 mét, có 5 giếng nước trên núi, nên còn gọi Ngũ hồ, thuộc thị trấn Nhà Bàng, vách phía Tây và Đông địa phận xã An Phú, Văn Giáo của Tịnh Biên. Núi hiểm trở, vườn cây trái quanh năm. Ngày nay, nếu muốn len sâu vào tìm một cuộc du sơn yên tĩnh, trầm cảm với thiên nhiên, ta vào con đường cát quanh co hơn 3 cây số sẽ được chủ trang trại ổi – ông Bảy Thìn - ân cần đón tiếp. Cây trái như ổi, xoài, bưởi, mận, sầu riêng, thanh long… đều có đủ theo mùa.
5 - Núi Két - Anh Vũ Sơn, ngọn núi cao 225 mét, dài và rộng trên 1.100mét, hình khối tròn, có phiến đá dựng hình đầu một con két khổng lồ nằm đưa ra vách phía tây – nên có tên khác là Anh Vũ. Núi dựng phía đông thị trấn Nhà Bàng, Tịnh Biên, dọc theo triền dốc lên vách núi để vào núi Cấm, Tri Tôn, có nhiều cảnh đẹp như vừơn xoài mát rượi, thoai thoải theo trục đường có nghĩa trang uy nghi, trầm mặc, nơi yên nghỉ của những liệt sĩ, anh hùng hy sinh trong chiến tranh biên giới Tây Nam, và đi làm nghĩa vụ quốc tế. Cạnh bên là tượng chiến sĩ thổi kèn, biểu tượng người du kích Thới Sơn anh hùng hơn 30 năm trước đây, còn hừng hực nét kiêu hùng sau giờ chiến thắng.
6 - Núi Tượng - Liên Hoa Sơn, núi cao 145 mét, dài hơn 600 mét và rộng 400 mét, nằm trọn địa phận thị trấn Ba Chúc, Tri Tôn. Vách phía Tây, giáp mặt với kinh Vĩnh Tế, do ông Thoại Ngọc Hầu đào những năm hai mươi, thế kỷ l9, xa hơn là núi Trái Tim, núi Thum Đưng, thuộc huyện Kirivong của nước bạn Campuchia - có dáng đầu con voi (tượng) nhô ra, leo lên là thắng cảnh đỉnh Hoàng San của núi Tượng, ta sẽ ngắm trọn quang cảnh chung quanh, nhất là nhìn xuống đồng xanh bát ngát, có trái núi nhỏ nhô lên trong mùa nước nổi, gọi là núi Nước. Vách phía Đông, chợ búa xôn xao, với cảnh hồi sinh một thị trấn trẻ. Cặp vách núi là khu di tích căm thù có nhà mồ tập thể, chứa đựng 1.159 bộ hài cốt nạn nhân bị bọn PônPốt - IêngSaRy thảm sát năm 1978. Hai cảnh chùa hai đầu là Phi Lai, Tam Bửu với kiến trúc cổ, đậm nét của tôn giáo Tứ Ân Hiếu Nghĩa do Ngô Lợi, tức Bổn Sư sáng lập từ năm 1868 đến nay.
7 - Núi Nước - Thủy Đài Sơn, núi nhỏ nhất trong danh sách Thất Sơn, cao chưa được 20 mét, diện tích trên dưới 300m2, cấu trúc đất, và những tảng đá lớn, nhỏ bằng phẳng, như một hòn non bộ nằm trên cánh đồng phía Tây Nam và cách chân núi Tượng khoảng 500 mét - như một hòn lẻ của núi Tượng, nhưng lại có tên trong Bảy Núi - Thủy Đài Sơn, núi nằm dưới nước! Từ núi Tượng ra bằng con đường độc đạo, cửa núi có một kiểng chùa của tín đồ Tứ Ân Hiếu Nghĩa, len qua là những bậc thang của núi, để lên đỉnh - một tảng đá bằng phẳng, cây lâm dồ che rợp mát, đủ để hơn 20 người ngồi sinh hoạt tập thể, ngắm nhìn ra bốn phía ruộng lúa xanh tươi, hưởng trọn không khí trong lành, nhất là vào mùa nước nổi từ tháng 6 đến tháng 10 trong năm. Núi Tượng và quần thể khu di tích Nhà mồ, chùa Phi Lai, Tam Bửu, đồi Tức Dụp, quần thể căn cứ Ô Tà Sóc - núi Dài đều đã được công nhận di tích cấp quốc gia.
Du ngoạn núi non ở Thất Sơn còn có dịp ta kết hợp xem, tìm hiểu về những phong tục lễ hội văn hóa, thể thao… đặc thù có một không hai của đồng bào dân tộc Khmer Nam bộ, đó là hội đua bò Bảy Núi hằng năm vào cuối tháng 9, đầu tháng 10. Hội đua trọn 1 ngày thi thố tài ba của trên 40 đôi bò quy tụ ở Tri Tôn, Tịnh Biên, Châu Thành… luân phiên mỗi năm ở một trong hai trường đua: Chùa Tà Miệt (TriTôn), chùa Tha Mít (Tịnh Biên), mỗi năm du khách đến xem từ 15 đến 20 ngàn người. Là một cuộc hẹn đầy hấp dẫn đối với những ai chưa một lần biết đến tính hào hứng và kịch tính của những vòng đua quyết liệt đoạn chung kết, có những đôi bò “bứt rút” với tốc độ vượt qua 80 km/giờ ở giai đoạn 100 mét vòng thả để về đích.

Năm non, bảy núi ở vùng đồng bằng Tây Nam Bộ, là một đặc thù, danh lam thắng cảnh, di tích…không phải nơi nào cũng có được. Vùng đất khai mở hơn 250 năm qua, đã gắn liền với địa linh nhân kiệt vùng phía Tây Nam Bộ như Trương Công Định, Thoại Ngọc Hầu, Nguyễn Trung Trực, Mạc Cửu, Phan Văn Trị ,Trần Văn Thành, Ngô Lợi…



source: http://namkyluctinh.org

Message from Bigeast fans



Dear Cassiopeia Members,

This is Kocha from Bigeast, Japan.

This may not be the appropriate place to post this news,
but we do not know exactly where to, since most of us cannot
write Korean.

First of all, we would like to thank you all for always protecting TVXQ and keeping the faith in them.

Because of the differeces in organization and in culture, we cannot do as much as you do in SK and the rest of Asia.

However, now that TVXQ are in Japan, we would like to do our
best to avoid their disbanding.

We know from the news TVXQ are very close to disband.
And we've learned fan's power is very needed.

We are working on this movement, called "Send A Thank You Postcard to AVEX".

It is to let Mr. Matsuura know our appreciation for his support for the five, and also to beg him to guarantee their activity in both S.Korea and in Japan (and the rest of Asia).

We believe there is no Tohoshinki without Dong Bang Shinki.
TVXQ is the precious star that was born in S.Korea.
It is unbearable to see them not able to sing in their own country.

The thank-you post cards are supposed to be arrived at AVEX on
November 30th.

It is important that all the mail arrive on the same date so that Japanese media will pick up the news.

But this may not enough, because Japanese media this year tend to focus on Arashi's 10th year anniversary and their first time attending Kohaku.

We would like to make sure that this "send a thank-you post card to AVEX" to be broadcasted and told through Korean media, so that
SM will hear it clear.

So, we need to ask all the bilingual(English/Korean/Chinese etc.) writers a help.
Because we believe this may be our last chance to keep the five together.

PLEASE!! spread this news here in DBSK Knights, DNBN, Korean TV Stations, Korean newspaper, Korean magazines, and any other media
possible.

We don't want to lose our last chance!!

Make sure to let them know that even the QUIET Japanese fans are raising their voice!!

However, we are not hoping for a battle.

If there is 1% of possibility for them to avoid disbanding,
we would like to bet on it.

Again, all the mail will be ARRIVED at AVEX on November 30th.

Thank you very much for your support.

This is the time when Bigeast and Cassiopeia get together to fully support TVXQ.

Sincerely,

Kocha from Bigeast, Japan



Source: http://ameblo.jp/teapuyopuyo/
Shared by: DBSKnights + Honey_KizZ@soompi

Rachel's note: I just can't believe that DBSKnights and DNBN are mentioned in the same breath! Thank you! And since everyone is asking, here's Avex's address:

Axex Entertainment Co.
Avex Building 6F,
Attention: Tohoshinki
3-1-30, Minami Aoyama,
Minato-ku, Tokyo,
Japan, 107-8577
Tel:+81 03 5423 8550
CEO: Mr. Masato Matsuura

It's true that an international postcard mailed today would probably not reach
Japan by November 30th.
BUT,MAIL IT ANYWAY, JUST IN CASE. *a miracle may happen, who knows

Always keep the faith!
Please Spread this new among all TVXQ/Tohoshinki/DBSK fans worldwide

Stephanie's note : Let's do it cause even if it don't reach japan on the 30th it will still reach AVEX and maybe we can make a difference !!

Thanks to MadihaThanks to Madihah Marzuki for sharing

Comments